Xem ra Trạch Mã thù hận A Tát Lan rất sâu, Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Đó là chuyện sau này, nếu A Tát Lan thắng, hắn sẽ thành khả hãn của người Hồi Hột, hơn nữa còn là khả hãn chân chính có thể ban lệnh thiên hạ. Dù là ta cũng phải cẩn thận trốn đi, không để hắn biết ta từng hạ thủ với hắn, Cáp Mật sẽ thành Cáp Mật của hắn, cho nên kỳ thực bản thân A Tát Lan cũng rất muốn đánh trận này, hắn có hoài bão lớn.”
“ Vì có chiến tranh khẩn cấp, nên hắn mới có cơ hội thôn tính quân vương trướng, người Hồi Hột mới bỏ qua cho chuyện hắn giết người, tóm lại chỉ cần chiến thắng là hắn sẽ có tất cả.”
Trạch Mã nghe thế bực dọc bới cơm, chợt thấy Mạnh Nguyên Trực nhìn mình, trừng mắt lên:” Nhìn cái gì mà nhìn?”
Lão Mạnh bây giờ nhiễm phong cách đại mạc lắm rồi, ánh mắt trắng trợn nhìn đường cong hoàn mỹ dưới chiếc áo không vừa người của Trạch Mã, mặt dày mày dạn nói:” Lúc ở trên sa mạc không nhìn rõ dung mạo của cô, giờ đang hối hận, nếu cô thấy ta không tệ, có thể tới phòng tìm ta.”
Trạch Mã không phật ý, còn cười khanh khách:” Lúc đó gặp ngươi ta vào đường cùng, không còn cách nào, giờ vật đổi sao dời, ta không cần vướng bận gì về Đại Tuyết Sơn nữa, Trạch Mã ta nay lại là một nữ tử Thổ Phồn vui vẻ, gặp phải người mình thích thì ở cùng nhau, tuyệt đối không vì nguyên nhân khác để nam nhân thối các ngươi hưởng lợi.”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái lên, những lời này của Trạch Mã rất có khí chất của nữ nhân đời sau.
Mạnh Nguyên Trực thở dài:” Thật đáng tiếc.”
Nói xong bỏ đi nghiên cứu cây thiết thương bị sét đánh của mình, tuy lưu luyến Trạch Mã, nhưng không dây dưa, rất có phong độ đại trượng phu.
Ba người này đối đáp qua lại khiến Úy Trì Chước Chước sợ hết hồn, thấy thói đời này loạn rồi. Nhưng nhớ lại chuyện mình làm ở Sa Châu cũng hơi chột dạ, liếc nhanh Thiết Tâm Nguyên một cái.
Trạch Mã ăn xong, vỗ bàn nói:” Sơn cốc này ai cũng có việc của mình, chỉ có ta nhàn rỗi, giờ Đại Tuyết Sơn coi như là thuộc hạ của ngươi, nên bỏ một phần sức lực, ta không muốn ăn không ngồi rồi.”
Thiết Tâm Nguyên lau miệng, nghĩ một lúc rồi nói:” Kỳ thực việc của cô đợi sau khi các bên lui binh mới bắt đầu, tới lúc đó cả Cáp Mật sẽ hành động, nơi này mới thực sự không còn ai nhàn rỗi.”
“ Dưới chân Đại Tuyết Sơn có vô số đất đai cần khai khẩn, cả hai bên bờ Cáp Mật cũng thế, chúng ta phải đào kênh dẫn nước, tộc nhân của ta sắp tới, chúng ta sẽ phải xây dựng thêm nhà cửa.”
“ Rồi khai xuân lại trồng cấy, đón tiếp thương cổ bốn phương, ứng phó với đạo tặc, khi ấy cô sẽ vô cùng vật và, giờ nhân lúc nhàn rỗi theo Chước Chước học vài câu tiếng Hán, sau này hữu dụng lắm.”
“ Ngươi thực sự có việc cho ta làm?” Trạch Mã ngạc nhiên, vừa rồi chỉ là chút thăm dò thôi, nàng cho rằng y sẽ đối xử với mình giống phụ thân và đám ca ca, chỉ cần dùng mình để trấn an người Thổ Phồn thôi:
“ Cô bằng vào cái gì mà chỉ ăn không làm?” Thiết Tâm Nguyên nhướng mắt nói rất nghiêm túc:
Rất nhiều người còn luyến tiếc thận cảnh náo nhiệt hôm qua, nhưng mặt trời gay gắt, thứ gì cũng lờ mờ, tránh mọi người trúng nắng, Thiết Tâm Nguyên ra lệnh, trừ công việc bên trong hang sói ra thì công việc ngoài trời ngừng hết, chỉ làm vào lúc rạng sáng và khi mặt trời lặn.
Một hồi thận cảnh làm những người bản địa còn sót lại ở Cáp Mật tựa hồ thấy một tia hi vọng.
A Sử Na Triết Bạng lần nữa tới Hiệu bánh canh Thất ca thì nơi này đã người đi lầu trống, cửa cũng bị dùng gỗ lớn đóng lên, chỉ còn rèm rách nát lất phất trong gió.
Ông ta không tới một mình mà tới cùng hơn nghìn kỵ sĩ bộ tộc, định uy hiếp Thiết Tâm Nguyên, hiệp lực tới cửa ra sa mạc, giết A Tát Lan hoặc người Khiết Đan.
Nếu y không chịu, ông ta giết ngay trừ họa, sau đó suy tính có nên dẫn bộ tộc đi tha hương.
Giờ không thấy ai hết.
Đám kỵ sĩ dùng đao mở cửa đại môn, bên trong đen xì xì, nhìn lớp bụi đất trên nền nhà là biết người nơi này đã rời đi ít nhất bảy ngày, nói cách khác từ lần trước ông ta rời Cáp Mật, Thiết Tâm Nguyên cũng đi.
A Sử Na Triết Bạng đứng nhìn hiệu bánh rất lâu sau đó lên ngựa dẫn tộc nhân theo.
Khi Thiết Tâm Nguyên được tin cũng trầm mặc hồi lâu, nếu như mình có thực lực cường đại tới mức độ nào đó, có lẽ sẽ đứng về phía chính nghĩa, còn bây giờ? Chỉ có thể thở dài ...
Tường trại phía chính diện Thanh Hương cốc đang không ngừng được nâng cao, làm rộng, hai chỗ nhô ra phía trước dùng đá đen Thiên Sơn đắp thành, gắn với nhau bằng bùn và vôi, cực kỳ kiên cố.
Bức tường này dùng để bảo vệ nhà mình, cho nên không ai lười biếng, Thiết Nhị chỉ huy công trình còn dùng búa lớn đập thử, tường vẫn vững vàng.
Vốn chỉ là tường dựng bằng cọc gỗ mong manh cao ba trượng, qua hai tháng gấp rút cải tạo, nay đã cao tới năm trượng, đại môn được thay bằng thiết mộc cứng nhất Thiên Sơn, phía dưới đại môn có cửa nhỏ cao năm thước, rộng bốn thước, chuyên môn giữ lại cho linh dương về núi.
Con đường hẹp dài ngoài trước cửa cũng bố trí ít chông, nhưng ở chuyện này Thiết Tâm Nguyên không nghiên cứu, nên chỉ bố trí qua loa.
Đội ngũ thợ săn trong cốc hoạt động càng tích cực, giám sát mọi động tĩnh chu vi ba mươi dặm quanh sơn cốc, không cho tên thám báo nào đi lọt.
Nhìn Mạnh Nguyên Trực và Thiết Tam dẫn ba trăm kỵ binh tinh nhuệ nhất rời cổng trại, Thiết Tâm Nguyên có chút lo lắng.
Sự đáng sợ của bại binh là chúng không có lý trí, không biết khi nào bọn chúng tới, có bao nhiêu, Thiết Tam Bách chưa truyền tin về, khả năng là gặp nạn trong sa mạc rồi.
Nếu ba ngày nữa bọn họ không về, đành báo tin cho người nhà là họ chiến tử.
Từ Cáp Mật tới Thanh Đường cũng có mười đội du kỵ do Thiết Tâm Nguyên gửi đi, mỗi đội chỉ có mười người, nhiệm vụ của bọn họ là tìm kiếm dã nhân lưu lạc ở sa mạc, chỉ cho họ đường tới Cáp Mật.
Nếu như quá trình này thuận lợi, toàn bộ dã nhân trên hoang mạc tập trung lại, như thế sẽ không có nhiều đạo tặc như vậy nữa.
Khi đó mới coi như thực sự kiến lập vương quốc của y, đường phải đi phía trước vẫn còn xa, xa lắm.