Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 19
lão vô lại

❊ ❊ ❊

Nơi này đã trở nên nhếch nhác từ bao giờ, bị người ta lật tung lên, thi thể của tên ăn mày | hôm qua đã bị chém rời, vết máu trên người khô bết vào, kết cục thảm thiết vô cùng.

La Thuần tự thấy buồn bã, đành tìm một nơi nào đó chôn ông ấy xuống, đánh dấu cẩn thận, chỉ sợ đám người kia đi rồi nhưng vẫn còn quay lại, anh vội vàng vái lạy mấy cái rồi xuống núi về nhà.

Bốn người trong nhà họ Diệp đang ngồi trước bàn ăn sáng, thấy La Thuần bước vào, Diệp Băng Dung vội vàng đứng dậy, kéo ghế ra giúp anh: “Anh đi đâu vậy, sao cả đêm không thây về?”

“Không có gì!” La Thuần lắc lắc đầu, chuyện tối hôm qua quá mức kinh hãi, dù nói thế nào thì sẽ chẳng có ai tin.

Diệp Băng Dung chu đáo giúp anh đỗ sữa, gắp trứng gà, dường như cô đã biến thành một con người khác. Mọi người trên bàn ăn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía hai người họ, thỉnh thoảng trò chuyện với nhau câu được câu mất.

Sự thay đổi đột ngột thế này, La Thuần vẫn chưa quen lắm, Diệp Thái chỉ cười khà khà và nói: “Tiểu Thuần à, chú có tuổi rồi, chuyện của công ty đành giao cho cháu với Băng Dung thôi. Trong tương lai, sớm muộn gì nó cũng sẽ được trao lại công ty cho hai đứa, phải chú ý thêm nhé. Hôm nay để Bằng Dung sắp xếp một chức vụ nào đó cho cháu, bắt đầu làm quen với môi trường của công ty từ vị trí thấp đã nắm bắt ngọn ngành cách thức vận hành của Công ty, mới có thể điều hành nó được.”

“Vâng!” La Thuần đáp một tiếng, không quá để tâm. Trước nay anh vốn không quá hứng thú với mấy thứ tiền tài, quyền lực, bây giờ càng không coi trọng, trong lòng chỉ mải nghĩ xem làm thế nào để nhanh chóng nâng cao thực lực để đối mặt với tai họa sắp ập tới. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh nếu vô số thế lực thù địch mạnh mẽ từ bên ngoài cùng tiến vào Trái Đất thì cảnh tượng đó sẽ hỗn loạn đến mức nào.

Ăn sáng xong, La Thuận theo Diệp Băng Dung đến công ty, được sắp xếp một công việc ở | bộ phận kinh doanh. Công việc của Diệp Băng Dung quá bận nên cô bảo thư ký dẫn anh tới văn phòng của bộ phận kinh doanh, sắp xếp đại cho anh một bàn làm việc.

Quá nửa số người trong công ty không biết đến La Thuần, họ cứ tưởng anh chỉ là một nhân viên mới bình thường, lục tục cất tiếng chào hỏi và hoan nghênh.

La Thuần mỉm cười gật gật đầu, đi tới trước bàn làm việc của mình rồi ngồi xuống, sau đó

phát hiện ra bên cạnh là một em gái xinh đẹp. Tuy cô nàng mặc đồng phục sơ mi trắng, lôi | trang điểm trưởng thành, nhưng vẫn có thể nhận ra nét non nớt trên gương mặt. Anh buột

miệng hỏi: “Cô vừa tốt nghiệp a?"

“Vâng ạ! Chào mừng anh, em tên Tổng Tiểu Thiến, sau này chúng ta là đồng nghiệp của nhau rồi!" Cô ấy giơ bàn tay trắng nõn ra, La Thuần cười cười, bắt tay với đối phương.

“Cái cậu mới đến kia, cho cậu tới đây làm việc là để cậu buôn chuyên à?”

Một tiếng quát lớn vang lên từ phía cửa ra vào, La Thuần ngoái đầu nhìn, thấy một lão già đầu hói bụng bự đang đứng ở đó, trợn to hai mắt lên nhìn mình.

