Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 15
tiêu diệt nhà họ hàn

❊ ❊ ❊

Sau khi bị bắt, Diệp Băng Dung đã hiểu hôm nay cô không thể may mắn thoát khỏi đây được, vì cô chưa từng thấy ai nhảy từ cầu thang tầng thứ mười tám xuống, mà lại có thể dùng tay không bám lấy lan can để dừng lại, lại còn mang theo một người khác.

Cô vẫn luôn cho rằng thế giới mà cô đang sống rất hòa bình, mọi người đều rất bình thường, có năng lực thì thể hiện ra, như vậy có thể trở nên ưu tú hơn so với người khác, nhưng hôm nay những quan niệm này hoàn toàn bị phá vỡ rồi, cuối cùng cô cũng biết tại sao Hàn Kim Tuyền có thể hoành hành ngang ngược, không kiêng nể gì, thì ra có một nhân vật đáng sợ như vậy ẩn nấp bên cạnh ông ta.

“Anh rể, em mang người tới rồi!” Cao Phi vừa bước vào đã đẩy Diệp Băng Dung ngã lên ghế sô pha, hào hứng nói: “Anh chiếm đoạt trước, em hưởng ké một chút là được rồi.”

Hàn Kim Tuyền hài lòng gật đầu, ong ta xé băng dính trêи mặt Diệp Băng Dung ra, ánh mắt giống hệt một con dã thú của lão đảo trêи người cô, không thể không thừa nhận rằng cô gái này quả thực quá xinh đẹp, đến cả ông ta cũng không nhịn được muốn thử xem mùi vị cô ta thế nào.

Cao Phi cười ha ha nói: “Tên rác rưởi kia cũng có phúc đấy chứ, cưới được một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, chúng ta không thể giết cô ta, thì cứ để lại, từ từ chơi, chơi tới khi cô ta hoa tàn ít bướm mới thôi.”

Hàn Kim Tuyền nhớ lại chuyện tối hôm qua ông ta phải xấu mặt trước mọi người, trong lòng không khỏi tức giận, ông ta vung tay tát Diệp Băng Dung một cái, biểu cảm vừa độc ác lại hưng phấn: “Mày còn chờ thằng quê mùa kia tới cứu mày đấy à? Nó đã bị lừa tới khu công nghiệp rồi, thứ nghênh tiếp nó ở đó chỉ có súng mà thôi, thật đáng tiếc, nó không thể nhìn thấy cảnh vợ của mình bị nhiều người đùa cợt nữa rồi, nhưng mày yên tâm, chúng tao sẽ quay phim lại, gửi cho bạn bè người thân của mày, để bọn chúng thưởng thức.”

Diệp Băng Dung sợ hãi, cô nhìn mười mấy kẻ áo đen cao lớn trong phòng, cảm giác như thể tận thế tới rồi vậy, tuyệt vọng cùng bất lực. Cô không ngờ chuyện mấy ngày trước vừa xảy ra với người khác, nhanh như vậy đã tới lượt cô rồi, trong đầu cô đột nhiên nghĩ tới câu La Thuần nói với cô mấy ngày trước: “Cô cảm thấy những kẻ này vô tội sao?”

Không hề vô tội, không hề vô tội chút nào, bây giờ trong mắt cô, Hàn Kim Tuyền thực sự là một ác ma chuẩn bị ăn tươi nuốt sống cô.

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin lỗi anh, La Thuần…” Trong lòng Diệp Băng Dung không ngừng hối hận, thấy Hàn Kim Tuyền đã bắt đầu xé áo ngoài của mình, Diệp Băng Dung run bắn người, cô trừng mắt nói với Hàn Kim Tuyền: “Chồng tôi sẽ không bỏ qua cho ông đâu!”

Cao Phi cười như điên mà nói: “Đừng ngây thơ nữa, mày cảm thấy nó còn tới đây được hay sao? Chỉ sợ là bây giờ nó đã bị đánh thành…”

“Hàn Kim Tuyền, mày chết đi!”

Đột nhiên từ bên ngoài căn biệt thự truyền tới một tiếng hét đinh tai nhức óc, Hàn Kim Tuyền và Cao Phi lập tức biến sắc, Diệp Băng Dung thì đỏ ửng hai mắt, nước mắt tuôn trào.

“Làm sao mà nó tới đây được?” Cao Phi nghi ngờ, Hàn Kim Tuyền thì cười lạnh: “Đến đúng lúc lắm, lần này đến lượt nó thử cảm giác thế nào là sống không bằng chết!” Ông ta quay đầu nhìn về phía góc phòng: “Chú Cát, lát nữa cực khổ cho chú rồi.”

Trong góc nhà, một ông lão tóc bạc âm thầm xuất hiện, mặt mũi hồng hào, tinh thần khỏe khoắn, cười ha hả nói: “Những kẻ cầm dao ở bên ngoài đã đủ để nó chật vật rồi, có thể xông vào đây hay không còn chưa biết đâu.”

Trong lòng Diệp Băng Dung không khỏi lo lắng, vừa rồi chính ông già này bắt cô từ tòa nhà kia tới đây, cũng không biết La Thuần có thể ứng phó được hay không.

Cô nhìn ra phía cửa, từ chỗ của cô có thể nhìn thấy những gì xảy ra bên ngoài, ở đó mọi thứ đã loạn cả lên rồi , rất nhiều kẻ áo đen trong tay cầm dao sáng loáng, vừa hò hét vừa xông ra ngoài cửa.

Những người ở trong phòng đều nín thở quan sát động tĩnh bên ngoài, chỉ nghe thấy ngoài cửa biệt thự không ngừng truyền tới những tiếng hét thảm thiết, máu văng tung tóe trong không trung, làn sóng những người mặc áo đen hết lượt này tới lượt khác xông vào cuộc chiến.

Diệp Băng Dung ngày càng lo lắng, lòng bàn tay và trán cô đổ đầy mồ hôi.

Đột nhiên, ánh mắt cô ngưng lại, cô khẽ nhếch miệng, nhìn thấy một cảnh tượng cả đời khó quên. Những người nhuốm máu đỏ lăn lóc trêи những tảng đá, trêи đường, tất cả sợ hãi tới nỗi vứt dao lại mà chạy thoát thân, trêи mặt đất la liệt những kẻ mặc áo đen, có người đã chết, có người ôm cái chân cái tay đã đứt còn đang đổ máu mà rêи rỉ, giống hệt địa ngục trần gian.

Cả người La Thuần đẫm máu, trong tay anh cầm dao, từng bước đi về phía biệt thự.

Cao Phi sợ tới nỗi lui về phía sau mấy bước, kêu lên: “Chú Cát, chú Cát, mau ngăn nó lại.”

“Sợ cái gì?”

Chú Cát chậm rãi bước tới cửa nhà, từ trêи cao nhìn xuống mà nói: “Người trẻ tuổi kia, mặc dù cậu có chút bản lĩnh, nhưng cũng đừng trêu chọc người không nên dây vào, tôi khuyên cậu…”

Không chờ ông ta dứt lời, La Thuần đã vung tay ném dao đi, chú Cát vội vàng nghiêng đầu né sang một bên, con dao bay qua đại sảnh, cắt đứt đầu một người giúp việc, sau đó keng một tiếng cắm vào vách tường đá hoa cương.

“Tiểu tử mày muốn chết phải không.” Chú Cát tức giận quát một tiếng rồi nói: “Hôm nay tao sẽ cho mày biết núi cao còn có núi cao hơn, kẻ tài giỏi cũng có kẻ tài giỏi hơn!”

Cả người ông ta biến thành ảo ảnh lao về phía La Thuần.

Cao Phi ở trong nhà vô cùng hâm mộ mà nói: “Chú Cát không hổ danh là cao thủ Bát Cực Quyền, nếu tôi có thể học được một phần bản lĩnh của chú ấy thôi cũng đã cam tâm tình nguyện rồi.”

Hắn ta liếc nhìn Diệp Băng Dung trêи ghế sô pha, cười khà khà mà nói: “Đợi chú Cát thu phục tên đó xong, tôi muốn chơi con điếm này trước mặt nó, cho nó biết anh rể mới là bá chủ Hà Đông.”

Ánh mắt Hàn Kim Tuyền xuất hiện sự thù hận, trong đầu ông ta đã bắt đầu nghĩ xem nên giày vò người ta thế nào rồi.

Tốc độ của chú Cát rất nhanh, nhưng trong mắt La Thuần vẫn chỉ giống như một cảnh phim điện ảnh quay chậm mà thôi, anh có thể nắm rõ quỹ đạo ra quyền của chú Cát, còn chưa chờ ông ta tới gần, hạ eo, một quyền đánh thẳng vào ngực chú Cát.

Chú Cát vẫn luôn kiêu ngạo với Bát Cực Quyền, giờ đến cả một chiêu cũng không đánh nổi, phụt máu bay ra ngoài, ngã trêи mặt đất, đau đớn ôm ngực.

“Chú Cát!”

Đám người Hàn Kim Tuyền không khỏi kinh hãi, chú Cát thẹn quá hóa giận, kiềm chế vết thương, nhảy lên khỏi mặt đất, hai tay liên tục ra chiêu, đánh khuỷu tay về phía La Thuần.

La Thuần có chút kinh ngạc, anh cho rằng tốc độ và sức mạnh của anh đã vượt xa người thường rồi, không ngờ khi lão già này bộc phát sức mạnh thật sự, lại có uy lực mạnh đến vậy.

Đáng tiếc là đối thủ của ông ta lại là La Thuần, mắt thường không thể nhìn ra được tốc độ của ông ta nhưng trong mắt La Thuần thì chẳng là gì cả.

Chớp mắt hai người đã đánh mấy chục quyền, La Thuần hét lớn một tiếng, khí lực ở bụng dưới chớp mắt đã di chuyển tới bàn tay, tiếng rít đột nhiên xuất hiện, chú Cát hoàn toàn biến sắc, ông ta muốn lùi về phía sau, nhưng đã quá muộn rồi.

Quyền này của La Thuần mạnh mẽ đánh thẳng vào vai của ông ta, chú Cát lại lần nữa bay ngược ra ngoài, nửa bên xương vỡ vụn, ông ta vừa ngã xuống đất thì máu tươi lập tức chảy ra như điên, chú Cát chỉ vào La Thuần mà nói: “Cậu…cậu là Hóa Kình… Tôi là đệ tử của Thương Châu Bát Cực Môn, cậu tha cho tôi đi…”

“Như vậy là nối giáo cho giặc, không thể tha cho ông được!” La Thuần đạp một cước, đạp nát đầu chú Cát như đạp một quả dưa hấu.

Cao Phi hét lớn: “Chết đi!” Hắn ta rút cây súng lục bên hông ra, nhưng hắn ta còn chưa kịp kéo cò, thì cánh tay đã hoàn toàn bị bẻ gãy, bay ra xa năm mét.

La Thuần tát hắn ta một cái, não Cao Phi xoay vòng vòng, ngừng thở tại chỗ, Hàn Kim Tuyền thì sững sờ ngã ngồi trêи mặt đất, sắc mặt âm u như tro tàn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »