Sáng hôm sau, Thiết Tâm Nguyên không lệnh bộ hạ tiếp tục đi cướp bóc mà ở lại trong núi nghỉ ngơi, xem đội ngũ kia thân phận ra sao mới quyết định.
Thám mã đi về báo, vẫn không biết gì hơn, chỉ nói người trong đội ngũ đó cực kỳ cẩn thận, cả đêm không ngủ, cầm vũ khí đề phòng.
Hai vị thượng sư không ăn sáng, bọn họ cầm dùi và đục, khắc kinh văn lên đá, còn cắn ngón tay phun máu lên, sau đó lau đều, Thiết Tâm Nguyên phát hiện tảng đá được mặt trời chiếu lên, tựa hồ có linh tính, kinh văn cũng thêm sinh động.
Không lâu sau bọn họ khắc tám chữ quang minh chú "mã trí mưu da tát liệt đức".
Một vị thượng sư cười tặng tảng đá cho Thiết Tâm Nguyên, sau đó lại tập trung vào sự nghiệp xếp khô lâu của mình.
Đội lạc đà kia rốt cuộc cũng đi qua núi sa thạch, hơn trăm kỵ sĩ võ trang đầy đủ bảo vệ hai bên, tên một con lạc đà cao lớn có cái kiệu phủ màn sa màu hồng, thấp thoáng bên trong thấy người ngồi.
Thiết Tam thấy đây là thời điểm xuất kích tốt nhất, xin lệnh của Thiết Tâm Nguyên sau đó dẫn người chiếm cứ vị trí có lợi.
Khi Thiết Tâm Nguyên theo đội ngũ rời núi sa thạch liền nhìn rõ đội ngũ kia là ai, tay đeo thuẫn mây, trường đao lưỡi thẳng, mặc giáp vảy da che kín toàn thân, e chỉ kỵ binh Thổ Phồn mới như thế.
Xem ra đá phải cục sắt rồi.
“ Cung tiễn chuẩn bị, lần này không cần để ý tới thương vong của lạc đà và chiến mã, lấy diệt địch làm mục tiêu hàng đầu, xuất phát.” Thiết Tâm Nguyên nghiêm giọng hạ lệnh:
Thiết Tam quyết định rất nhanh, đào một cái hào nông trước quân trận, đổ mãnh hỏa vào, chỉ cần võ sĩ Thổ Phồn tấn công, sẽ châm lửa, sáng tạo không gian cho bộ hạ giết địch.
Thổ Phồn cường đại ngày nào giờ đã chia thành mười ba quốc gia, vì tín ngưỡng mà chính chiến không ngừng, nhưng chỉ cần nói với võ sĩ Thổ Phồn là đồng nghĩa với tinh nhuệ, Giác Tư La chính là một nhánh người Thổ Phồn, dựa vào năm vạn dũng sĩ mà khống chế toàn bộ Thanh Đường.
Tây Hạ không dưới sáu lần phát động đại chiến nhằm đoạt lấy Thanh Đường, mục đích không thành còn thiệt hại lớn.
Giờ không rõ đội lạc đà này thuộc quốc gia nào của Thổ Phồn, khả năng lớn là từ Đại Tuyết Sơn, nơi đó chỉ cách Cáp Mật có hai trăm dặm.
Đội ngũ đối diện chớp mắt tạo thành đội hình xung phong, không đánh tiếng đã xông tới, có vẻ rất tự tin, không coi đám cường đạo đông hơn hẳn mình vào đâu.
Thiết Tam hú lên một tiếng quái dị bắn tên ra, hắn dùng tên đúc bằng sắt, loại tên này không dựa vào sự chuẩn sác mà độ nặng cùng tốc độ sinh ra sát thương lớn, chuyên giết giáp sĩ.
Cung thủ đồng loạt buông tên, những mũi tên sắt bay lên độ cao cực hạn, phát ra tiếng rít lớn lao vun vút vào đội ngũ thưa thớt của người Thổ Phồn, tuy một số bị tên xuyên thấu ngã xuống, nhưng hơn tám mươi tên vẫn xung phong vô cùng kiên quyết.
Đám người này cực kỳ ghê gớm, ngựa phóng với tốc độ cực cao vẫn có thể rút cung bắn, thậm chí có kẻ nấp dưới bụng ngựa bắn tên xuyên qua giữa hai chân.
Chúng bắn cực chuẩn, những tiếng tên xuyên thịt nối nhau vang lên.
Thiết Tam lần nữa quát lớn, mười mấy ngọn đuốc ném vào cái hào đã đổ đầy mãnh hỏa, lửa bùng lên thành bức tường cao ba thước.
Thương thủ đồng loạt ném thương ra, loại thương gỗ đầu sắt này trong vòng năm mươi bước có thể xuyên chín tầng trọng giáp.
Tiếng người kêu ngựa hí sau tường lửa cho thấy địch tổn thất lớn, Thiết Tam không buông lỏng, hô lệnh, rừng thương nâng lên phong tỏa lối đi.
Bức tường lửa này với người Thổ Phồn mà nói không là gì hết, mấy chục chiến mã phóng vọt qua, kỵ binh trên không giơ thuẫn mây dũng mãnh đánh tới.
Giữa đội ngũ của Thiết Tam tách một khe hở, chiến mã bấp chấp chủ nhân điều khiển, theo bản năng né tránh rừng thương, phóng vào đó.
Quân trận do năm trăm người tạo ra rất ngắn, chỉ một nhịp hô hấp là chiến mã chạy tốc độ cao vượt qua, xoay lưng về phía kẻ thù vô cùng nguy hiểm, kỵ sĩ Thổ Phồn đồng loạt áp sát lưng ngựa, giảm thiểu khả năng trúng tên.
Thiết Tứ thấy chủ lực địch đã vượt qua hậu phương quân mình, cười gằn dẫn bộ hạ xông thẳng về phía con lạc đà trắng.
Biết mình mắc bẫy, đám kỵ sĩ đã xông qua điên cuồng quay đầu ngựa, nhưng đối diện với chúng là rừng thương kín mít, không cách nào nhanh chóng vượt qua.
Phía bên kia số võ sĩ còn lại tụ tập bên con lạc đà trắng, mặc cho tùy tọng bị chém giết, Thiết Tứ là tên cẩn thận, thấy thế không xông thẳng tới mà kìm đội ngũ, chuẩn bị dùng cung tấn công.
“ Tướng quân, hạ thủ lưu tình, chúng tôi nguyện hàng.” Bỗng nhiên có người lớn tiếng nói bằng tiếng Đột Quyết:
Chỉ thấy chiếc rèm kiệu hồng trên lưng con lạc đà trắng vén lên, thiếu nữ vóc người cao ráo thanh thoát toàn thân váy sa màu trắng xuất hiện, lọt vào mắt mọi người trước tiên là khuôn mặt che sa mỏng, chỉ lộ ra đôi mắt sáng ngời, tấm mạng che mặt mỏng tang đó không những không che lấp được dung nhan tuyệt thế, càng khiêu khích người ta một phăng nó ra để ngắm nhìn thỏa thích.
Đáng tiếc đối diện với nàng là một tên thái giám,
Thiết Tứ chẳng động lòng, cung nhắm chuẩn một tên trung niên võ sĩ bên lạc đà trắng.
“ Bạch Lang Nguyên, còn không mau vứt vũ khí.”
Võ sĩ trung niên đó gầm lên phẫn nộ, ném thuẫn mây và trường đao trong tay, xé toạc giáp, lộ lồng ngực lông lá, răng nhe ra như mãnh hổ bị thương.
Những võ sĩ khác xung quanh đồng loạt buông vũ khí.
Thấy đội ngũ đó đã từ bỏ kháng cự, Thiết Tâm Nguyên cũng lệnh Thiết Tứ dừng tay, quay đầu nhìn Thiết Tam, tưởng rằng bọn họ đang khổ chiến, ai ngờ đám võ sĩ Thổ Phồn còn hơn năm mươi tên thấy người trên lạc đà trắng rơi vào tay địch, không ngờ chạy về phía hoang mạc.
“ Tướng quân là vị thế tử nào của Hồi Hột vương?” Nữ tử kia quay lại bên trong màn sa, giọng nói trong trẻo truyền ra:
Thiết Tâm Nguyên bóp cò, bắn mũi tên xuống mặt đất phía trước hán tử tên Bạch Lang Nguyên, giọng từ sau khăn đen truyền ra:” Ta là mã tặc.”
Nữ tử kia hồi lâu mới nói:” Tiếng Đột Quyết của ngài không tốt, nếu không phải là thế tử của Hồi Hột vương, vậy mà quân đội có kỷ luật như thế, không thể là mã tặc thô bỉ được, rốt cuộc ngài là ai? “
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Lão tử là mã tặc, cô cần biết thân phận ta làm gì, trông cô có vẻ xinh đẹp lắm, nhất định bán được giá tốt, chuyến này lão tử phát tài rồi.”