Mạnh Nguyên Trực đang nhớ tới một nữ nhân Thổ Phồn khác, nữ nhân đó giờ có nam nhân rồi, còn là huynh đệ của Thiết Tâm Nguyên, mới đầu hắn còn nghĩ Thiết Tâm Nguyên nhầm người hoặc nói thế có ý đồ, dần dà hiểu con người y hơn, biết khả năng đó rất nhỏ, chỉ biết cười chua chát.
Nữ nhân Thổ Phồn có lẽ đều giống nhau, bọn họ đa tình lãng mạn, người họ thích mãi mãi là anh hùng, không cần biết anh hùng đó là ai.
Trác Mã không lừa dối hắn, tình cảm của nàng khi đó là thật, không cần nghi ngờ gì, chỉ là hiện giờ nàng giành tình cảm cho một anh hùng khác thôi, nói cho cùng là mình nhận định nhầm tình hình ...
Không muốn nhớ tới Trác Mã nữa, lòng vừa yêu vừa hận, lại nhớ tới Thiết Tâm Nguyên nói mình còn có một nữ nhi, không biết thế nào rồi.
Trời sáng, Mạnh Nguyên Trực chỉ hướng Cáp Mật cho nữ nhân kia, đó là nữ nhân ngoan cường, chân không có giày, còn be bét máu, vẫn cắn răng cô độc lê từng bước về phía đó.
Mạnh Nguyên Trực thở dài, đi tới bế bổng nữ nhân đó lên, kệ nàng vùng vẫy đặt lên lạc đà, dẫn về Cáp Mật.
"Trác Mã, năm xưa ta bỏ nàng mà trốn, lần này cứu tộc nhân của nàng, coi như trả nàng chút tình nghĩa.”
Không lâu sau bọn họ về tới Cáp Mật.
“ Cái gì, ngươi nói nữ nhân mà ta cứu chính là Trạch Mã?” Mạnh Nguyên Trực tròn mắt nhìn, hắn đã nghe nói tới nữ nhân của A Tát Lan, không ngờ mình gặp phải:
Thiết Tâm Nguyên vỗ đầu:” Vận khí của một con người thật là khó nói, chẳng lẽ nữ nhân xinh đẹp thì được ông trời ưu ái? Sa mạc rộng lớn như vậy mà gặp được lão ca.”
Mạnh Nguyên Trực nghiến răng:” Giờ giết vẫn còn kịp.”
“ Không cần, giết làm gì chứ, thực sự mà nói thì nữ nhân này sống cũng không dễ dàng. “ Thiết Tâm Nguyên đảo mặt một vòng, Trạch Mã là tuyệt sắc mỹ nhân biết đâu khiến tên này quên được Trác Mã, nếu không đến lúc xung đột với Xảo Nhi phiền lắm:” Mà Lão Mạnh huynh có vẻ hứng thú đặc biệt với nữ nhân Thổ Phồn, bây giờ người ta đang lúc lẻ loi, ra tay nhất định sẽ thành công.”
Mạnh Nguyên Trực như mèo bị dẫm phải đuôi, rối rít xua tay:” Bây giờ ta chỉ thích cùng nữ nhân bèo nước tương phùng vui vầy một phen, sáng hôm sau thức dậy không liên quan gì nữa, đỡ nặng lòng.”
Nói xong lên ngựa rời cửa hiệu về Thanh Hương cốc, bỏ lại thứ phiền toái cho Thiết Tâm Nguyên.
Hai chân co lên ghế ngồi như khỉ, hai tay cầm hai cái bánh, trái cắn một cái, phải cắn một cái, mắt nhìn chằm chằm con cá trên bàn. Quần áo rách nát, mặt bẩn thỉu, tóc bết lại, Trạch Mã lúc này thật không tương xứng với cảnh trí hoa lệ xung quanh, cũng không xững với cái tên hàm ý xinh đẹp của mình.
Thiết Tâm Nguyên vừa mới đi tới gần liền bị mùi vị kỳ quái đánh lui, bịt mui nói:” Tắm rửa đi rồi hẵng ăn cũng không muộn.”
Trạch Mã chẳng dừng tay:” Hán tử cứu ta đâu rồi?”
Thiết Tâm Nguyên nhún vai:” Bán cô cho ta xong liền đi mất rồi.”
Câu trả lời đúng phong cách Tây Vực, Trạch Mã không ý kiến gì:” Bán được bao nhiêu?”
“ Mười một ngân tệ.”
“ Bán lỗ rồi, ta đúng là nên tắm rửa, như thế hắn có thể bán được rất nhiều tiền.”
Thiết Tâm Nguyên do dự một chút hỏi:” Về chỗ A Tát Lan không?”
“ Không về, nếu không lần sau hắn lại đem tặng ta cho một con lợn.” Trạch Mã trả lời rất dứt khoát cũng rất ác độc:” Này, người Tống các ngươi cũng ăn thịt lợn, làm cho ta bát thịt lợn đi.”
“ Nơi này làm gì có lợn.”
“ A Tát Lan tới là có rồi.”
Thiết Tâm Nguyên quyết định không nói chủ đề lợn nữa, đây là tín ngưỡng đại bộ phận người Tây Vực, cực kỳ cấm kỵ.
Trạch Mã ăn no rồi, lười nhác nắm xuống, kệ cho váy áo rách nát làm lộ cả cặp đùi ra ngoài:” Biết ai tập kích ta không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu.
“ Người Thổ Phồn, ba mươi người, chỉ một tuần hương đã đánh tan đoàn sứ tiết, A Tát Lan lúc nào cũng khoe khoang thân vệ của hắn tinh nhuệ ra sao, giờ xem ra kém dũng sĩ Thổ Phồn nhiều lắm.”
“ Cha cô phái người cứu cô sao?”
Trạch Mã cười phá lên:” Cha ta à, ông ta chỉ muốn đưa ta lên giường thôi, đám ca ca của ta cũng thế, khi ta tới tuổi trường thành là không về nhà nữa, nếu không trốn nơi này nơi khác, trở về cũng ở trong nhà đại trưởng lão ...”
Dù Trạch Mã tỏ ra vô cùng phóng túng, Thiết Tâm Nguyên nghe ra sự chua chát trong đó, người nào gặp phải tình huống như nàng, tính cách biến đổi là chuyện khó tránh:” Bạch Lang Nguyên thì sao, hắn rất trung thành cơ mà, ở đâu rồi, sao không bảo vệ cô?”
“ Chết rồi, Tiêm Nha cũng chết rồi.” Trạch Mã đưa tay chùi nước mắt:” Trên đời này chỉ có Tiêm Nha muốn bảo vệ ta thôi, Bạch Lang Nguyên cũng chỉ muốn ngủ với ta. Ngươi không tệ đâu, chỉ là thực lực không đủ, nếu không ta sẽ giúp ngươi lấy Đại Tuyết Sơn, A Tát Lan thấy Đại Tuyết Sơn sắp sụp đổ nên mới muốn cưới ta, tất nhiên, đó là chuyện trước kia.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm, chẳng lẽ Đại Tuyết Sơn đã thực sự không thể cầm cự được nữa.
“ Bây giờ không còn bất kỳ cái gì nữa, không có vàng để thưởng cho họ, cầu xin ngươi bảo hỏa kế đun cho ta ít nước nóng được không, ta muốn xem xem, rốt cuộc dung mạo của ta còn được bao nhiêu, vì ta không còn thứ gì khác để dựa vào nữa ...”
Thiết Tâm Nguyên gọi hỏa kế tới, bảo làm theo lời Trạch Mã, bản thân ngồi ngây ra đó, không biết phải làm gì với nữ nhân đáng thương không nhà để về này.
Xem ra nàng không địch về chỗ A Tát Lan, cũng không về Tuyết Sơn, ép cho mình cái thân phận nữ nô bị bán, ở lỳ lại đây.
Loại nữ nhân này Thiết Tâm Nguyên thấy nhiều lắm rồi, lúc gặp chuyện không may thì khóc khóc lóc lóc, thề thốt phải sống cuộc đời có tôn nghiêm, yên bình. Kết quả cuối cùng rất lạ, bọn họ luôn quay về vòng tay của người mà họ căm hận nhất, còn về tôn nghiêm hay yên bình gì đó là giấc mơ nhàm chán lúc trắng tay thôi.
“ Cho cô ta ở trong gian phòng tốt nhất cửa hiệu, ăn uống tùy ý, đồng thời sai người báo tin cho A Tát Lan, Trạch Mã đã trở về.”
Thiết Tâm Nguyên ra lệnh xong, đứng dậy ra bên bờ sông.