Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 17
quá mạnh rồi

❊ ❊ ❊

Sao La Thuần lại không hiểu tâm tư của Diệp Băng Dung được cơ chứ, chỉ là anh sợ vết thương tình cảm, không muốn đối mặt với chuyện đó lần nữa.

Làm một kẻ nhàn rỗi tiêu dao tự tại, cũng rất tốt mà.

La Thuần đang chuyển bị luyện công, thì ở ngọn núi xa xa bỗng xuất hiện một tia sáng, sau đó lại biến mất không thấy đâu nữa.

Hiện giờ mắt của La Thuần có thể nhìn rõ mọi vật ngay cả trong trong đêm tối, giữa màn đêm tối tăm chỉ một tia sáng anh cũng có thể nhìn rõ như ban ngày, La Thuần lập tức chăm chú nhìn lại, cảnh vật trải rộng mấy nghìn mét trêи núi xuất hiện trong mắt anh.

Dường như trêи đỉnh núi có hai người đang đánh nhau, nhưng bị rừng cây um tùm che khuất, anh đã sử dụng mắt nhìn xuyên thấu mà vẫn không thấy rõ.

“Hiện giờ năng lực nhìnthấu vẫn chưa đủ mạnh, nếu không ở khoảng cách xa cỡ này, thì mình muốn nhìn thứ gì cũng có thể nhìn rõ cả.”

La Thuần đứng dậy nhảy xuống ban công, anh muốn âm thầm qua đó xem một chút.

Từ hôm qua sau khi giao thủ với chú Cát, anh mới biết thì ra trêи đời này vẫn còn có cao thủ luyện võ có thể đánh ngang tay với anh, anh rất tò mò rốt cuộc những người này có thể mạnh đến thế nào.

Hiện giờ cơ thể của anh rất mạnh mẽ, một đường lao nhanh, chưa tới năm phút đã chạy được mấy nghìn mét, anh vừa chạy tới dưới chân núi thì nghe thấy tiếng nổ vang từ bên trêи truyền xuống, giống như có hai chiếc xe đâm vào nhau vậy.

“Động tĩnh lớn như vậy sao?”

La Thuần thận trọng hơn, anh nhón chân chạy lên núi, khi băng qua một tảng đá lớn còn suýt vấp ngã, thì ra có một tên ăn mày đang nằm ngủ trêи mặt đất, sau khi nhìn thấy La Thuần, ông ta vươn mình một cái rồi lại nằm sang chỗ khác.

La Thuần cũng không để ý đến người này, anh chạy như bay lên đỉnh núi, lại có một vệt sáng sượt qua, chém cây đại thụ bên cạnh anh thành hai khúc.

“Cái quỷ gì thế!” Anh vội vàng nằm sấp xuống đất, nơi này chỉ cách đỉnh núi một cái cây, La Thuần sử dụng năng lực nhìn xuyên thấu để nhìn sang, chỉ thấy trêи đỉnh núi đáng có hai người đánh nhau kịch liệt, một trong hai người cầm kiếm dài, mỗi lần xuất kiếm đều bổ mặt đất thành những vết nứt sâu hoắm, người còn lại dùng tay không, bước đi như băng qua nước, mỗi lần xuất chân đều có thể đạp vỡ mặt đất thành khe lớn.

Bỗng nhiên người cầm kiếm lớn tiếng nói: “Bản đồ cũng chẳng ở trêи người ông đây, đánh cái gì hả, cứ giải quyết thứ yếu kém này rồi lại nói!” Sau đó người này đột nhiên thay đổi hướng kiếm đâm về phía La Thuần đang ẩn nấp, người còn lại cũng đấm ra một quyền, sức kiếm như cuồng phong đánh đến, dễ dàng đánh tung mặt đất nơi La Thuần đang ẩn nấp, nếu không phải anh phản ứng cấp tốc, thì giờ đã bị đánh thành thịt vụn rồi.

“Quá mạnh!” La Thuần không khỏi giật mình, chạy thẳng xuống núi không dám quay đầu lại.

Bỗng nhiên phía trước thoáng có bóng người, người cầm kiếm vừa rồi không biết đã vọt tới đằng trước từ bao giờ, người đó lại đánh tới một kiếm, thế kiếm mạnh mẽ, mặc dù La Thuần có thể nhìn rõ chiêu thức của đối phương, nhưng cơ thể lại không tránh được, hơn nữa người đánh tay không cũng đã đuổi tới phía sau ngăn cản mọi đường lui, không còn cách nào khác, La Thuần chỉ có thể chống đỡ trực diện.

Trong lúc cấp bách La Thuần sử dụng luồng khí trong bụng để bảo vệ ngực và lưng, “Rầm” một tiếng thật lớn, anh cảm giác giống như bị tàu hỏa từ hai phía đâm tới, trong miệng ộc máu, cả người đau nhức, ngã xuống đất không nhúc nhích nổi.

“Mẹ nó, sớm biết thế này mình đã không đến xem trận náo nhiệt này rồi.” La Thuần âm thầm kêu khổ trong lòng.

Hai người kia cùng “ồ” lên một tiếng, hào hứng nói: “Trêи người thằng nhãi này có bảo bối sao, tìm thử xem nào.”

“Tìm cái gì mà tìm…khụ khụ…có bảo bối gì chứ?”

Trêи ngọn cây đột nhiên truyền tới giọng nói của một người đàn ông, La Thuần ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy một người đàn ông quần áo rách nát, râu ria xồm xoàm đang ngồi ở đó, chính là tên ăn mày vừa rồi ngủ trêи núi, trong lòng anh thầm giật mình, quả nhiên không thể trêu chọc ăn mày được, hai người này lợi hại như vậy, cũng không hề phát hiện ra trêи đầu bọn họ có người mới tới.

Hai người kia không khỏi thắc mắc, hỏi: “Ông là ai?”

“Tôi là ai sao? Tôi là người mà cậu vĩnh viễn không thể sánh nổi.” Tên ăn mày kia tựa trêи cây, lắc lắc hai cái chân, sau đó lại ho khan hai tiếng.

“Xuống đây cho tôi!” Người cầm kiếm ngang ngược tung ra một chiêu kiếm, cứ vậy mà gọt cái thân cây mà tên ăn mày kia đang núp, trong đầu thì nghĩ đáng lẽ cái cây này phải bị hắn chém thành hai đoạn mới đúng, nhưng chiêu kiếm còn chưa chạm vào thân cây đã bị trừ khử không một dấu vết.

“Ha ha.” Tên ăn mày cười lạnh một tiếng rồi nói: “Đánh chơi cái gì thế, tôi thấy trêи người cậu cất giấu một tấm bản đồ, giao ra đây đi, nói xem nó có lợi ích gì, tôi sẽ tha cho cậu một mạng.”

“Tha con m…” Người kia mới nói được nửa câu thì phải tự nuốt chữ mẹ còn lại vào họng, bởi vì hắn ta phát hiện ra cả người hắn cứ như thể trúng phải thuật định thân, làm thế nào cũng không thể cử động được, trong lòng hắn ta không khỏi kinh hãi, trêи đời lại còn có loại võ công này sao, đây đúng là yêu pháp mà.

Người còn lại thì không dừng lại, hắn ta hét lên một câu “Cút con mẹ nó đi”, tên ăn mày kia tiện tay vỗ một cái, người kia lập tức biến thành một đống thịt nát.

“Đây là công phu gì thế!” Đến cả La Thuần cũng thầm giật mình, chỉ tiện tay vỗ một cái mà cũng có thể giết người, chỉ có thần tiên mới làm như vậy được mà thôi.

Người dùng kiếm kia không nhịn được mà gật đầu một cái: “Tôi đưa bản đồ cho ông, đây là bản đồ kho báu bí mật mà tôi trộm được từ nhà họ Đường ở thủ đô, tôi cũng không biết nó có lợi ích gì…”

“Vậy thì cậu cũng không còn tác dụng gì nữa rồi.” Tên ăn mày ho hai tiếng, sau đó lại tiện tay vỗ một cái, người cầm kiếm cũng biến thành một đống thịt nát, một tấm bản đồ nhẹ nhàng bay ra từ đống thịt nát kia, rơi xuống tay của tên ăn mày.

“Cậu có bảo bối gì dâng lên cho ta không?” Tên ăn mày liếc nhìn La Thuần.

La Thuần chứng kiến bản lĩnh của người này, biết rằng anh chắc chắn phải chết, đành cười nhạt một tiếng rồi nói: “Biết rõ chỉ có đường chết mà còn dâng bảo bối cho ông? Câu hỏi của ông quá ngu xuẩn rồi.”

“Ha ha.” Tên ăn mày cười một tiếng, nhẹ nhàng đáp xuống đất, đặt tay lên lưng La Thuần rồi nói: “Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi, ông này tìm cậu cực khổ biết mấy.”

La Thuần cảm nhận được một luồng khí ấm áp tràn vào vết thương trêи lưng, lập tức chữa trị kinh mạch và cơ bắp của anh, dường như luồng khí kia có nguồn gốc giống với luồng khí trong bụng anh, La Thuần nghi ngờ nói: “Ông là…”

“Đừng nói gì cả.”

Hai người yên lặng trị thuơng, nửa tiếng sau, vết thương của La Thuần hồi phục hẳn, anh mở mắt ra, thấy mái tóc và bộ râu của tên ăn mày kia giờ đã trắng như tuyết thì kinh ngạc nói: “Ông bị làm sao vậy?”

Tên ăn mày chật vật ngã ngồi lên mặt đấy, cười khà khà mà nói: “Ta không ổn rồi, tấm bản đồ này giao cho cậu, nhưng có thật sự tìm được bảo bối gì hay không thì cũng khó nói lắm.”

Ông ta ném tấm bản đồ vừa rồi cướp được cho La Thuần, ngẩng đầu lên nhìn sao trêи trời rồi nói: “Sức mạnh tinh tú trong người cậu, làm sao mà có được thế?”

“Sức mạnh tinh tú?” La Thuần lập tức nghĩ tới luồng khí thần bí kia, anh biết sức mạnh của tên ăn mày này và sức mạnh của anh có cùng nguồn gốc, nên cũng không giấu giếm gì cả, chậm rãi đáp: “Là do một lần vận chuyển quốc bảo, chúng tôi bảo vệ một quả cầu ngọc màu vàng, bên trong có rất nhiều điểm màu trắng nhỏ, nhìn qua thì rất bình thường, nhưng khi chúng tôi bị kẻ địch tập kϊƈɦ, tôi đem theo viên ngọc kia phá vòng vây, không ngờ nó lại truyền vào cơ thể tôi một luồng khí mạnh mẽ, có lẽ chính là sức mạnh tinh tú mà ông nói.”

Tên ăn mày nói: “Đó là Tinh Hải Châu, trêи Tinh Hải Châu có tới hàng nghìn hàng vạn bùa chú, không phá giải bùa chú thì không thể nào hấp thu sức mạnh được, tại sao nó lại bị cậu hấp thu chứ?”‘

La Thuần cũng đã từng nghĩ tới vấn đề này, anh đoán chuyện này có liên quan tới đôi mắt của anh, dù sao điểm duy nhất mà anh khác với người bình thường chính là đôi mắt.

“Là vì trêи người cậu có đôi mắt của Thiên Đế chứ sao! Tiểu tử này đúng là chó ngáp phải ruồi mà.” Tên ăn mày lại vỗ La Thuần một cái, nhìn lên trời rồi lắc đầu nói: “Thứ đồ chơi này đúng là thứ tốt, tôi nói với cậu lai lịch của tôi trước đã, tôi là đệ tử của Tinh Hải Môn.”

La Thuần hỏi: “Tinh Hải Môn? Ở đâu vậy?”

Tên ăn mày giơ tay lên, chỉ lên những ngôi sao trêи bầu trời mà nói: “Đại khái là ở đó đi…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »