Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6317 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 21
cao thủ hóa kình

❊ ❊ ❊

Diệp Băng Dung quơ quơ tập tài liệu trên tay rồi nói: "Ông ăn bớt công lao của cấp dưới, bỉ ổi quấy rối nhân viên nữa, bây giờ tôi chính thức đuổi việc ông, nếu ông không muốn bị tống vào Sở cảnh sát, thì ngoan ngoãn đi thu dọn đồ đạc rồi đi đi."Đọc nhanh nhất tại Tamlinh247.com

Mặt mày Lão Vô Lại kia trở nên âm u như tro tàn, ông ta cầu xin: "Tổng giám đốc Diệp, cầu xin cô cho tôi thêm một cơ hội được không, tôi nhất định sẽ thay đổi mà!"

"Con người ông thế nào tôi đã nghe cả rồi, loại sâu mọt như ông chỉ có thể làm hại công ty mà thôi, không có cơ hội thứ hai đâu!"

"Hay lắm!" Mọi người trong văn phòng đều vỗ tay khen hay, có người lớn tiếng nói: "Tổng giám đốc Diệp thật sáng suốt!" "Cuối cùng hôm nay cũng coi như vì dân trừ hại rồi!" "Tên béo đáng chết mau cút đi!"

Một đống tài liệu giấy tờ và ly chén ném về phía ông ta, Lão Vô Lại kia đâu dám dừng lại, ông ta chật vật chạy trốn ra bên ngoài.

Diệp Băng Dung nhìn Lộ Tinh, cô đưa tay ra rồi nói: "Xin chào tổng giám đốc Lộ."gì "Xa lạ như vậy làm gì." Lộ Tinh nắm tay Diệp Băng Dung rồi mỉm cười nói: "Đúng lúc La Thuần đồng ý đi ăn cơm với tôi, cô cũng đi cùng chứ, đã lâu rồi chúng ta không cùng nhau ngồi lại trò chuyện."

"Được!" Diệp Băng Dung không hề nhún nhường, mặc dù cô đang mỉm cười, nhưng mọi người xung quanh đều cảm nhận được mùi thuốc súng đâu đây.Ăn cắp từ Tamlinh247.com

Đợi ba người bọn họ đi khỏi, văn phòng lập tức náo nhiệt hẳn lên: "Đồng nghiệp mới này của chúng ta cũng lợi hại đấy, thu hút được cả hai vị tổng giám đốc xinh đẹp!"tại sáo bạn lái làm như vậy

"Hơn nữa còn là hai cô gái xinh đẹp nhất của Hà Đông này! Rốt cuộc anh ta là ai vậy! Tức chết tôi rồi!"

"Đúng là một kẻ lợi hại!"Ăn cắp từ Tamlinh247.com

Bữa cơm này ba người ăn cả một buổi chiều, hai người phụ nữ nói nói cười cười nhìn trông có vẻ rất vui vẻ, nhưng thực ra bọn họ lại đối đầu gay gắt với nhau, thi hoảng còn lôi kéo La Thuần về phía mình, tâm tư thủ đoạn thực sự chỉ thiếu đánh nhau một trận mà thôi.tại sáo bạn lái làm như vậy

Khó khăn lắm mới tới giờ cơm tối, bầu trời cũng đã tối đen, Lộ Tinh tạm biệt trước, La Thuần thì chậm rãi đưa Diệp Băng Dung về nhà.tại sáo bạn lái làm như vậy

"Anh còn nhớ không, khi chúng ta còn đi học ngày nào cũng đi qua con đường này." Diệp Băng Dung cúi đầu, mỗi bước chân lại giẫm lên một chiếc lá cây.

La Thuần nhớ lại quãng thời gian thanh xuân đó, trong trái tim anh vẫn mơ hồ đau đớn, khi đó anh điên cuồng si mê Diệp Băng Dung, si mê đến mức có thể vì cô mà chết, nhưng cô vẫn không hề động lòng với anh, cuối cùng anh thực sự không muốn đối mặt với cảm giác giày vò này nữa, nên mới lựa chọn trở thành quân nhân.

Chỉ là hiện giờ, cảm giác ấy đã phai nhạt rồi, anh phát hiện ra rằng Diệp Băng Dung cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi, chẳng qua cô xinh đẹp hơn người ta một chút.

"Xin lỗi anh!" Diệp Băng Dung kéo tay La Thuần, dựa đầu vào vai anh rồi nói: "Em không biết mỗi ngày anh lục thùng rác nhặt chai lọ, chỉ vì tích góp tiền mua đồ ăn sáng cho em. Em cũng không biết anh đánh nhau với người ta, chỉ vì có người kéo tóc em một cái..."tất cả chúng ta dai sai rồi

Cả người La Thuần khẽ chấn động, anh cảm thấy yết hầu đột nhiên khô khốc, khàn khàn nói: "Mọi chuyện đã qua rồi, em còn nhắc những chuyện này làm gì."tất cả chúng ta dai sai rồi

"Không, em muốn nhắc lại!" Diệp Băng Dung dừng bước, cô ôm chặt eo La Thuần, nức nở: "Là em ngu ngốc, là em không biết trân trọng, cầu xin anh cho em một cơ hội, đừng ly hôn với em được không..."

Vành mắt La Thuần đỏ lên, anh dang tay vỗ vỗ sau lưng cô, nhẹ nhàng gật đầu.

"Chà, hay cho một đôi tình chàng ý thiếp!"tất cả chúng ta dai sai rồi

Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói quái gở, La Thuần quay đầu lại nhìn, anh thấy Lâm Hạo dẫn theo mấy người đàn ông vóc người to lớn đi tới, ở một phía khác cũng xuất hiện hơn mười kẻ tay cầm vũ khí, xem ra hắn ta có chuẩn bị rồi mới tới đây.

Đây là đường nhỏ, buổi tối có rất ít người qua lại, lúc này trên đường còn chẳng có lấy một người.

Mặt mũi Lâm Hạo băng bó chằng chịt, hắn khom người nói với thanh niên đứng bên cạnh: "Anh hai, chính là kẻ này."

"Ừm." Thanh niên này rất cao, nhưng thân hình lại gầy gò, đôi mắt lấp lánh trong đêm tối, rõ ràng là một cao thủ. Hắn ta nhìn La Thuần mấy lượt rồi nói: "Mày đã từng là quân nhân, chỉ tiếc là chưa từng luyện võ, không phải đối thủ của tao."

Lâm Hạo đắc ý nói: "Giới thiệu với mày một chút, anh hai của tao, Lâm Đằng, đang làm việc cho nhà họ Đường ở thủ đô, anh ấy là thanh niên kiệt xuất của nhà họ Lâm chúng tao, mười ba tuổi đã trở thành cao thủ Hóa Kình, tiểu tử, chắc mày cũng không biết cao thủ Hóa Kính là thế nào đâu nhỉ, bây giờ thì mày được biết rồi đấy, đến lúc đó mày có quỳ xuống xin tha cũng không có tác dụng đâu!"

Ánh mắt của hắn ta rất độc ác, như thể đang tưởng tượng tới cảnh La Thuần quỳ xuống xin tha vậy.

La Thuần từng nghe chú Cát nhắc tới Hóa Kình, nhưng anh không biết rốt cuộc đó là cảnh giới gì, La Thuần bước lên một bước, bảo vệ Diệp Băng Dung ở sau lưng anh rồi nói: "Vậy thì tao phải mở mang tầm mắt rồi."thật xấu hổ với mình

Lâm Hạo âm hiểm mỉm cười: "Anh hai, để lại cho hắn nửa cái mạng, em muốn từ từ giày vò hắn."thật xấu hổ với mình

"Vậy lát nữa anh nương tay một chút, chỉ dùng nửa phần sức lực đánh hắn thôi." Lâm Đằng bật cười, hắn ta bước lên vài bước để thăm dò, sau đó đột nhiên xuất hiện trước mặt La Thuần, đánh ra một quyền.

Mặc dù La Thuần nhìn rõ đường quyền của hắn ta, nhưng anh không kịp tránh đi, không có thời gian nghĩ ngợi, La Thuần đành liều mạng đánh trả một quyền.thật xấu hổ với mình

"Ầm!"thật xấu hổ với mình

Một tiếng nổ đinh tai vang lên, hai người đều lui về phía sau mấy bước, Lâm Đằng giật mình nói: "Mày cũng là một cao thủ Hóa Kình sao?"anh đang làm gì thế

Lâm Hạo kinh ngạc hét lớn: "Sao có thể như vậy cơ chứ!"anh đang làm gì thế

Sắc mặt Lâm Hạo trở nên nghiêm túc, hắn ta gật đầu một cái rồi nói: "Chẳng trách nhà họ Diệp có thể tiêu diệt được Hàn Kim Tuyền, mày thật sự có tài, nhưng cũng không phải đối thủ của tao, bò xuống!"

Lâm Đằng lại tung người lên, nắm đấm trên tay hắn như một cơn cuồng phong lao về phía La Thuần, người ngoài cuộc chỉ nhìn thấy có rất nhiều cái bóng của hắn, như thể có hàng triệu cánh tay cùng lúc tung chiêu, trong lòng không khỏi kinh hãi, trên đời này sao có thể có loại quyền thuật nhanh đến như vậy cơ chứ?b

La Thuần vẫn có thể nhìn rõ đường quyền của hắn ta, anh tập trung toàn bộ sức mạnh đáp trả, chiêu nào cũng tiếp được.bả

Lâm Đằng càng đánh càng hoảng, bộ quyền thuật cực nhanh này là công phu mà hắn tự tin nhất, một khi đánh ra đến cả cột trụ bằng đồng cũng phải gãy, thanh niên này sao có thể tiếp chiêu được cơ chứ.

Đánh được một lúc La Thuần đã biết rõ đường quyền của Lâm Đằng, anh thừa cơ đánh trả một quyền, sượt qua huyệt thái dương của Lâm Đằng, nếu không phải hắn ta kịp thời né được, thì bây giờ hắn đã biến thành một cái xác rồi.c

"Tại sao tên chó má này đánh chiêu nào cũng là sát chiêu vậy!" Lâm Đằng thầm mắng một tiếng, trong lòng đã bắt đầu sợ hãi.

Lâm Hạo cũng nhận ra có vẻ như anh hai nhà hắn sắp thua rồi, trong lòng không khỏi sốt ruột, hắn đột nhiên nhìn thấy Diệp Băng Dung ở bên cạnh La Thuần, liền ra hiệu cho một kẻ đứng bên cạnh, lập tức có hai kẻ đi tới lôi Diệp Băng Dung tới chỗ hắn.

Diệp Băng Dung biết trận đánh của La Thuần và Lâm Đằng đang là lúc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần mất tập trung một chút là có thể nguy hiểm đến tính mạng, vì vậy cho dù trong lòng đang hoảng sợ cô cũng không dám kêu thành tiếng.

"Con điếm kia, ngoan ngoãn hét thành tiếng cho tao!" Lâm Hạo tát cô một cái, trên nước da trắng ngần lập tức xuất hiện năm vết ngón tay, thế nhưng Diệp Băng Dung vẫn cắn chặt môi, không hé răng nửa lời.

Lâm Hạo tức tối, mắng: "Bảo mày kêu một tiếng khó khăn đến thế cơ à? Hả?" Hắn ta nắm tay lại đấm vào bụng cô một cái.

Diệp Băng Dung rên lên một tiếng, đau đớn tới chảy cả nước mắt, nhưng cô vẫn kiên quyết cắn chặt răng, không kêu lên.

La Thuần đang dốc toàn bộ sức lực đối phó với quyền cước cực nhanh của Lâm Đằng, đột nhiên nghe thấy tiếng rên thì nghiêng đầu nhìn sang, Lâm Đằng thấy cơ hội tới, liền rút con dao ở bên hông ra đâm về phía tim của La Thuần.th

"Cẩn thận!" Diệp Băng Dung nhịn đau, hô to một tiếng, khóe mắt La Thuần nhìn thoáng thấy con dao kia, anh vội vàng lùi về phía sau, chiếc áo đang mặc đã bị cắt một lỗ lớn ở ngay bụng

Lâm Hạo tức giận, nếu lần này anh hai xảy ra chuyện gì, chỉ sợ về tới nhà sẽ bị trưởng bối phạt nặng, hắn nắm chặt tóc của Diệp Băng Dung rồi nói: "Con điếm thối tha này, kêu lên cho tao!" Sau đó hắn liên tiếp đấm vào bụng cô, Diệp Băng Dung nôn ra một ngụm máu, cô lập tức lấy tay cho miệng lại.t

La Thuần ở phía xa đúng lúc nhìn thấy cảnh này, trong lòng anh không khỏi nôn nóng, sát ý lập tức tỏa ta xung quanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »