Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 5
chuyện cũ

❊ ❊ ❊

Diệp Băng Bồng bị đánh cho nước mắt rưng rưng, trêи mặt hằn rõ năm ngón tay, nhưng không dám nói lời nào. Diệp Băng Dung thấy vậy hô lên: “Bố làm gì thế? Băng Bồng lớn rồi mà bố còn đánh nó, làm sao nó còn mặt mũi để gặp người khác?”

“Nó vẫn còn mặt mũi để gặp người ta nữa chắc!”

Sắc mặt Diệp Thái xanh mét, ông ta chỉ vào Diệp Băng Bồng rồi nói: “Vâng, các người lớn rồi, tôi không xen vào chuyện của các người. Nhưng tôi không thể để các người làm hại người khác. Diệp Thái tôi không muốn đứa con mình nuôi lớn biến thành khối u ác tính gây hại cho xã hội! Hôm nay mày bày mưu hãm hại La Thuần, ai biết ngày mai mày có thông đồng với đám lông bông ngoài kia để hãm hại tôi không?”

“Ông nói linh tinh cái gì đấy!” Đường Thiền một lòng bênh vực con gái, nói: “Băng Bồng là con đẻ của ông, làm sao hại ông được.”

Diệp Thái mắng: “Bà im đi! Nó không hại tôi ư? Cả ngày ẩu đả đánh nhau, thử hỏi tôi đã phải tới cục cảnh sát bảo lãnh cho nó bao nhiêu lần rồi? Mỗi lần nhìn thấy cục trưởng tôi đều thấy xấu hổ vô cùng! Con đẻ cái nỗi gì? Mỗi năm sinh nhật tôi, La Thuần đều gọi điện hỏi thăm tôi. Nó làm lính chẳng kiếm được bao nhiêu, những vẫn tự nguyện dùng tiền tiết kiệm cả năm mua quà sinh nhật cho tôi! Bà hỏi xem đồ súc sinh kia đã làm gì? Bức tranh tôi chi một ngàn vạn mới mua được, mà nó dám bán để lấy tiền tiêu. Đã thế chỉ bán có một trăm vạn. Nó là đồ phá sản!”

Mấy người bị ông ta mắng cho câm như hến. Diệp Thái uống một ly nước để hạ hỏa, chỉ vào mặt ba người nói: “Tôi nói cho các người biết, kể từ ngày hôm qua La Thuần đã là người của Diệp gia. Nếu ai còn dám nói nó là người ngoài, thì hãy cuốn xéo khỏi đây, càng xa càng tốt!”

Dứt lời ông ta xoay lưng đi lên lầu. Được hai bước thì ông ta quay đầu lại nói: “Băng Dung, con đi theo bố.”

Thế là trong phòng khách chỉ còn lại Diệp Băng Bồng và Đường Thiền. Đường Thiền thở dài nói: “Băng Bồng, bố con nói cũng đúng, con hãy tự nghĩ kỹ lại đi.”

“Vâng, mọi người không sai, chỉ có con sai thôi!” Diệp Băng Bồng òa khóc chạy về phòng, càng nghĩ càng thấy tức giận, trong lòng lập tức nảy ra ý định trả thù. Cô ta lạnh lùng cười nói: “La Thuần, anh chờ đấy!”

Diệp Băng Dung cùng bố mình đến phòng sách. Cô còn tưởng rằng mình sẽ bị mắng, kết quả Diệp Thái thở dài nói: “Từ bé con đã rất ngoan ngoãn. Người trong lòng con tên là Dương Hải Quân đúng không? Vốn dĩ bố không muốn nhúng tay vào chuyện của con, nhưng bố đã điều tra rồi, tên đó không được.”

“Dạ?” Diệp Băng Dung không ngờ cha mình biết chuyện này. Cô hơi ngạc nhiên, ngay sau đó cô tỏ vẻ không đồng tình.

Dương Hải Quân tuổi trẻ tài cao, học nhiều biết rộng, tính tình phóng khoáng, khiêm tốn hiểu lễ nghĩa. Cô cảm thấy anh ta mạnh hơn La Thuần ở mọi mặt, chẳng qua cô không dám nói ra mấy lời này.

Diệp Thái rót trà cho hai người, tiếp tục nói: “Có lẽ con vẫn chưa hiểu rõ Tiểu Thuần. Mặc dù đứa nhỏ này rất thẳng tính, nhưng nó là một người đàn ông tốt, có tình có nghĩa có trách nhiệm. Hồi nhỏ, mỗi ngày con đi học, người luôn bỏ bánh ngọt Hà Vĩnh Ký vào balo của con là ai?”

Diệp Băng Dung kinh ngạc nói: “Là anh ta ư? Con vẫn tưởng là cô Trương, mẹ của La Thuần mua cho con…”

Diệp Thái cười ha ha nói: “Nó biết con thích ăn bánh ngọt Hà Vĩnh Kỳ, cứ sáu giờ sáng mỗi ngày nó đều dậy sớm đi mua cho con. Cả đi cả về hết năm cây số, suốt bốn năm chưa từng gián đoạn, vậy mà chẳng ai trong chúng ta biết cả. Lần ấy bố dậy sớm mới tình cờ biết được.”

“Thì ra là anh ta…”

Diệp Băng Dung ngây người như phỗng. Cô chỉ tưởng rằng mẹ La Thuần mỗi ngày dậy sớm chuẩn bị, nên không hỏi nhiều, ai ngờ lại là La Thuần. Cô chợt nhớ ra, có một buổi sáng sớm, tuyết rơi rất dày đặc, trêи mặt anh có vết thương, chắc hẳn là do dậy sớm mua bánh cho mình nên mới bị ngã.

“Băng Bồng cướp tiền tiêu vặt của Tiểu Thuần, không biết nó lấy tiền đâu ra để mua bánh, Hà Vĩnh Kỳ bán đồ chẳng hề rẻ…”

Diệp Thái thuận miệng cảm thán một tiếng, khiến Diệp Băng Dung như nhớ tới chuyện gì. Cô chợt giật nảy mình, trong đầu hiện lên một bóng dáng gầy yếu, mỗi ngày sau khi tan học đều nhặt lon nước và chai nhựa ở thùng rác. Chẳng trách ngày nào anh ta cũng về nhà trễ, người ngợm còn rất bẩn thỉu. Buồn cười nhất là lúc ấy mình còn cười nhạo anh ta, nói anh ta nghèo mạt rệp, cả đời chỉ biết nhặt ve chai.

Trong lúc vô thức, trước mắt Diệp Băng Dung bỗng nhiên trở nên mờ ảo, chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh.

Diệp Thái nói tiếp: “Lúc các con lên lớp mười, có một buổi tối nó lén về nhà, cả người đều là vết thương. Bố hỏi thì nó không chịu nói. Cô Trương với cha gặng hỏi mãi đến đêm muộn nó mới chịu trả lời. Hòa ra ban ngày con bị đám nam sinh ở lớp bắt nạt, đến giờ tan học một mình nó chặn đánh đám nam sinh kia, phải đến sáu bảy đứa. Ha ha, kể ra thì oai, nhưng nó mới là người bị đánh nhiều nhất.”

“Lần đó…”

Diệp Băng Dung lập tức cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, một lúc lâu không nói nên lời.

Lần ấy La Thuần ở nhà dưỡng thương mất mấy ngày, bản thân cô còn tưởng rằng La Thần gây sự đánh nhau với người ta, thế nên ngày nào cũng giễu cợt anh, cảm thấy anh rất đáng ghét. Nhưng hóa ra vì cô, anh mới bị thương nặng như thế…

“Nó im lặng làm rất nhiều chuyện cho con. Kể cả lần con và Băng Bồng đi chơi xuân…”

Đèn trong phòng sách vẫn sáng đến đêm khuya. Lúc Diệp Băng Dung đi ra, hốc mắt cô đỏ au, trở về phòng lại không thấy La Thuần, trong nhà cũng không có bóng dáng ai, cô vô cùng hoảng hốt. Chẳng lẽ anh đã lặng lẽ rời đi rồi?

Nhìn thấy cửa trêи sân thượng mở, cô lập tức chạy lên xem. Chỉ thấy La Thuần đứng trước lan can ngẩng đầu nhìn trời, gió đêm thổi mạnh, khiến bóng lưng cao lớn của anh càng thêm cô độc.

Sống mũi Diệp Băng Dung cay cay, nghĩ đến việc anh chịu khổ từ lúc còn nhỏ cho đến bây giờ, thì suýt bật khóc. Cô thầm nghĩ, anh đối xử rất tốt với mình, còn mình thì không ngừng tổn thương anh. Sao mình lại biến thành người như thế chứ?

La Thuần quay đầu lại liền thấy dáng vẻ kia của Diệp Băng Dung, giật mình hỏi: “Bố em mắng em à?”

Diệp Băng Dung ra sức lắc đầu, chậm rãi đi tới trước mặt La Thuần, cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi, trước kia là tôi không tốt, đều tại tôi không tốt!” Vừa lên tiếng cô đã nghẹn ngào.

La Thuần biết từ trước đến nay cô luôn cao ngạo, tới tận bây giờ anh vẫn chưa từng thấy cô rơi lệ. Lúc này anh bắt đầu luống cuống tay chân, vội nói: “Sao thế, em… Em đừng khóc, anh mới không tốt, em đừng khóc nữa.”

Cũng không biết vì sao, thoáng cái mọi cảm xúc bất mãn trong anh đã hoàn toàn biến mất. La Thuần chỉ muốn ôm Diệp Băng Dung vào lòng để che chở, nhưng vừa vươn tay ra được một đoạn thì anh dừng lại, giúp cô lau nước mắt.

Diệp Băng Dung thấp giọng nói: “Bố đã kể chuyển của anh với tôi, anh đối xử với tôi rất tốt, giống như anh trai của tôi, nhưng mà…”

La Thuần cười khổ tiếp lời: “Nhưng mà em đã có người mình thích rồi phải không? Làm anh trai cũng tốt, chỉ cần em có thể vui vẻ, anh thế nào cũng được.”

“Không phải!” Diệp Băng Dung nhìn La Thuần, lòng đấy luống cuống, có cảm giác nói không nên lời.

“Không sao hết!” La Thuần chắp tay nhìn ánh đèn phía xa, thản nhiên nói: “Tôi đã nghĩ thông rồi, chuyện tình cảm không thể bắt buộc. Nhưng chúng ta vừa kết hôn xong đã ly hôn, sẽ khiến bố mẹ cô mất thể diện. Đợi thêm một thời gian ngắn nữa, anh sẽ đi làm thủ tục ly hôn với em.”

Ngay sau đó, anh nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ đeo trêи tay rồi nói: “Cũng muộn rồi, em đi nghỉ sớm đi, anh muốn luyện công.”

Nói xong anh ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.

Diệp Băng Dung muốn nói gì đó, nhưng không thốt ra được. Cô xoay người đi xuống lầu dưới, sau đó quay đầu lại nhìn La Thuần một hồi. Dưới ánh trăng, thấy được dáng người cao ngất, khuôn mặt kiên nghị của anh, lòng cô thoáng thấy mất mát.

Sau cả một đêm luyện công, La Thuần cảm thấy thị lực của mình gần như đã phục hồi đến mức tốt nhất, thậm chí anh còn có cảm giác như đã tăng cường.

Luồng khí trong bụng quả là thần kỳ, La Thuần quan sát sao trời cả đêm, loáng thoáng tìm ra lối mở. Những vì sao trêи bầu trời như có liên kết bí ẩn nào đó với luồng khí bên trong cơ thể anh.

Anh như lĩnh hội được một loại cảm giác huyền diệu khó mà giải thích từ vô số vì sao trêи trời, khiến cho luồng khi kia tuôn ra dòng khí chảy khắp toàn thân. Sau khi được luồng khí kia gột rửa, anh thấy lực lượng tinh thần của mình cũng đang nhanh chóng phát triển.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »