Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 37
hoành luyện tông sư

❊ ❊ ❊

Người xem xung quanh sôi nổi thảo luận: "Đúng vậy, món quà mà Đường công tử tặng hộp

trang trí rất tinh tế, trên đó có khảm viền vàng, mọi người xem quà tặng của người này, hộp

quà chắc là mua ở vỉa hè không quá năm tệ.”

Lý Hương Châu bĩu môi đáp: "Uổng công Tiểu Tinh còn coi anh là bạn tốt, kết quả lại tặng

cho cậu ấy loại quà này, anh có biết xấu hổ không vậy?".

La Thuần cười nhạt: "Những thứ tầm thường này sao có thể so sánh với đồ của tôi được.”

"Ai yô!"

Trong đám đông bỗng có một người kêu lên: "Lộ tiểu thư, cô mở ra cho mọi người mở mang

kiến thức một chút, nhìn xem rốt cuộc thứ đồ không tầm thường gì.”

Lý Hương Châu cũng thúc giục nói: "Mau mở ra xem cho mọi người mở rộng tầm mắt."

Lộ Tinh trưng cầu ý kiến của La Thuần, mở ra chiếc hộp nhỏ, bên trong đặt một chiếc nhẫn

màu đen.

Chiếc nhẫn này không hơn gì một chiếc nhẫn bình thường, giống như chiếc nhẫn giá rẻ bán

bên vỉa hè, đám người xung quanh la ó.

Lý Hương Châu cười lạnh: "Tôi còn tưởng là bảo bối gì, thứ đồ chơi này mười tệ là tôi có thể

mua được cả trăm cái, tôi thấy anh tặng loại đồ vật này chính là có bệnh trong người. Tiểu

Tinh, mình khuyên cậu nhanh chóng vứt đi thôi, mang theo bên mình thật là mất giá."

Lộ Tinh tuyệt đối không tin với giá trị con người của La Thuần sẽ tặng cho cô đồ vỉa hè đáng

giá mấy tệ, và cô lờ mờ cảm thấy chiếc nhẫn màu đen không phải vàng cũng chẳng phải đá

này có một loại hơi thở thần bí, chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài, nhịn không

được liền đeo nó lên ngón tay mình.

Tất cả mọi người đều không phát hiện ra, lúc chiếc nhẫn được đeo lên ngón tay có xẹt qua

ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, nhưng La Thuần lại nhìn thấy rõ ràng, không nén nổi nỗi kinh

ngạc trong lòng, anh rõ ràng thấy được phù trận bảy màu trên chiếc nhẫn thoáng loé sáng,

không lẽ Lộ Tinh luyện qua công pháp gì nhưng không thành?

Lộ Tinh vân vê chiếc nhẫn màu đen trên tay, cười nói: "Em rất thích, cám ơn anh."

"Cậu điên rồi!"

Lý Hương Châu giật mình nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay cô, lại liếc nhìn Đường Hoán Long,

quả nhiên thấy được sắc mặt khó coi của anh ta, trong lòng thầm lắc đầu, Lộ Tinh thực sứ

quá kích động rồi, cho dù có không thích người ta, cần gì phải phản bác người ta trước nhiều

người như vậy, huống hồ Đường Hoán Long có chỗ nào không tốt chứ, gia thế rất xứng với

Lộ gia, nếu là tôi, sớm đã ra tay rồi...

Đường Hoán Long nhìn hướng La Thuần, hí mắt nói: "Anh là bạn của Tiểu Tinh? Có biết tôi là

hôn phu của cô ấy và chúng tôi đã đính hôn không?"

"Vậy thì đã sao?"

Khuôn mặt La Thuần hờ hững, người vây quanh bốn phía lại ngầm bàn tán: "Tôi thấy Đường

công tử bây giờ xem ra gặp phải tình địch rồi."

"Tình địch? Anh ta cũng xứng sao! Đường công tử người ta là thân phận gì, tên lang thang

này đến nâng giày cho người khác cũng không xứng!"

Lý Hương Châu cười trên nỗi đau của người khác nói: “Tên tiểu tử, tôi khuyên anh hãy sớm

từ bỏ ý nghĩ với Tiểu Tinh nhà chúng tôi đi, người ta đã là hoa có chủ, vả lại Đường công tử

thân phận hiển hách, anh không bao giờ có thể so sánh được.”

Người đàn ông xấu xí đứng đằng sau Đường Hoán Long cũng lên tiếng: “Biết điều thì bây giờ

ngoan ngoãn cút khỏi đây, đừng tự mình tìm phiền phức!”

Vẻ mặt Đường Hoán Long trấn tĩnh, ngồi nghịch cốc trên bàn, hiển nhiên đồng ý với cách

làm của thủ hạ mình.

La Thuần cười nói: “Đây là bữa tiệc sinh nhật của Lộ Tinh, ai ở ai đi đều do cô ấy quyết định,

họ Đường nhà anh vẫn chưa có tư cách đuổi người!”

Đường Hoán Long cười ha ha nói: “Anh nói tôi không có tư cách đuổi người? Ở thủ đô này

vẫn chưa có người nào mà tôi không đuổi được, Đại Sửu, anh đến dạy vị tiên sinh này, cho

anh ta biết cút như thế nào.”

Người đàn ông xấu xí đứng phía sau tập tức tiến lên, xé toạc áo ngoài, lộ ra thân hình với cơ

bắp cường tráng.

“Wa!”

Rất nhiều nữ sinh nhìn thấy ánh mắt đều phát sáng, kinh ngạc kêu lên: “Người này mặc dù

có chút xấu xí, nhưng thân hình cơ bắp này rất được.”

“Suỵt, đừng nói linh tinh, đây là vệ sĩ bên cạnh Đường công tử, nghe nói luyện Kim Chung

Tráo Thiết Bố Sam, dao súng chém không đứt, rất là lợi hại.”

Người đàn ông xấu xí vẻ mặt đắc ý, La Thuần hơi cau mày nói: “Đại Sửu? Đúng là xấu thật,

anh chuẩn bị dọa chết tôi sao?”

Đại Sửu kỵ nhất là bị người khác nói mình xấu, nghe được câu này lập tức tức giận nói: “Tự

tìm cái chết!”

Cả thân người hắn lao về phía La Thuần, La Thuần kéo chiếc bàn thép bên cạnh che trước

người mình, một tiếng động lớn vang lên, cái bàn cứng như vậy bị đâm vào thủng một lỗ rất

to.

Cả hai người đều lùi lại vài bước, La Thuần tiện tay lấy trên bàn một con dao nhỏ..

Đường Hoán Long cười lạnh nói: “Đại Sửu là truyền nhân chính thống của Kim Chung Tráo,

đạn cũng bắn không xuyên qua, anh cầm một con dao ăn, thật là buồn cười.”

Đại Sửu cũng nhếch môi lộ ra nụ cười khinh bỉ, La Thuần vung tay ném con dao đi, anh là

đang phòng vệ, không muốn giết người, vì vậy chỉ dùng một phần lực đạo, đáng lẽ chỉ muốn

đâm vào xương bả vai, không ngờ chiếc dao nhỏ trực tiếp cắm vào bắp tay hắn nửa phân,

không thể cắm sâu hơn nữa..

Đại Sửu không ngờ rằng bản thân lại bị một con dao ăn này làm cho bị thương, thẹn quá

hóa giận, cũng không rút dao ra, hét to lao đến chỗ La Thuần.

Nắm đấm to như bao cát của hắn vung lên mang theo tiếng gió, Lộ Tinh biết người này rất lợi

hại, sợ hãi kêu lên: “Cẩn thận.”

Đường Hoán Long trong lòng càng không vui, đưa mắt nhìn cô ấy tức giận nói: “Đại Sửu,

cho anh ta một bài học!”

Đại Sửu một quyền này dùng hết sức lực, khóe miệng cười tàn nhẫn nói: “Tiểu tử, quyền này

của lão tử có thể đánh cậu thành một tên ngốc!”

La Thuần chậm chạp ra tay, khi nắm đấm của đối phương cách anh tầm nửa phân mới dơ

tay ra bắt lấy, Đại Sửu cảm thấy như mình đánh vào miếng bánh dày, khó có thể tiến lên,

trong lòng không ngừng sợ hãi.

“Kim Chung Tráo đúng không?” La Thuần liếc nhìn sang vỉ than nướng bên cạnh, tiện tay bốc

một nắm than đang đỏ hồng trong đó, ấn lên người của Đại Sửu.

“A!” Đại Sửu thảm thiết kêu lên, da thịt hắn bốc lên khói trắng, muốn vùng vẫy nhưng không

được, toàn thân dường như bị điện giật, rất khó để di chuyển.

Ngay lập tức, cả đại sảnh dần bốc lên mùi lông lợn bị cháy, tất cả mọi người đều ngạc nhiên

đến há hốc miệng, không thể tin được nhìn một màn trước mắt này.

La Thuần làm bỏng mấy vết sẹo to trên người Đại Sửu, sau đó mới thôi, nghịch viên than

đang đỏ rực trên tay nói: “Anh nói anh là truyền nhân chính thống của Kim Chung Tráo, tại

sao một chút nhiệt độ này cũng không chịu được? Là giả đúng không?”

Vẻ mặt Đại Sửu tái mét, đau đớn nói: “Anh .. anh là Hoành Luyện tông sư! Là tôi có mắt

không tròng!”

Anh ta quỳ xuống đất, như thể đang chờ đợi bị xử lý.

La Thần bóp nắm than trong tay thành bột, ném vào trong vỉ nướng, vỗ vỗ tay nói: “Dựa vào

chút võ công kém cỏi học được mà ra tay tàn nhẫn, làm xằng làm bậy, lần này tôi tha cho

anh một mạng, về nhà luyện thêm mười năm nữa, muốn báo thù cứ đến tìm tôi, cút đi!”

“Vâng!” Vẻ mặt Đại Sửu hổ thẹn, nhìn cũng không nhìn Đường Hoán Long liền vội vàng rời

khỏi.

Đường Hoán Long không ngờ La Thuần lại có bản lĩnh này, tức giận đến nỗi mặt tái mét đi.

Lý Hương Châu cũng há hốc miệng, kinh ngạc nói: “Anh ta rốt cuộc là người gì, tại sao, sao

có thể cầm than đỏ như vậy mà không sao chứ?”

La Thuần nhìn về hướng Đường Hoán Long nói: “Bây giờ, anh còn tư cách đuổi tôi đi

không?”

“Được, rất có bản lĩnh!”

Đường Hoán Long xoay người rời đi, cửa của đại sảnh lại một lần nữa đột nhiên bị mở ra, đi

vào một đám người.

Người dẫn đầu là một đôi vợ chồng trung niên, hai người đó vừa vào cửa liền nói to: “Là ai

đang làm náo loạn buổi tiệc sinh nhật của con gái tôi?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »