Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 67
hai chiêu chế ngự

❊ ❊ ❊

Trong sảnh có vài người trẻ tuổi nhà họ Lộ đang vô cùng đắc ý: “Xem thằng nhãi kia phách lối không kìa, không phải vẫn bị nhà họ Lộ chúng ta trị cho phải ngoan ngoãn nghe theo à. Tôi nói chứ Đông Lâm, lần này các anh làm sai cách rồi, gọi sớm cho bác hai không phải là sẽ chẳng có chuyện gì sao? Còn dẫn cả loại người này đến đây, thật là!”

Lộ Đông Lâm ở bên lầu bầu: “Lúc đó chúng tôi nào có nghĩ được nhiều thế…”

Lộ Chiến Phong ở phía xa hừ lạnh một tiếng: “Loại dân thường này mà cũng dám trèo lên đầu nhà họ Lộ chúng ta, lần này phải cho nó biết mùi một chút.”

Quan quân thấy trêи mặt La Thuần không có biểu cảm gì, phẫn nộ ra lệnh: “Bắt cậu ta lại cho tôi!”

Binh lính hai bên đang định tiến lên thì La Thuần đột nhiên đưa ra một bản chứng nhận. Quan quân sững người, đợi đến khi nhìn rõ giấy chứng nhận thì hoảng sợ, chân chụm lại chào theo kiểu quân đội.

La Thuần gật nhẹ đầu: “Chuyện ở đây để tôi xử lý, không được để người khác đến làm phiền tôi!”

“Rõ!” Ông ta lập tức thu quân, trước khi đi còn liếc sang Lộ Chiến Phong ở xa xa, khẽ lắc đầu, sau đó đưa người rời đi.

Trong sảnh rộ lên tiếng ồn ào, xôn xao hỏi: “Chuyện gì thế? Sao những người đó lại dẫn đội đi rồi? Không bắt người nữa sao?”

Đám người nhà họ Lộ ở phía xa đều hết sức kinh ngạc, không ngờ La Thuần còn có bản lĩnh này. Hoàng Ngọc Anh tức giận nói: “Những người đó làm sao vậy? Đến rồi sao lại không bắt người. Ông gọi điện cho anh hai lần nữa đi, kêu anh ấy đích thân đến đây luôn!”

Lộ Chiến Phong trách mắng: “Bà thì biết cái gì? Người lúc nãy là người thân cận của anh hai, anh ta còn không giải quyết được thằng nhóc kia chứng tỏ anh hai cũng không làm gì được nó. Chúng ta đều nhìn lầm rồi, không ngờ thằng nhóc đó lại có chỗ dựa bên quân đội. Nhưng không sao, nếu bên chính phủ không nhúng tay vào thì chúng ta giải quyết trong âm thầm là được.”

Vô số người ở bàn tiệc hai bên đều đứng lên, dẫn đầu là cao thủ nhà họ Lộ – Lộ Chiến Bình, những người còn lại đều là Tông Sư Thiên Cảnh. Tiếp đó là cao thủ nhà họ Đường, Đường Văn Thụy cũng đã đứng lên, dẫn đầu mười mấy vị Tông Sư Thiên Cảnh nói: “Dám động đến người nhà họ Đường chúng tao, bất kể mày là ai, hôm nay cũng không cần rời đi nữa!”

Diệp Lập Hồng cũng dẫn theo mấy vị Tông Sư Thiên Cảnh đứng lên: “Mày chặt đứt hai tay của con tao, hôm nay tao sẽ không tha cho mày đâu!”

La Thuần liếc mắt nhìn hơn ba mươi người kia, cười nhạt: “Một đám người vô dụng, không chịu được một đòn, gọi cao thủ thật sự của các người ra đây đi!”

“Muốn lão gia nhà tao ra tay, mày chưa có tư cách!” Đường Văn Thụy đột ngột ra tay, người để lại mấy đường ảo ảnh trêи không trung, nháy mắt đã đến trước mặt La Thuần, hét lớn: “Chết đi!”

Người ở hai bên kinh hãi: “Vô Ảnh Bộ của nhà họ Đường đúng là danh bất hư truyền, hôm nay cuối cùng tôi cũng được chứng kiến rồi!”

“Ba đại cao thủ cùng ra tay, nhưng vì sao nhà họ Hồ còn chưa ra tay?”

Không đợi bọn họ nói dứt câu, Đường Văn Thụy đã bị La Thuần dùng một chưởng đánh bay, phun ra máu tươi ở trêи không trung, chật vật không tả được.

Đông đảo người học võ nhìn thấy đều kinh sợ, thốt lên: “Một chưởng đánh lui đại tông sư, lẽ nào người kia đã đạt tới Không Cảnh?”

“Không thể nào, hắn ta còn trẻ như thế!”

Lộ Đông Lâm trốn trong chỗ kín, mặt mày trắng bệch, nói: “Sao, sao hắn lại lợi hại đến thế?”

“Mọi người cùng nhau lên đi!”

Diệp Lập Hồng biết rõ sự lợi hại của La Thuần, hô to một tiếng, hơn ba mươi con người đồng loạt xông về phía La Thuần. Trong ba gia tộc lớn, mỗi gia tộc đều có tuyệt kỹ riêng, có gia tộc tinh thông quyền pháp, có gia tộc giỏi về bộ pháp, còn có gia tộc giỏi dùng vũ khí. Hơn ba mươi vị Tông sư đồng thời ra tay, La Thuần cũng không dám khinh thường, vỗ vỗ vào hồ lô Tử Kim, cây búa lớn bằng thép tinh luyện trêи tay Diệp Lập Hồng xuất hiện trong tay anh.

Người nhà họ Diệp kinh ngạc hô lên: “A, đó không phải là búa Khai Thiên của nhà họ Diệp chúng ta sao? Nghe nói lão gia nhà mình đặc biệt đi nước ngoài nhờ người chế tạo, sử dụng hợp kim Titan hàng không vũ trụ, sắc bén vô cùng, sao lại rơi vào tay người kia rồi?”

Vì bị mất cây búa mà Diệp Lập Hồng cảm thấy nhục nhã vô cùng, bây giờ lại thấy La Thuần dùng cây búa của mình đánh nhau, nghĩ rằng La Thuần cố ý sỉ nhục mình nên không nén được cơn giận, điên cuồng quát lên: “Chết đi cho tao!” Ông ta nhận lấy cây búa khác ở bên cạnh bổ tới.

La Thuần nâng búa lớn lên, phía trêи chớp lóe tia sét, va chạm với cây búa trong tay Diệp Lập Hồng.

Một tiếng ‘keng’ vang lên, búa trong tay Diệp Lập Hồng bị chém thành hai nửa như miếng đậu phụ. Ông ta hoảng hốt, vội vàng lách người lùi nhanh ra sau, nhưng vẫn bị cây búa của La Thuần chém trúng để lại một vết máu. Mặc dù máu tuôn dữ dội nhưng tốt xấu gì cũng giữ được mạng.

Cùng lúc đó, hơn ba mươi người khác đã đuổi đến, đao, kiếm, quyền, chưởng đồng loạt vung về phía La Thuần. Nhưng La Thuần không tránh né, cây búa lớn trong tay lóe ánh điện vung mạnh tới. Chân khí sấm sét mãnh liệt quét ngang, bảy tám vị Tông sư ở phía trước đều bị chém bong da rách thịt, bay ngược ra sau.

Đây còn là kết quả khi anh đã nương tay. Nếu anh dùng hết sức, những người này e là sẽ bị chém thành hai nửa.

Lúc này, đao, kiếm, quyền, chưởng của những người khác đều rơi lên người La Thuần. Tiếng ‘vù vù vù’ vang lên, nhưng lại giống như đánh vào tảng đá phủ đầy bông. La Thuần không hề tổn thương gì, ngược lại vung cây búa lớn bổ tới, lại có thêm mười mấy người Tông Sư Thiên Cảnh bị chém ngã.

Hai chiêu là chế ngự đối thủ!

Những người ở hiện trường đều im như thóc, đến thở cũng không dám thở mạnh. Những Tông sư khác đã sớm bị dọa sợ, nào còn dám ra tay.

Lộ Đông Lâm trốn trong bóng tối giọng run run: “Bây giờ phải làm sao? E là, e là chúng ta chỉ có thể báo lão gia đến đây thôi!”

Lộ Noãn cười khổ: “Xem ra chúng ta đều lầm rồi, người này đúng là có bản lĩnh ngăn cản cuộc hôn nhân giữa hai nhà chúng ta!”

La Thuần áng chừng cây búa trong tay, nói: “Nhà họ Đường, tôi hỏi lại một lần nữa, các người có hủy đám cưới này hay không?”

Đường Văn Cử giận dữ nói: “Thằng nhãi ranh, mày đừng có phách lối, lão gia của nhà họ Đường bọn tao sẽ đến đây ngay, mày chết chắc rồi!”

“Lắm lời thật!” La Thuần đột ngột vọt đi, nháy mắt đã đến trước mặt Đường Văn Cử, bóp cổ ông ta đưa lên cao: “Ông muốn chết hay là hủy hôn?”

Người nhà họ Đường đứng bên cạnh vừa giận vừa sợ nhưng không ai dám tiến lên ngăn cản. Đường Hoán Long lại càng cảm thấy cay đắng, bây giờ anh ta mới biết sự cách biệt giữa hai bên. Người trẻ tuổi này đã là cường giả Không Cảnh, sợ là lão gia không ra tay thì không ai có thể chế ngự hắn.

Cường giả Không Cảnh chỉ hơn hai mươi tuổi! Đó là thiên tài hiếm thấy trêи đời, mình so với hắn ta, quả thật là phế vật!

Đường Văn Cử liều mạng giãy giụa giữa không trung, chỉ cảm thấy mình hít thở khó khăn, thế là ông ta không dám miễn cưỡng thêm nữa, vội vàng gật đầu.

Bấy giờ La Thuần mới ném ông ta xuống đất, nói: “Rất tốt! Hôm nay, cái đám cưới này cũng không cần tổ chức nữa.” Anh quay đầu nhìn sang Lộ Tinh: “Cô có hài lòng với kết quả này không?”

Lộ Tinh cười đáp: “Em rất hài lòng!”

Lộ Chiến Phong đen mặt: “Cái thứ ăn cây táo rào cây sung! Con lại đi giúp người ngoài đối phó nhà họ Lộ chúng ta à?”

“Bố, sao lại là con giúp anh ấy?” Lộ Tinh bình tĩnh nói: “Từ đầu đến cuối con còn chẳng động một ngón tay, sao lại là giúp anh ấy?”

Hoàng Ngọc Anh giậm chân: “Tiểu Tinh! Sao con có thể ruột bỏ ra, da bọc vào như vậy! Cho dù con không kết hôn cũng không đến nỗi phải gây chuyện đến mức này chứ. Con mau nói với người bạn kia của con đừng quậy nữa, coi như mẹ cầu xin con được không? Hoán Long đã được đưa đến bệnh viện rồi, nói không chừng còn có thể cứu được. Con mau bảo cậu ta đi đi, ngày khác chúng ta tổ chức đám cưới lại cũng được.”

Lộ Tinh kinh ngạc hỏi: “Bố mẹ bảo con phải gả cho một tên tàn tật à?”

“Chứ còn cách nào nữa? Đây là số phận của con rồi!” Hoàng Ngọc Anh đau lòng nhức óc, đột nhiên nhặt con dao ăn trêи bàn, đặt lên cổ mình: “Nếu con không đồng ý, hôm nay mẹ sẽ chết tại đây!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »