Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 43
mạo danh anh hùng

❊ ❊ ❊

Đậu Đậu đứng ra ngoài nói: “Các người muốn làm gì hả? Các người cao lớn thế mà định bắt

nạt một anh trai gầy yếu như vậy sao?”

“Nhóc con lông còn chưa mọc ở đâu chui ra vậy, cút sang một bên đi!”

Hai người đàn ông cao lớn quát một tiếng, miệng Đậu Đậu méo mó, sắp khóc.

Vào lúc quan trọng, Lư Lượng đứng ra lên tiếng: “Hai người anh em, tôi là đệ tử thân truyền

của Vu tiên sinh ở võ quán Sơn Hà, Đảo thành. Hai vị nể mặt tôi, chớ làm khó trẻ con có

được không?” Nói xong, hắn ta rút thiệp mời ra cho họ nhìn.

Hai người đàn ông kia nhíu mày nhìn hắn ta: “Nếu như là người quen thì chớ có xen vào

chuyện bao đồng, cậu phải hiểu nếu như không nể mặt nhau thì tất cả mọi người đều mất

mặt chứ!”

Nói xong lại xua tay với với La Thuần: “Mày tránh ra đi.”

La Thuần ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích, người đàn ông kia đưa tay lên chống nạnh:

“Mẹ kiếp, mày điếc rồi hả, mày có nghe thấy tao bảo mày cút ra hay không?”

“Chiếc tàu hỏa này là của nhà anh hay sao?” Nếu như La Thuần biết hai người này thuộc võ

quán Huyền Long, vậy anh sẽ không khách khí với bọn họ. La Thuần đưa tay nhéo mặt Đậu

Đậu: “Đừng sợ, chút nữa chú sẽ xả giận thay cho cháu.”

“Vâng, phải đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ đó!” Đậu Đậu nắm bàn tay nhỏ nhắn lại, quơ

quơ nắm đấm thị uy với hai người đàn ông kia. Ngải Vũ Phỉ thấy vậy vội ôm cô bé vào trong

ngực: “Suốt ngày chỉ gây chuyện lung tung thôi!”

Cô bé lo lắng nhìn về phía La Thuần, thầm nghĩ nếu chút nữa đánh nhau thật vậy mình chỉ có

cách ra tay cứu anh ta, nhưng sau khi trở về chắc chắn sẽ lại bị trách phạt nặng rồi.

Hai người đàn ông kia trợn trừng mắt lên, lớn giọng quát: “Mày nhất quyết muốn đối đầu với

võ quán Huyền Long bọn tao hả? Nhóc con, đi theo tao nào, chúng ta vào nhà vệ sinh để giải

quyết!”

La Thuần thấy ở đây có nhiều người, không tiện để ra tay, nói không chừng lúc xuống xe còn

bị nhân viên trên tàu mời đi uống trà, cho nên đứng dậy đi theo hai người đàn ông này vào

nhà vệ sinh.

Đậu Đậu chỉ vào Lư Lương nói: “Thế mà anh còn nói mình biết võ công nữa, đến lúc gặp

chuyện thì chỉ biết làm rùa đen rút đầu, tôi thấy anh mới là đồ vô dụng đó!”

Lư Lượng ngượng ngùng đáp: “Dù sao thì sư phụ của tôi cũng quen biết với họ, không nể

mặt thì không ổn lắm.” Sau đó hắn ta cười lạnh nói tiếp: “Thằng nhóc này không biết sống

chết là gì, dám đối nghịch với võ quán Huyền Long, còn mạnh miệng mạo xưng anh hùng, tới

nhà vệ sinh với bọn họ, chờ chút nữa không bị đánh thành tàn phế mới là lạ đó.”

“Mạo xưng anh hùng cũng mạnh hơn loại cẩu hùng như anh đó!” Đậu Đậu định nói gì tiếp thì

bị Ngải Vũ Phỉ bịt miệng lại, cô nói: “Từ giờ phút này trở đi, trong vòng mười phút tiếp theo,

em không được nói gì nữa cả!” Dù sao cô cũng phải dựa vào Lư Lượng mới có thể vào

trong võ quán xem tranh tài.

Đôi mắt Đậu Đậu xoay chuyển liên hồi, không ngừng liếc về phía Lư Lượng, dường như

đang chế giễu hắn ta làm rùa đen rụt đầu.

Xe lửa dần chậm lại, Lư Lượng nói: “Chúng ta mau đi thôi nào, sắp bắt đầu rồi đó!”

Ba người theo biển người đi xuống xe lửa, Ngải Vũ Phỉ nhìn xung quanh, muốn xem La

Thuần có an toàn ra ngoài hay không, kết quả là nhìn lúc lâu cũng không thấy, cảm thấy tự

trách bản thân đôi chút, sau đó không kìm được, tét lên cái mông nhỏ của Đậu Đậu một cái.

Đậu Đậu kháng nghị: “Sao chị lại đánh em?!”

Ngải Vũ Phỉ thở dài: “Vì em suốt ngày gây chuyện!”

Hai phút sau, La Thuần ra khỏi phòng vệ sinh, hai người đàn ông trong nhà vệ sinh đã bị

đánh bầm dập mặt mũi, quần áo trên người bị cởi sạch, bị dây lưng trói vào với nhau.

Nhân viên nữ trên tàu vừa mở cửa ra thì nhìn thấy hình ảnh này, sợ hãi hét toáng lên, khiến

vô số người bu lại xem. Tiếng điện thoại chụp ảnh không ngừng vang lên “tạch tạch”, chỉ

trong thời gian ngắn hình ảnh hai người đã bị đăng tải đầy lên mạng, đương nhiên trở thành

một chủ đề hot.

La Thuần đi ra ngoài tìm taxi, đi thẳng tới võ quán Huyền Long.

Võ quán Huyền Long nằm trên một con phố vắng lặng trên đường vành đai hai, diện tích sân

bãi rất rộng, là một tòa nhà bốn tầng, hiện giờ đã có đầy xe đỗ ở cổng, trên màn hình phát đi

phát lại đoạn video Tống Đông đánh bại vô số người tới phá quán. Ông ta đang nhân cơ hội

này để lập uy, cũng tiện thể lăng xê bản thân, tuyên truyền uy doanh của võ quán Huyền

Long.

Sau khi xuống xe, La Thuần thấy có rất đông người tập trung trước cửa võ quán để xem,

muốn vào trong cần phải có thiệp mời.

“Á, anh đẹp trai, anh tới đây rồi à!”

Đậu Đậu chạy tới nắm lấy tay La Thuần: “Anh có dạy dỗ hai người xấu xa, đánh cho bọn họ

kêu cha gọi mẹ hay không?”

La Thuần xoa đầu cô bé đáp: “Chẳng những đánh bọn họ kêu cha gọi mẹ, còn bắt họ quỳ

xuống đất, cầu xin tha thứ nữa.”

“Quá tuyệt!” Đậu Đậu tin tưởng La Thuần tuyệt đối, lúc này Ngải Vũ Phỉ và Lư Lượng cũng đi

tới, thấy La Thuần không bị sao, Ngải Vũ Phỉ thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lư Lượng thì vô cùng kinh ngạc, quan sát La Thuần thật kỹ, nói với giọng điệu khó tin: “Anh…

Anh không sao hả?”

“Không sao thì tốt rồi, chúng ta mau vào thôi nào.” Ngải Vũ Phỉ kéo Đậu Đậu đi vào trong, Lư

Lượng đưa tay chặn La Thuần lại: “Chờ chút đã, tôi không hề nói sẽ dẫn anh vào trong mà,

tự anh nghĩ cách đi nhé.”

Đậu Đậu bĩu môi nói: “Nếu anh ấy không vào thì tôi cũng không vào đâu, hai người vào trong

đi, không có ai quấy rầy hai người cả.”

Ngải Vũ Phỉ khẽ nhíu mày, nhìn về phía Lư Lượng nói: “Thật ngại quá, chúng tôi sẽ ở ngoài.”

Vốn Lư Lượng định khiến La Thuần khó xử, không ngờ con nhóc này lại làm ầm ĩ lên như

vậy. Hắn ta mất kiên nhẫn nói: “Được rồi, cùng đi nào.” Sau đó chỉ vào La Thuần bảo:

“Nhưng tôi cảnh cáo anh đó, chút nữa anh đừng có đi lung tung, nói linh tinh, nếu như chọc

tới người nào, bị đánh thành tàn phế thì tôi cũng mặc kệ đó.” Sau đó hắn ta dẫn đầu, đi vào

trong võ quán.

“Em muốn bế!” Đậu Đậu tóm lấy áo La Thuần, tỏ vẻ đáng thương. La Thuần đưa tay nhấc

cô bé lên, bế vào trong ngực: “Đi nào, để chú đưa cháu đi xem đánh nhau!”

Đậu Đậu làm mặt quỷ với Ngải Phi Vũ: “Chị không bế em thì sẽ có người khác bế em.”

Ngải Phi Vũ bất đắc dĩ, lắc đầu, cô không có cách nào với cô em gái này cả.

Ba người đi theo Lư Lượng vào trong võ quán, được mời ngồi ở tầng cao nhất trên khán đài.

Đây là một lôi đài cỡ nhỏ, lúc này đã có khá đông người ngồi trên khán đài. Hiện giờ đang có

hai người chiến đấu trên sân, hình như họ có ân oán gì đó, một người bị đánh gãy chân, bị

đỡ xuống dưới, không ngừng có tiếng khen hay vang lên trên khán đài.

Lư Lượng đắc ý nói: “Người thắng chính là sư huynh của tôi.”

Không lâu sau, Tống Đinh Sơn xuất hiện trên lôi đài, sắc mặt hắn tiều tụy, nhìn qua thì thân

thể vẫn chưa khôi phục. Hắn chắp tay nói với mọi người: “Hôm nay là lần đầu tiên bố tôi ra

tay trong vòng ba năm gần đây, cho nên đã mời các vị tiền bối trong giới võ đạo đến để làm

chứng. Tên nhóc con La Thuần ở Hà Đông kia không biết tự lượng sức mình, dám hạ chiến

thư cho chúng tôi, nhất định chút nữa phải khiến hắn đi lên sân nhưng nằm mà xuống!”

“Hay lắm!”

Trên khán đài, có người vỗ tay khen hay, Lư Lượng cũng vỗ tay theo, lớn tiếng nói: “Trận

chiến này đâu cần phải lo sợ gì, tên họ La kia sẽ bại!”

Những người xung quanh cũng cười nói: “Chúng tôi tới để xem sự oai phong của quán chủ

Tống lão, chờ chút nữa hi vọng là thằng nhóc họ La kia có thể chống đỡ lâu một chút, đừng

khiến chúng tôi phải thất vọng!”

Đậu Đậu lớn tiếng nói: “Mấy người chớ có đắc ý, chờ chút nữa xem nhóc họ La đánh cho vị

quán chủ này dựng râu trừng mắt, tè ra quần!”

Giọng của cô bé giòn tan, vang vọng, gần như khiến tất cả mọi người đều nghe thấy, cả khu

vực lập tức trở nên tĩnh lặng.

Tống Đinh Sơn sầm mặt, hỏi: “Ai vừa nói vậy hả?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »