Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 20
mày chết chắc rồi!

❊ ❊ ❊

"Tiểu Tinh, tôi còn thắc mắc tại sao em lại không nghe điện thoại của tôi, thì ra là em đang hẹn hò vụng trộm với người khác ở đây!"

Người này trẻ tuổi, dáng người không cao, trông mặt mũi còn có vẻ đang bị bệnh, nhưng ánh mắt giống như một con rắn độc, không ngừng nhìn tới nhìn lui trên người La Thuần.

Sắc mặt Lộ Tinh lập tức trở nên lạnh lùng, cô lạnh giọng mà nói: "Lâm Hạo, tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng, tốt nhất là anh đừng có kiếm chuyện với tôi, có chuyện gì thì nói sau đi."

Lâm Hạo lại tỏ vẻ không nghe thấy gì cả, hắn nhìn chằm chằm La Thuần một lúc lâu rồi nói: "Trông anh rất lạ mắt, người nhà ai vậy? Nhà anh buôn bán cái gì thế?"

La Thuần cầm chén trà lên chậm rãi thưởng thức, tỏ ý mắt không thấy tai không nghe.

"Thú vị đấy." Lâm Hạo mỉm cười nhìn Lộ Tinh, sau đó hắn ngồi xuống đối diện La Thuần rồi nói: "Tôi là tổng giám đốc trẻ của tập đoàn Lâm Hải, chuyện làm ăn mà anh đang thương lượng, tôi nhận, anh tìm quản gia nhà tôi mà thương lượng tiếp, tôi muốn nói chút chuyện với Tiểu Tinh, anh đi đi."

Nói xong, thấy La Thuần vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, hắn ta cau mày nói: "Tôi nói này, anh nghe không hiểu tiếng người hay là có chuyện gì thế? Cút ra ngoài!"

La Thuần lạnh nhạt nói: "Tốt nhất là anh nên rút lại mấy câu vừa rồi, sau đó xin lỗi tôi đi."

"Cái quỷ gì thế?" Lâm Hạo mỉm cười, hắn cầm chén trà trên bàn lên: "Ở Hà Đông không một ai dám nói như vậy với Lâm Hạo này đâu, bảo tôi xin lỗi? Anh là cái rắm gì chứ!" Sau đó hắn vung tay hất nước trà lên người La Thuần.

La Thuần đã không còn giống như trước đây, anh vừa giơ tay lên, toàn bộ nước trà lại giội ngược lại lên mặt Lâm Hạo, sau đó La Thuần lắc đầu nói: "Đạo đức của mấy tên cậu ấm vô dụng các người đều như nhau cả, người lần trước bị tôi hắt nước lên người đã chết rồi, anh có biết người đó là ai không?"

Ánh mắt lạnh như băng của anh dán chặt lên người Lâm Hạo, bầu không khí trong phòng lập tức ngưng đọng.

Lộ Tinh đã tận mắt chứng kiến thực lực của La Thuần, cô vội vàng giữ tay anh lại rồi nói: "Anh đừng nóng giận, tính cách của Lâm Hạo chính là như vậy đấy, đừng chấp nhặt với anh ta."

Câu nói này lại càng khiến Lâm Hạo tức tối, rõ ràng ý của cô ấy là hắn không thể đánh lại tên rác rưởi này, Lâm Hạo vung tay xô đổ đồ trên bàn, hắn chỉ vào La Thuần rồi nói: "Nói cho tao biết tên của mày là gì, ông đây không giết chết mày thì ông đây không phải họ Lâm."

"Anh ta là chồng của Diệp Băng Dung." Lộ Tinh đứng bên cạnh hắn nhắc nhở.

Lâm Hạo ngẩn người, hắn lập tức cười lớn: "Tao còn tưởng là ai, thì ra là tên rác rưởi bám váy đàn bà của nhà họ Diệp sao, đừng tưởng mày có nhà họ Diệp làm chỗ dựa là có thể hung hăng trước mặt tao, tao nói cho mày biết, Hàn Kim Tuyền chỉ là một con chó của nhà họ Lâm chúng tao mà thôi, nhà họ Diệp giết lão ta, cũng chỉ được coi là hơn giống chó một chút mà thôi, đến chó cũng không bằng ấy chứ! Đúng là kẻ đáng thương bám váy đàn bà!"

"Muốn chết phải không!" La Thuần vung tay tát một cái, Lâm Hạo bay thẳng ra xa ba mét, suýt chút nữa thì mặt mũi bị đánh nát, hắn ta chật vật bò dậy, vừa sợ hãi lại vừa tức tội, chỉ vào La Thuần rồi nói: "Mày dám đánh tao, mày dám đánh tao, từ nhỏ tới lớn chưa một ai dám tát tao đâu!"

La Thuần lại túm chặt cổ áo của hắn, tát hai cái nữa, đánh hắn tới nỗi mặt mũi sưng phù: "Vậy mày nhớ cho kỹ, tao là người duy nhất tát vào mặt mày, nhớ cho kĩ một chút, sau này mày còn dám bất kính với tao dù chỉ một chút, tao sẽ đánh gãy chân mày! Bây giờ mày muốn xin lỗi, hay là chuẩn bị ăn thêm mấy cái tát nữa hả?"

"Tao nhổ vào, mày cứ nằm mơ đi!" Lâm Hạo phun nước miếng, La Thuần nghiêng người tránh được, anh thẳng tay bóp cổ hắn ta ấn lên tường, sau đó rút thắt lưng ở hông ra rồi nói: "Mấy loại công tử bột như mày là thứ không biết tôn trọng người khác nhất, cũng không biết nói tiếng người thế nào, hôm nay để tao dạy dỗ mày!" La Thuần gấp thắt lưng làm hai, mạnh tay quật một cái.

"Vút!"

Một âm thanh dứt khoát vang lên, mặt Lâm Hạo chảy máu, trông cực kỳ đáng sợ, La Thuần không hề nao núng, liên tiếp quật thắt lưng, mặt của Lâm Hạo bị đánh thành máu thịt be bét, hắn hét lớn: "Dừng lại, dừng lại, tôi xin lỗi anh, xin lỗi!"

"Không đủ thành khẩn!" La Thuần vẫn tiếp tục quật thắt lưng vào người hắn, Lâm Hạo vội vàng giơ tay lên che đầu, vừa khóc vừa nói: "Xin lỗi, tôi sai rồi, anh tha cho tôi đi! Cầu xin anh tha cho tôi đi!"

"Cút!" La Thuần giơ chân đá hắn đi, Lâm Hạo lăn trên mặt đất mấy vòng, sau đó hắn chật vật trốn ra ngoài cửa, chỉ vào La Thuần mà nói: "Mày chờ đấy, mày chết chắc rồi!" Nói xong hắn chạy như bay đi mất.

La Thuần ngồi xuống, anh cầm chén trà lên mỉm cười nói: "Vừa rồi chúng ta nói đến đâu rồi?"

Đôi mắt của Lộ Tinh trở nên long lanh, cô phát hiện ra càng ngày cô càng thích người đàn ông ngông cuồng này, trong lòng cô dường như có ý nghĩ: "Mình muốn thuần phục anh ấy!"

"Anh có biết vừa rồi anh đắc tội ai rồi không?" Lộ Tinh lo lắng nói: "Anh giết Hàn Kim Tuyền, thật ra chẳng là gì cả, ông trùm thực sự ở Hà Đông gồm ba gia tộc lớn, Hàn Kim Tuyền chỉ là một con dao làm việc dơ bẩn cho bọn họ mà thôi, chẳng mấy chốc bọn họ sẽ bồi dưỡng ra một kẻ khác."

"Nhà họ Lâm là một trong số đó sao?" La Thuần lạnh nhạt hỏi: "Tôi không cần biết bọn họ là ba gia tộc lớn hay là mười gia tộc lớn, tốt nhất là đừng có gây chuyện với tôi, nếu không tôi sẽ khiến tất cả bọn họ phải biến mất."

Từ khi nghe vị lão tiền bối ăn mày nói về uy phong của Thiên Đế, anh thật sự không để mấy kẻ kém cỏi này vào mắt, bởi vì trong đầu anh đã ghi chép rằng, chỉ cần luyện thành công cảnh giới luyện khí tầng thứ nhất, đã đủ để dời núi lấp biển rồi, chỉ cần một chưởng là có thể chém đôi một dòng sông lớn. Sau này luyện tới các tầng tiếp theo thậm chí anh còn có thể tạo ra cũng có thể phá hủy mặt trời và mặt trăng, phá hủy một hành tinh, chỉ một nhà họ Lâm, một cái thùng rỗng kêu to thì có là gì chứ.

Lộ Tinh không tin La Thuần thật sự có bản lĩnh đó, nhưng cô rất thích khí phách đánh đâu thắng đó không gì cản nổi này, Lộ Tinh cười khanh khách mà nói: "Quả thực nhà họ Lâm chẳng là cái thá gì cả, nếu anh cần giúp đỡ, bất cứ lúc nào cũng có thể tới tìm tôi."

"Có lẽ bây giờ tôi đang cần sự giúp đỡ của cô đây, làm xong sẽ có thù lao, có thể giúp cô một chút đấy." La Thuần có chút lúng túng mà lấy bản hợp đồng ra, dù sao anh rất ít làm mấy chuyện nhờ vả sự giúp đỡ của người khác thế này.

Lộ Tinh không hề liếc mắt nhìn lấy một lần, mà đã trực tiếp ký tên vào hợp đồng, cô mỉm cười nói: "Có lẽ bây giờ tôi cũng cần anh giúp đỡ đấy, cùng ăn trưa với tôi đi."

"Không thành vấn đề!" La Thuần đứng dậy, cất hợp đồng đi rồi nói: "Nhưng tôi phải đem hợp đồng về trước đã, bên đó còn có người đang chờ để cười nhạo tôi đây."

"Vậy sao, vậy tôi cũng phải xem mới được!"

Hai người cùng nhau ra ngoài, La Thuần nhìn thấy Tống Tiểu Thiến đăng ăn lẩu ở bên đường, liền dẫn về công ty.

Lộ Tinh vừa bước ra ngoài liền lập tức thu hút rất nhiều người vây quanh nhìn ngó, đại mỹ nữ có thể sánh ngang với Diệp Băng Dung này trông rất có quyền lực, rất nhiều người đàn ông chỉ dám lén lút ngắm nhìn cô ấy.

Ba người còn chưa đi tới văn phòng thì nghe thấy Lão Vô Lại lớn tiếng nói: "Tôi cược hai vạn, nếu hai kẻ chân ướt chân ráo kia có thể thương lượng được năm triệu về đây, tôi sẽ ăn phân chó!"

"Thật không ngờ ông lại nóng lòng muốn ăn phân chó đến thế cơ đấy." La Thuần bước vào cửa văn phòng, ném bẳn hợp đồng lên bàn.

Cả văn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, Lão Vô Lại cầm bản hợp đồng lên xem một chút, sắc mặt lập tức trở nên khó coi như thể nuốt phải ruồi vậy, ông ta nhìn thấy Lộ Tinh cũng tới đây cùng La Thuần thì hừ một tiếng rồi nói: "Cậu nói dối, cái này không tính được." Sau đó ông ta cầm theo hợp đồng đi ra ngoài cửa, La Thuần cản ông ta lại, túm cổ áo ông ta lên rồi nói: "Chẳng phải ông đã nói là sẽ từ chức sao? Lão Vô Lại."

"Cậu bỏ tay ra cho tôi!" Lão Vô Lại tiệt cả giận: "Dựa vào cái gì mà tôi phải từ chức chứ, dựa vào một nhân viên nhỏ bé như cậu mà muốn tôi từ chức là tôi từ chức chắc? Chỉ có tổng giám đốc mới có thể đuổi việc tôi mà thôi, cút ngay!"

"Vậy thì ông bị đuổi việc rồi đấy!"

Không biết Diệp Băng Dung đã xuất hiện ở ngay cửa văn phòng từ bao giờ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »