Xem ra Lưu Tĩnh mắt thì mù nhưng lòng rất sáng, Vân Sơ thấy không cần thiết phải giấu hắn:” Huynh đi tròn một năm thì cải giá cho một nha nhân đi giày âm dương, trưởng tử huynh rất lợi hại, tặng cả nhà cho mẫu thân, hoàn toàn cắt đứt, không có chút thân tình nào hết.”
Lưu Tĩnh thở dài, đưa tay đòi rượu.
Thiết Tâm Nguyên vớt vò rượu dưới ao lên, rót cho Lưu Tĩnh một chén.
“ Lưu Hòa làm thế là không ổn, Bì thị dù trăm ngàn điều sai thì vẫn là mẫu thân của nó, cắt đứt thiên luân là không đúng, chuyện này là ta sai.”
Thiết Tâm Nguyên uống cạn chén rượu cay xé lưỡi:” Đại trượng phu không phải là nên khoái ý ân cừu sao?”
“ Thu lại tâm tư của ngươi đi, ta không lấy chuyện của mình khuyên răn ngươi thì thôi, chuyện của ta liên quan quái gì tới ngươi chứ.”
Lão bà chạy theo người ta mà thản nhiên như vậy, Thiết Tâm Nguyên nghi ngờ nhìn Tiểu Hoa ngồi im lặng sau lưng Lưu Tĩnh.
Tiểu Hoa mặt đỏ bừng xua tay liên tục.
Lưu Tĩnh không nhìn cũng đoán được, vuốt chòm râu hoa râm:” Tiểu Hoa đang tuổi hoa nở rộ sao lại theo lão già tóc trắng như ta được.”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng, hai người này xa quê vạn dặm nương tựa vào nhau không phát sinh tình cảm mới là lạ, giọng đầy mỉa mai:” Muốn ta làm mai thì cứ nói, không cần dấu dấu diếm diếm làm gì.”
Tiểu Hoa đột nhiên ngẩng đầu lên hét:” Nếu huynh không muốn muội, chẳng lẽ không cho muội tìm người mình thích.”
“ Hả?” Thiết Tâm Nguyên miệng há to như hà mã, trước kia Tiểu Hoa thích mình? Sao nhìn thế nào cũng không giống? Mất một lúc mới nói được: “ Ý ta là, dù muội không tìm được thiếu niên tài tuấn như ta thì ít nhất ... Ài, thôi được, vị này tuy hơi già một chút cũng là bậc tài tuấn, đi Quy Tư một chuyến mù luôn mắt, về Đông Kinh thế nào cũng oanh động.”
Lưu Tĩnh chân thành nói:” Lão đệ chỉ biết kỹ nghệ đàn tỳ bà của ta thiên hạ vô song, không biết vũ đạo của Tiểu Hoa cũng khiến vũ cơ Quy Tư tán thưởng không thôi. Con người ở đời này có được ắt có mất, ta mất Bì thị được Tiểu Hoa, như ngươi mất Đại Tống được Tây Vực, đều là thiên định.”
“ Tha thứ cho Đại Tống đi, mảnh đất đó sinh ra ngươi, nuôi lớn ngươi, giống như cha mẹ sinh thành, dù có ngàn điều không phải cũng là cội rễ của chúng ta.”
Đạo lý nói ra thì luôn dễ dàng, chỉ viết thương gây ra thì khó lành, người được khuyên nhủ luôn là bên bị thua thiệt, bên được lợi thì tất nhiên tỏ ra là người rộng lượng, giống như ngươi vung tay tát người ta, đau là cái mặt chứ đâu phải cái tay.
Lưu Tĩnh là người Tống, còn là một sĩ đại phu tiêu chuẩn, Đại Tống là cha mẹ hắn, cha mẹ dù có lỗi, hắn cũng chịu đựng. Còn Thiết Tâm Nguyên chỉ có Thiết A Thất và Vương Nhu Hoa mới là cha mẹ mình, còn lại không ai có tư cách hết.
Cho dù là nói về mặt đại nghĩa, cội rễ của y là Hoa Hạ chứ không phải là Đại Tống. Cáp Mật này nghìn năm sau còn chẳng phải đất Hoa Hạ sao? Y chẳng rời xa gốc rễ của mình.
Thiết Tâm Nguyên cũng không tới mức thù hận muốn trả thù Đại Tống, nhưng thiện cảm với nơi đó không còn rồi, nếu có thể quang minh chính đại cưới Triệu Uyển, nói không chừng thiện cảm mới mọc ra một chút.
Lưu Tĩnh dùng sáo thổi một bài Quang Minh chú, cực kỳ khó nghe, u u như tiếng quạ khóc, Tiêu Hoa đắm chìm vào nhạc khúc, Thiết Tâm Nguyên chuyên tâm ăn thịt dê vừa được đưa lên.
Thổi xong một khúc, nghe thấy tiếng ăn thịt chóp chép rõ to, Lưu Tĩnh chỉ biết thở dài, nếu là người khác thì hắn vác tỳ bà nện vào đầu ngay, Thiết Tâm Nguyên thì từ xưa đã thế, xem ra giờ lòng dạ càng sắt đá, không sao khuyên nhủ được, đành tùy duyên vậy.
“ Nghe Tiểu Hoa nói ở đây cung phụng rất nhiều tăng nhân để tóc?”
“ Không phải, là họ cung phụng ta, Thanh Hương cốc không có người ăn không ngồi rồi, trừ khi ngươi mất đi sức lao động, nếu không thì phải làm việc. Trường Phong huynh, kỳ thực huynh về Đông Kinh cũng lúng túng lắm, ở lại đây cho xong.”
Lưu Tĩnh lắc đầu, nói rất dứt khoát:” Không được đâu, ta đã tới tuổi trung niên, không tiện phiêu bạt bên ngoài, mộ tổ ở quê đã có một chỗ cho ta, sống có nhà, chết có đất, không qua loa được.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu tâm tư đó, hắn muôn ngàn gian khó tới Quy Tư học thành tài, tất nhiên phải áo gấm hồi hương:” Chốn phồn hoa mới xứng đàm luận âm nhạc, nơi hoang vắng này quà thực uổng tài huynh.”
Đồng song năm xưa gặp lại, không muốn nói chuyện bực mình nữa, cùng ôn lại những ngày tháng vui vẻ ở trong Thái học.
Nói chuyện vui thì thời gian luôn trôi qua rất nhanh, mới đó mà trăng đã lên giữa trời, Tiểu Hoa dựa vào lưng Lưu Tĩnh ngủ mất rồi.
Lưu Tĩnh cởi áo choàng, cẩn thận đắp lên người Tiểu Hoa, rất chính xác, xem ra đã làm rất nhiều lần.
“ Đối xử với muội ấy cho tốt, từ nhỏ muội ấy đã chịu nhiều khổ cực rồi, huynh hơi già một chút, mắt hơi kém, tính tình hơi cổ hủ, nhưng dù sao biết thương người, với Tiểu Hoa thiếu thốn tình cảm mà nói cũng là không tệ.”
“ Vẫn thích xỏ xiên người ta như trước kia.” Lưu Tĩnh cười mắng:” Tiểu Hoa tuy là thanh mai trúc mã của ngươi, đáng tiếc ngươi còn có một vị thanh mai trúc mã công chúa, dù Tiểu Hoa theo ngươi cũng chẳng có kết cục đẹp. Cứ cưới công chúa của ngươi đi, Tiểu Hoa không thể bị tổn thương thêm nữa.”
Thiết Tâm Nguyên lười nhác nằm xuống thảm ngáp dài:” Cưới công chúa cũng chẳng dễ như huynh nghĩ đâu ...”
Cứ thế vừa nằm vừa tán gẫu, hơi rượu bốc lên, chẳng biết ngủ từ khi nào.
Sáng sớm tỉnh lại, Thiết Tâm Nguyên chui ra khỏi tấm lông thú ấm áp, duỗi người, hôm qua uống say vừa phải, ngủ một giấc, khoan khoái hẳn ra.
Thời tiết hôm nay trong xanh, từ sáng sớm đã có một đám nhóc con mặc áo mới tinh ra ao nước nóng hò hét vô cùng hưng phấn, áo mới chuẩn bị cho Tết mặc nhưng bọn chúng không đợi được nữa rồi.
Không thấy bóng dáng Tiểu Hoa đâu, Lưu Tĩnh vẫn ngủ say, Thiết Tâm Nguyên lấy vò rượu trống múc nước súc miệng, sau đó về nhà của mình nghe Úy Trì Chước Chước báo cáo những chuyện xảy ra hôm qua, cùng với việc phải làm hôm nay.