Tai họa lại một lần nữa bất ngờ đổ ập xuống Cáp Mật không có bất kỳ dấu hiệu nào.
A Tát Lan trở lại mang theo bảy vạn đại quân, trong đó có ba vạn binh mã bản bộ, ba vạn quân vương trướng Hồi Hột và một vạn quân từ hai tiểu quốc ủng hộ hắn.
Bọn chúng như châu chấu hại mùa màng tràn tới ba trát, thẳng tay cướp bóc phá phách chiếm đất xây dựng doanh trại, một vạn quân tiểu quốc càng hung tàn, tràn vào trong núi bắt bớ quân nô lệ, hòng làm bia đỡ đạn trên chiến trường.
Cùng Thiết Nhất, Mạnh Nguyên Trực đứng trên núi cao nhìn doanh trại lộn xộn kéo dài hơn chục dặm bên bờ Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên quyết định làm theo kế hoạch bàn bạc sẵn.
Mảnh đất trống phía sau Hiệu bánh canh Thất ca nay bị chiếm dụng làm soái trướng của đại quân.
Tát Già châm vải tẩm dầu ngoài hũ dầu hỏa.
Ngọn lửa mang theo khói đen lập tức men theo vải chạy lên trên, chui vào trong hũ dầu, hơi khựng lại một chút, tiếp ngay đó tiếng nổ lớn phát ra, hũ sứ vỡ tung, một quả cầu lửa lớn bùng lên, nhanh chóng nở ra, chớp mắt thu lại, thành vô số quả cầu lửa nhỏ bay đầy trời.
Xung quanh không ai không biến sắc, một tên dã nhân cao lớn nghe nói là quốc vương còn rơi bộp miếng thịt dê nửa sống nửa chín đang ăn dở, nhìn chằm chằm mặt đất rõ ràng không có gì vẫn bốc cháy.
A Tát Lan đứng bật dậy, giọng run run không biết là sợ hãi hay kích động:” Thượng sư, đây không phải mãnh hỏa, nó là thứ gì?”
Tát Già chỉ quả cầu lửa vẫn cháy trên mặt đất, chậm rãi nói:” Đây là quỷ huyết.”
A Tát Lan không giấu được khao khát:” Ở đâu có thể cầu được?”
Tát Già lắc đầu:” Thứ này do thiên sinh địa dưỡng, vì quá ác độc, trời cao không muốn nó gây họa nhân gian, vì thế hai trăm thùng này là tích trữ cuối cùng của Bổn giáo mấy trăm năm qua rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ở bên cạnh nghe trộm thầm lè lưỡi, y chỉ phụ trách giao dầu hỏa, còn những lời hãi hùng kia đều do Tác Già nghĩ ra, nhìn khuôn mặt già nua mang theo sự thương cảm như lòng nặng trĩu nỗi đau đời đó, Thiết Tâm Nguyên đã thấy tương lai tươi sáng của Bổn giáo rồi.
A Tát Lan ngồi xuống sờ ngọn lửa tắt dần:” Thật đáng tiếc.”
Thần côn Tát Già mặt đau thương trang trọng nói:” Vương, thứ này vốn không nên tái hiện nhân gian, giờ vì bần tăng mà sinh linh đồ thán, hãy để bần tăng ra đồng hoang khổ tu xám hối.”
A Tát Lan hai mắt long sòng sọc:” Thượng sư cũng đang cứu vớt sinh linh Hồi Hột, đâu tính là tạo tội nghiệt, người Khiết Đan ngang ngược vô lý, giết sứ giả của ta, cướp lễ vật của ta, xỉ nhục A Tát Lan này, cho chúng nếm lửa giận của Sư tử vương.”
Tát Già niệm phật hiệu, không đổi chí của mình, mang một bình nước, một túi lương khô, chống gậy gỗ một mình đi vào Thiên Sơn bao la.
Thiết Tâm Nguyên hâm mộ Tát Già, lão này mồm miệng dối trá tới mức không cách nào vãn hồi nên biết khôn trốn mất rồi, giờ mình kiếm cớ gì để chuồn đây?
Bắt gặp ánh mắt đáng sợ của A Tát Lan nhìn mình, Thiết Tâm Nguyên vội nói:” Đại vương, quỷ huyết do thượng sư bảo tại hạ vận chuyển từ hoang mạc tới, đến nơi chỉ thấy quỷ huyết không thấy ai cả, từng cho người truy trung lai lịch của nó, nhưng tay trắng trở về. Đại vương muốn biết thứ này, phải tìm Tát Già thượng sư mới được.”
A Tát Lan mặt âm u cảnh cáo:” Chuyện quỷ huyết không được truyền ra ngoài.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu ngay:” Trước khi đại vương chiến thắng, tại hạ tuyệt đối không rời bên đại vương.”
A Tát Lan cười ha hả:” Yên tâm, đợi bản vương đại thắng sẽ thưởng Cáp Mật cho ngươi, người Tống các ngươi giỏi kinh doanh, giúp bản vương gây dựng lại Cáp Mật phồn hoa.”
Thiết Tâm Nguyên mừng rỡ rối rít tạ ơn.
Trạch Mã thấy A Tát Lan triệu tập tưỡng lĩnh vào đại trướng thảo luận quân cơ, tới bên Thiết Tâm Nguyên nói:” Bây giờ ngươi tính sao đây, dù A Tát Lan có quỷ huyết cũng không đánh nổi người Khiết Đan đâu, võ sĩ Hồi Hột đã quên phải chiến đấu ra sao, quốc gia suy đồi đó sẽ sụp đổ sớm thôi.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên, bị luồng ánh sáng mặt trời chiếu vào mắt, nheo mắt lại hỏi:” Sao cô kết luận như thế?”
“ Một quốc gia hưng thịnh có trăm ngàn cách, nhưng khi suy bại thì đều giống hệt nhau, Đại Tuyết Sơn ra sao thì Hồi Hột cũng như thế, cho nên ta tin Hồi Hột sẽ sụp đổ, chỉ xem thiên thần chiếu cố họ được bao lâu.” Trạch Mã khẳng định:
Thiết Tâm Nguyên chăm chú nhìn Trạch Mã:” Sai lầm lớn nhất của A Tát Lan chính là không lập tức cưới cô làm vương phi.”
“ Vậy ngươi thì sao, có định phạm vào sai lầm của A Tát Lan không?” Trạch Mã cười khúc khích:
“ Ta có vị hôn thê đang đợi từng ngày, quyết không phụ nàng.”
Tuy Thiết Tâm Nguyên nói thế, nhưng Trạch Mã nhạy cảm nhìn ra nguyên nhân chân chính, bước tới gần Thiết Tâm Nguyên thêm một chút, thổi một luồng hơi nóng lên mặt y:” Một tiểu cô nương non nớt chẳng hiểu gì cả có gì hay mà đợi, ta mới là nữ nhân có thể giúp ngươi có vô số lợi ích. Người Tống các ngươi thích thứ trinh tiết vô nghĩa đó, nhớ lại năm xưa Văn Thành công chúa tới Thổ Phồn, ngươi cho rằng chỉ hầu hạ mỗi Tùng Tán Cán Bố sao? Một nữ nhân không chỗ dựa ở xứ người, bằng vào cái gì mà xánh ngang với La Xích Tôn công chúa chứ?”
“ Văn Thành công chúa một lòng một dạ giúp đỡ Thổ Phồn, cô là hậu duệ trực hệ của Tán Phổ, chẳng những không nhớ ơn đức, lại còn xúc phạm, người như cô làm sao có thể tin được.”
Thiết Tâm Nguyên bỗng nhiên đùng đùng nổi giận quát lớn, sau đó phất tay áo nhảy lên con ngựa phóng đi phát tán bực tức trong lòng, để lại Trạch Mã đứng ngây ra không biết làm sao.
Tát Già tất nhiên không vào chốn hoang vu khổ tu xám hối, Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng nổi giận vì Trạch Mã xúc phạm Văn Thành công chúa mà bỏ đi.
Nguyên nhân duy nhất là Tát Già chạy ra sau lưng núi dùng gương đồng không ngừng chiếu vào mắt y.
….