Sông Cáp Mật đầy nước đã ngập tới chân hàng cây bên sông rồi, nước chảy ầm ầm xuống hạ du, nhưng điểm kết thúc không quá xa, nó sẽ tụ vào Bồ Loại Hải cách đây hai trăm dặm.
Cáp Mật chiếm cứ yếu đạo kinh thương, nếu muốn khai hoang trồng trọt quy mô lớn, Bồ Loại Hải mới là nơi thích hợp.
Bên cạnh Bồ Loại Hải chính là Nhật Nguyệt Sơn, vì quanh năm tuyết phủ, người ta gọi nó là Đại Tuyết Sơn, nơi đó chính là nhà của Trạch Mã.
Tất cả thế lực ba trăm dặm quanh Cáp Mật đều được Thiết Tâm Nguyên nghiên cứu kỹ càng. Mặc dù Đại Tuyết Sơn có Bồ Loại Hải nguồn nước lẫn đồng cỏ tươi tốt, nhưng nhân khẩu quá ít, nhân khẩu chừng ba mươi vạn, quân đội bảy tám nghìn mà theo lời Trạch Mã thì chẳng hề có sức chiến đấu.
Nhưng thứ Thiết Tâm Nguyên thèm khát nhất là mang tiêu, đây quả thực là đặc sản trời ban cho cái hồ đó, với mục dân mà nói, mang tiêu là nguyên liệu không thể thiếu trong công đoạn chế tác da, còn với Thiết Tâm Nguyên, mang tiêu chiếm bảy phần thiên phạt.
Nếu Thiết Tâm Nguyên muốn hùng cứ sa mạc thì không thể thiếu thuốc nổ, lưu huỳnh ở vùng đất ma quỷ, mang tiêu ở Bồ Loại Hải nhất định phải nắm trong tay.
Bây giờ phía tây có A Tát Lan uy hiếp, phía đông có người Khiết Đan nhòm ngó, nhắm vào Đại Tuyết Sơn có vẻ hoang đường.
Nhưng Thiết Tâm Nguyên không có nhiều thời gian để từ từ phát triển, y cũng không muốn bỏ chạy.
Tắm rửa xong Trạch Mã mặc bộ thanh y, Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, y không thích người khác mặc quần áo của mình, trừ Triệu Uyển mặc ra, người khác, dù là mỹ nhân như Trạch Mã mặc, y cũng thấy không thoải mái.
“ Mười một ngân tệ, ngươi lãi lớn rồi.” Trạch Mã ngồi trên ghế nghiêng đầu chải tóc, tay đưa lên cao làm chỉ cần dõi mắt theo tà áo hở lệch là lập tức bắt gặp làn da trơn mượt của bầu ngực, ngọn đồi tuyết lập lờ đó hằn lên trên áo mỏng đường cong tuyệt mỹ.
Nhìn dọc xuống xuôi theo tấm lưng nàng, một đôi chân trắng nõn nhỏ nhắn đang xoè ngón đong đưa trên không, hiện rõ đường cong của bờ mông tròn trịa khoẻ khoắn.
“ Ta không nhìn thân thể của cô, ta chỉ lo quần áo của ta rách thôi, rõ ràng có y phục nữ nhân, cô mặc đồ của ta làm gì?” Thiết Tâm Nguyên thản nhiên kiếm cái cớ lý giải đường hoàng cho ánh mắt của mình:
“ Cái gì, ngươi bảo ta mặc quần áo của người Y Tái Đặc à? Thiết Tâm Nguyên, cho dù ngươi mua ta về cũng không được dùng người Y Tái Đặc xỉ nhục ta.”
Thiết Tâm Nguyên đau đầu, nữ nô thế này y làm sao nuôi nổi:” Làm sao cô thoát được thế?”
Trạch Mã vén mái tóc dài tới tận eo, ngồi xuống bên Thiết Tâm Nguyên:” Còn mùi gì không? Ta tắm ba lần rồi vẫn lo.”
Cái áo vải mỏng dán sát vào thân người chưa khô hẳn của Trạch Mã, nhìn thấy rõ ràng hai chấm gồ lên giữa bầu ngực no tròn, Thiết Tâm Nguyên chỉ cảm thấy máu nóng rần rật, lập tức tay chân có phần luống cuống không biết để vào đâu, vội gắng gượng áp chế sự kích động của bản thân, nhích sang bên, nhíu mày:” Trong sa mạc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trước đó cô nói sơ sài quá, ta muốn nghe kỹ hơn một chút, để khi A Tát Lan tới ta còn biết cách trả lời.”
Phản ứng của Thiết Tâm Nguyên làm Trạch Mã thấy thú vị:” Hắn tất nhiên phải tới, khi người Khiết Đan đánh tới, nếu không chặn cửa rời sa mạc, chẳng lẽ ở Hồi Hột chờ chết.”
“ Không phải cô nói người tấn công là người Thổ Phồn sao? Ta nhớ rõ cô nói ba mấy người Thổ Phồn giết hết đoàn sứ tiết mà.”
“ Là ba mươi người Thổ Phồn và hơn trăm người Khiết Đan, nếu ngươi nói với A Tát Lan, thân vệ của hắn lại bị ba mấy người Thổ Phồn đánh tan tác, tên kiêu ngạo thích thể diện đó sẽ giết ngươi ngay.”
Thiết Tâm Nguyên há mồm, y hiểu rồi, nữ nhân này đúng là thứ tai họa, bây giờ đại khái chỉ muốn người Hồi Hột và Khiết Đan chém giết nhau chết thôi.
“ Thiết tộc ngươi có phải là người của Nhất Phiến Vân không?” Trạch Mã đột nhiên hỏi:
Nhất Phiến Vân? Thiết Tâm Nguyên lướt qua đầu một loạt thế lực xung quanh, nhưng chưa từng nghe thấy cái tên này, nhưng không để lộ ra, mỉm cười thần bí hỏi lại:” Vì sao cô lại nghĩ như thế?”
“ Khỏi cần giả vờ nữa, nhìn phản ứng của ngươi thì biết ngươi thậm chí còn chẳng biết người này, bất kỳ ai ở Tây Vực nghe thấy ba chữ Nhất Phiến Vân mà có thể thản nhiên được.” Trạch Mã thở dài:” Nếu các ngươi không liên quan tới Nhất Phiến Vân vậy kiếm cơ hội để cửa hiệu này cho ta, ngươi đến từ đâu thì trở về đó.”
Cảm quan của Thiết Tâm Nguyên vì câu nói này mà cải thiện không ít:” Vì sao cho cô, ta phải tốn rất nhiều tiền.”
Trạch Mã bĩu môi:” Vậy thôi coi như ta chưa nói, nam nhân các ngươi, tốt với các ngươi, ngươi lại chẳng hiểu.”
“ Vì sao người Khiết Đan lại muốn giết đoàn sứ tiết?”
“ Vì đại công tử của Tổ Phổ đại vương phủ nhìn thấy ta rồi, không muốn hiến ta cho cha hắn.”
“ Đơn giản thế thôi à?”
“ Nam nhân mà, phức tạp tới đâu được? Nhiều lắm chỉ là Tổ Phổ đại vương phủ không tiếp nhận ý tốt của A Tát Lan, chuẩn bị từ bên kia sa mạc tới, cướp nhiều hơn nữa.”
Thiết Tâm Nguyên yên tâm rồi, A Tát Lan nghe nữ nhân nói dối không ngượng mồm này thì sớm muộn gì cũng chết thôi, đem Trạch Mã đi tặng là sai lầm lớn nhất của hắn.
“ Ngươi thực sự không suy nghĩ nhường cửa hiệu này cho ta à, ta không còn nơi để đi nữa, muốn một chỗ an thân.” Trạch Mã lặp lại yêu cầu:
Thiết Tâm Nguyên cười:” Sắp tới ta đi xa, nếu cô thích thì nơi này tạm thời thuộc về cô, đợi ta về rồi tính, nhưng cô phải bảo vệ cho tốt trù nương đấy.”
Trạch Mã ghé sát tới người Thiết Tâm Nguyên ngửi:” Ta thực sự cho rằng chúng ta đã gặp nhau, mùi hương trên người ngươi ta ngửi thấy ở đâu rồi.”
“ Người Thiết tộc toàn dùng lá cây thanh hương ngâm quần áo, trên người cô cũng có mùi đó, hoặc thử ngửi mùi trù nương xem.” Thiết Tâm Nguyên tỉnh bơ đáp:
Trạch Mã không nghi ngờ nữa, đứng lên nói:” Ngươi gian lắm, biết ta tốt với ngươi, muốn ngươi tránh xa chiến tranh mới nhận lấy cái cửa hiệu này, nhưng chẳng cho ta cái gì còn làm ra vẻ ban ơn cho ta, ngoài ra, vì sao lại là Hiệu bánh canh Thất ca, thật quái.”
“ Thất ca là cách mẹ ta gọi cha ta, nên đây là tổ nghiệp của Thiết gia, không thể sang tay cho người khác.”
“ Thôi được, ngươi gọi người ra đây nói với họ từ nay nghe lệnh ta đi.”
Thiết Tâm Nguyên triệu tập toàn bộ người cửa hiệu tới, bảo bọn họ từ nay tuân lệnh Trạch Mã rồi rời đi, khi ra tới chuồng ngựa dặn Tạp Sắt Nhĩ: “ Tạm thời nghe nữ nhân đó chỉ huy, khi thấy nguy hiểm thì theo đường hầm trốn vào tàng binh động.”
Tạp Sắt Nhĩ gật đầu, đỡ Thiết Tâm Nguyên lên ngựa, tiễn y đi.
Có Trạch Mã một lòng dồn A Tát Lan vào chỗ chết, tác dụng của Thiết Tâm Nguyên ở Cáp Mật không còn nhiều nữa.