Tống Tiêu Thiến sợ đến mức rụt đầu, cô nàng nói nhỏ: “Đây là quản lý, chúng em đều gọi ông ấy là Lão Vô Lại, con người ông ta nhỏ nhen lắm, anh đừng chọc vào!”

La Thuần vốn dĩ cũng lười để tâm đến dạng người này, anh dựa vào ghế đọc sách.

| “Đang nói chuyện với cậu đấy, nghe thấy chưa? Cậu tên là gì?” Lão Vô Lại nỗi giận đùng

đùng bước vào, gõ gõ lên bàn làm việc của La Thuần.

Những người khác trong phòng làm việc thậm thụt bàn tán với nhau: “Phen này khổ rồi, Lão | Vô Lại đã “chấm” Tống Tiểu Thiến từ lâu, cái cậu mới tới này đã đụng tới người trong lòng

của người ta ngay ngày đầu tiên, chẳng trách sao lại bị lão nhắm vào!"

“Không thấy bàn làm việc bên cạnh Tống Tiêu Thiến luôn để trống đó hả, ai đến rồi cũng phải đi luôn, toàn do Lão Vô Lại này gây rối đó.”

“Có lần tôi còn nhìn thấy Lão Vô Lại sờ đùi Tống Tiểu Thiến nữa cơ, đúng là phương chó má..."

Năm giác quan của La Thuần rất nhạy, anh nghe rõ hết những lời thì thầm của mấy người | này, càng thêm khinh thưởng Lão Vô Lại trước mặt mình nên chỉ lười nhác nói: “Cút đi, đừng làm phiên tôi đọc sách.”

“Cậu nói cái gì!” Lão Vô Lại lập tức biến sắc, chỉ vào La Thuần và quát: “Cậu bị sa thải rồi! Thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi đây ngay lập tức!”

La Thuần chẳng buồn nhìn lão già này lần nào, nhàn nhã lật sách: “Ông có tư cách gì mà sa thải tôi? Dựa vào việc ông là Lão Vô Lại à? Hay là vì trông ông giống cái lu đựng nước?

Tống Tiêu Thiến ở bên cạnh không nhịn được mà bật cười, Lão Vô Lại thẹn quá hóa giận, chỉ luôn vào Tống Tiểu Thiến mà quát: “Cô cũng bị sa thải rồi, lập tức thu dọn đồ đạc cút ngay!"

Ông ta quả thực đã hết sạch kiên nhẫn với cô gái này, năm lần bảy lượt từ chối mình, không ra uy thì thật sự không biết bản thân có thân phận gì.

Tống Tiểu Thiến sững người, miệng méo xệch, tủi thân bắt đầu thu dọn bàn làm việc.

La Thuần giữ tay cô ấy lại, nhìn Lão Vô Lại nói: “Người ta vừa cười một cái ông đã đòi sa thải, công ty này do ông mở à? Sao ông tự sa thải luôn tổng giám đốc rồi tự mình lên làm chủ ấy?”

Lão Vô Lại cười lạnh: “Được thôi, tôi cho cậu biết tại sao tôi sa thải cô ta." Ông ta đập mạnh tập văn kiện lên bàn: “Thành tích tháng trước bằng 0, tháng trước nữa cũng vậy, loại người vô dụng như vậy, xứng đáng được ở lại công ty à?"

Tống Tiểu Thiến phản bác: “Tôi có thành tích công việc, toàn bị ông nuốt mất!"

La Thuần nhìn thấy tư liệu khách hàng trên bàn, giơ tay ngắn lại: “Hôm nay chúng tôi có thể kiếm được đơn hàng năm triệu."

“Sao Co? Năm triệu?" Lão Vô Lại cười sằng sặc: “Tôi thật sự gặp được hai thứ cực phẩm. rồi này, chỉ với hai kẻ nhược trí bại não như các người, nếu có thể lấy được đơn hàng năm triệu, tôi sẽ ăn phân chó ngay lập tức.”

“Ăn phân chó thì thôi khỏi, ông tự giác từ chức đi là được, có dám cược không?”

Lão Vô Lại ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và nói: “Tôi sẽ ngồi đây đợi, xem xem hai người biến từ đâu ra được KPL năm triệu nhân dân tệ."

La Thuần kéo Tống Tiểu Thiên đứng dậy: “Đi thôi, đi tìm khách hàng!"

Những nhân viên khác trong phòng làm việc lục tục lắc đầu, thầm nghĩ anh thanh niên này kích động quá, đơn hàng năm triệu đâu phải đàm phán một ngày là có ngay được, tưởng mình là thiên tài kinh doanh chắc.

Tin tức La Thuần đánh cược sẽ kiếm được đơn hàng năm triệu nhân dân tệ trong một ngày nhanh chóng lan truyền khắp công ty, thậm chí có người mở hắn cuộc cá cược đế cược La Thuần chắc chắn sẽ thua dập mặt, khỏi cần nghi ngờ.

Thư ký lập tức báo cáo tin tức này với Diệp Băng Dung, Diệp Băng Dung day đầu nghĩ một hồi lâu rồi mới nói: “Cứ xem tình hình thế nào trước đã, người này đúng là đi đến đâu cũng không yên thân được.”

Sau khi ra khỏi cửa, La Thuần bắt xe đi thẳng tới tòa nhà Hoa Dương. Tống Tiểu Thiến uể oải nói: “Anh đình đi tìm tổng giám đốc Lộ - Lộ Tinh phải không ạ? Không có tác dụng gì đâu, em từng đến một lần rồi, rất khó bàn chuyện với chị ấy. Chúng ta làm sao có thể kiếm được đơn hàng năm triệu tệ, hay là cứ đi ăn một bát canh cay chuẩn bị tinh thần bị sa thải thôi.”

La Thuần cười cười không nói gì, sau khi đến tòa nhà Hoa Dương, anh chạy thẳng lên văn. phòng của Lộ Tinh, gõ gõ cửa.

Tống Tiểu Thiến hoảng hốt: “Không được đầu, chúng ta phải đặt lịch hẹn trước, nếu không tổng giám đốc Lộ sẽ mắng chết chúng ta, con người chị ấy nỗi tiếng nghiêm khắc...”

Họ đang nói chuyện thì cánh cửa mở ra, một cô gái xinh đẹp với thần thái đúng mực xuất | hiện trước cửa, bên cạnh có thư ký đi cùng, xem ra hai người sắp ra ngoài.

“Sao anh lại tới đây?” Lộ Tinh có vẻ kinh ngạc, sau đó nói với thư ký: “Dời lịch hẹn với vị khách chúng ta sắp gặp đi.”

Thư ký kinh ngạc đáp: “Nhưng khách hàng này rất quan trọng đấy ạ!"

“Dời đi!"

Giọng điệu của Lộ Tình không cho phép bất kỳ ai hoài nghi, thư ký kinh ngạc liếc nhìn La Thuần mấy lần rồi mới vội vàng đi gọi điện thoại.

Tống Tiểu Thiến đã sớm kinh ngạc đến mức há miệng như con cá, sau cùng đành vỗ vai La Thuận: “Đành dựa hết vào anh đó nha, em đi ăn bát canh cay trước đây." Cô ấy thật sự không dám ở lại trước mặt Lộ Tinh quá lâu, chuồn trước cho lành.

“Vào đây đi.” Khóe miệng Lộ Tinh vương vấn nét cười, mời La Thuần vào phòng làm việc ngồi nghỉ, sau đó đích thân cô ấy đi rót trà.

Tư thế châm trà của cô ấy rất đẹp, rất nho nhã, khiến người ta có cảm giác vừa vui mắt vừa đẹp lòng. La Thuần nói lời cảm ơn, bưng chén trà lên nhấp một ngụm, không nên được câu ngợi khen: “Trình độ pha trà của cô cũng đỉnh cao như vẻ đẹp của cô vậy."

Lô Tình bật cười, đang định nói gì đó, cửa phòng bị người ta bật mở nghe “uỳnh” một tiếng, chàng thanh niên nào đó với gương mặt u ám xuất hiện ở lối vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »