Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 3
em vợ hãm hại

❊ ❊ ❊

“Hàn Khắc, mày muốn làm gì?”

Hành động của Hàn Khắc và những kẻ kia đã khiến Diệp Thái tức giận.

Hàn Khắc cười lạnh: “Chú Diệp à, đừng kϊƈɦ động chứ, hôm nay là ngày lành tháng tốt, làm ai bị thương cũng không phải chuyện tốt lành gì, đúng không nào?” Hắn ta giơ tay ra hiệu, mười mấy tên vệ sĩ ở phía sau đồng loạt rút thanh đao sáng lòe lòe được giắt ở thắt lưng.

Hàn Khắc tiếp tục nói: “Hôm nay tôi chỉ kiếm chuyện với thằng nhà quê này thôi, nếu mấy người cứ nhất định đòi chen chân vào khiến tôi không vui, hề hề, tôi không ngại lôi cả ba mẹ con các người về hết đâu.”

Ba người phụ nữ sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, chỉ có Diệp Thái phẫn nộ, ông ta cười lạnh và hỏi: “Hôm nay mày dám động vào một ngón tay người nhà tao thử xem?”

“Vậy chúng ta cùng thử xem?” Hàn Khắc cười gằn, đám người cầm đao phía sau lưng cậu ta rục rịch đòi xông lên.

Mặt Diệp Thái biến sắc.

Ông ta có tuổi rồi, bất luận thế nào cũng không đánh lại nổi nhiều người như vậy, huống hồ đối phương còn mang theo đao kiếm, bây giờ e là báo công an cũng không kịp. Ông ta lo lắng cho an toàn của người thân, trong lòng cảm thấy rất khó xử.

Hàn Khắc nở nụ cười châm chọc: “Hay là thế này nha, mấy người khuyên cái thằng vô dụng kia đi, để nó xin lỗi tôi, còn các người đi chỗ khác, thế nào?”

Diệp Băng Bồng hét ầm ĩ lên: “La Thuần, anh tự gây ra phiền phức thì anh tự giải quyết đi chứ, đừng liên lụy đến cả nhà tôi, mau xin lỗi đi!”

Tất cả mọi người nhìn về phía La Thuần.

La Thuần chầm chậm đứng lên, khàn giọng hỏi: “Ban nãy ai giơ chân đá?”

Anh vốn dĩ không phải hạng người biết nhẫn nhịn, huống hồ Hàn Khắc xúc phạm tới người mẹ đã khuất khiến anh tức giận. Phải biết rằng, khi còn ở nước ngoài, kẻ nào chọc giận anh, kẻ đó phải phơi thây ngoài đồng cỏ.

“Ông mày đá đấy, thì sao nào?”

Hàn Khắc đột ngột phun một ngụm nước bọt ra ngoài, vừa vặn nhổ đúng vào tấm ảnh trêи bia mộ. Hắn ta chỉ vào mũi La Thuần rồi nói: “Mày là cái thứ tạp chủng, mẹ mày cũng là cái thứ không ra gì!”

Mười mấy người mà hắn ta dẫn theo toàn là dạng hung hãn, thích đánh nhau không biết sợ chết, hắn ta rất yên tâm, chỉ trong thoáng chốc đã trút hết cơn giận ra ngoài.

Tất cả mọi người đều cười ha hả, ánh mắt nhìn về phía La Thuần lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Tuy Đường Thiền và hai đứa con gái giận đến mức tím mặt, nhưng không ai dám hó hé gì, chỉ sợ bị đối phương chém cho một nhát.

Diệp Thái đã tức đến mức choáng váng đầu óc, chuẩn bị tinh thần quyết sống mái với mấy người này, đến khi ngoảnh đầu nhìn lại đã thấy đôi mắt của La Thuần đỏ vằn tơ máu.

La Thuần trở tay tát hắn ta một cái, Hàn Khắc bị tát bay ra ngoài.

Khóe miệng hắn ta chảy máu, sau khi rơi xuống đất, Hàn Khắc rống lên như lợn bị chọc tiết: “Chém chết nó đi!”

Mười mấy người ở phía sau ùa lên như ong vỡ tổ, lao về phía La Thuần.

Đôi mắt của La Thuần bắt gọn từng đường vung lối chém của đối phương, trở tay giằng được thanh đao của một kẻ trong số đó, sau đó chém bốn nhát dao như kẻ điên, hướng về phía đám người đang bao vây anh.

Những kẻ từ phía sau xung lên không kịp tránh, có thằng bị chém mất cánh tay, có thằng bị chém rơi một miếng thịt, thậm chí có thằng bị gọt mất nửa cái mũi, những kẻ khác bình thường chỉ biết chém người khác chứ nào đã nhìn thấy cảnh máu thịt của phe ta bay như pháo hoa thế này bao giờ, sợ đến mức bĩnh ra quần, thằng nào thằng nấy quăng đao tháo chạy thoát thân.

La Thuần phóng vọt lên, nhanh chóng chạy tới sau lưng Hàn Khắc, giơ tay túm được cổ áo của hắn, trở tay tát cho hắn một phát.

Cú tát này khiến mặt mũi Hàn Khắc be bét, mấy cái răng theo cùng máu tươi phun cả ra ngoài.

Thế nhưng anh vẫn không có ý định ngừng lại, một bàn tay vẫn tiếp tục tát qua tát lại như cỗ máy. Chỉ trong thoáng chốc, đầu của Hàn Khắc đã biến thành một đống máu thịt hỗn độn, hắn ta chẳng có sức đâu mà cầu xin nữa.

Diệp Thái nhìn thấy cảnh ấy mà thầm thấy sợ hãi, ba người phụ nữ mặt mũi trắng như tờ giấy.

“Đủ rồi, Tiểu Thuần à, đừng đánh chết nó!” Diệp Thái lập tức lên tiếng can ngăn.

Bấy giờ La Thuần mới chịu thôi, anh lôi Hàn Khắc đi tới trước tấm bia mộ: “Lau cho sạch!”

Hàn Khắc đã sợ đến mức tè ướt quần từ bao giờ, vội vàng giơ tay lau sạch nước miếng mà bản thân hắn vừa mới phun ra; đột nhiên, La Thuần túm tóc hắn, đập mạnh đầu vào tấm bia mộ.

“Á!”

Ba người phụ nữ hoảng hồn thét lên, toàn thân run bần bật, cứ tưởng Hàn Khắc đã bị dập chết luôn rồi.

Nhưng La Thuần ra tay có chừng mực, Hàn Khắc chỉ bị dập đến mức đầu óc đau như nứt ra. Hắn ôm đầu kêu la không ngừng, trong lòng sợ đến mức kêu cha gọi mẹ, bình sinh chưa từng thấy ai tàn bạo như thế.

La Thuần túm lấy tóc Hàn Khắc một lần nữa, nhìn chằm chằm vào hai mắt hắn, dùng giọng điệu lạnh băng mà nói: “Sau này tốt nhất đừng để tao nhìn thấy mày nữa, cút đi!”

Sau đó anh giơ chân đạp Hàn Khắc lăn lông lốc như quả hồ lô.

Hàn Khắc vội vàng dẫn đám tay chân chạy mất dạng.

Diệp Băng Dung nhìn đám người Hàn Khắc bỏ đi mà có vẻ lo lắng: “Chúng ta đắc tội Hàn Khắc rồi, bố của anh ta nham hiểm lắm, không biết sẽ đối phó với chúng ta như thế nào nữa!”

Đường Thiền than thở: “Nếu không phải vì hôm qua La Thuần đắc tội với nó ở yến tiệc, cũng không đến mức xảy ra chuyện ngày hôm nay.”

“Bà tưởng rằng không chọc đến cái đám đó là được yên thân à?” Diệp Thái nhíu mày, tức giận quát lên: “Bà nhìn thấy cái thằng súc sinh đó hôm nay ăn nói với tôi thế nào, không có thằng bố nó chống lưng, nó dám huênh hoang cầm dao chém nhà chúng ta à? Cho dù La Thuần không đánh nó, bố con nhà họ Hàn đấy cũng sắp bò lên đầu tôi ngồi rồi, tôi không nuốt nổi cơn tức này!”

“Phải rồi, không không nuốt nổi, cứ để mẹ con tôi chịu tội là được rồi!” Đường Thiền tức giận quay mặt đi chỗ khác. Thấy Diệp Thái sắp nổi cơn tam bành, Diệp Băng Dung khuyên can: “Được rồi, đừng nói gì nữa, việc đã đến nước này, nói gì cũng vô dụng thôi, mau nghĩ cách đối phó với sự báo thù của mấy người đó đi! Nghe nói Hàn Kim Tuyền giết người không chớp mắt, chúng ta, chúng ta, hầy…”

Nhớ tới sự độc địa tàn ác của cha con nhà họ Hàn, sắc mặt mấy người có mặt tại đó vô cùng khó coi, không nói năng gì, cứ như có ngọn núi đè nặng trong lòng.

La Thuần căn bản không để Hàn Khắc vào mắt, tâm trạng anh nặng nề nên tế bái mẹ xong lập tức theo chân họ về biệt thự, chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ, nào ngờ Diệp Băng Bồng đùng đùng xông vào phòng tắm.

Lần này cô ta mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, có một số chỗ căn bản chẳng thể nào che nổi, nhưng bản thân cô ta chẳng buồn để tâm, còn tỏ ra sốt ruột: “Anh làm cái gì mà chậm chạp thế! Lề mà lề mề, nhanh lên được không!”

Trêи mặt La Thuần không có biểu cảm gì, cầm khăn lau mặt.

Diệp Băng Bồng nổi giận đùng đùng: “Anh có thái độ gì đấy? Bị điếc à? Tôi nói cho anh biết, đừng tưởng rằng anh lấy chị tôi thì anh là người của nhà họ Diệp, ở nhà tôi anh vẫn chỉ là một người ngoài. Hôm nay anh gây ra chuyện phiền phức lớn như thế cho nhà tôi, còn mặt dày ở đó mà ra vẻ nữa hả? Nhà chúng tôi giữ thể diện cho anh quá rồi phải không? Mau chóng cút ra khỏi đây!”

Nói xong, cô ta vơ lấy đống chai lọ ở bên cạnh ném về phía anh.

La Thuần phản ứng nhanh nhạy, phất tay dùng khăn mặt quật lại, đống chai chai lọ lọ kia bay hết về phía Diệp Băng Bồng, đập lên gương mặt cô ta, tạo nên không ít vết lằn đỏ trêи gương mặt trắng trẻo.

“Anh dám đánh tôi hả!” Diệp Băng Bồng tức đến mức hai mắt đỏ rực, cô ta đột nhiên gào ầm lên: “Á! Cứu mạng với! Cứu mạng!” Vừa hét vừa xé quần áo trêи người.

Cô ta căn bản không hề mặc gì bên trong, còn tự tay xé đồ như vậy, có bao nhiêu “cảnh đẹp” lồ lộ ra hết, đẹp đẽ vô cùng, La Thuần bất giác sững sờ ra đó.

Tiếng hét của cô ta rất hiệu quả, vợ chồng Diệp Thái và Diệp Băng Dung nhanh chóng chạy tới, nhìn vào cảnh hỗn độn trong phòng tắm, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Băng Bồng hai mắt rơm rớm, ôm lấy chiếc áo đã bị xé tan nát của mình, nghẹn ngào nói: “Là tên khốn nạn này, anh ta, anh ta bắt nạt con!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »