Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 16
ngủ ở phòng em nhé

❊ ❊ ❊

Hàn Kim Tuyền mấp máy môi, bi thảm nói: “Là tôi thua rồi, tha cho tôi một con đường sống, tôi sẽ đem tất cả tài sản cho cậu hết.”

La Thuần khoanh tay nói: “Tôi từng nói, người của nhà họ Diệp ông không được đụng đến, ông vẫn cứ không nghe. Hôm nay ông bắt buộc phải chết không nghi ngờ gì nữa, chỉ khác biệt là chết thoải mái, hay là chết thảm giống như con trai ông. Tài sản của ông, chỉ có thể mua được cái chết thoải mái của ông, ông tự mình chọn đi.”

Hàn Kim Tuyền nhớ lại sự đau đớn của vạn kim châm vào người ngày hôm qua, toàn thân run rẩy, giống như già đi mười tuổi vậy, trong lòng thật sự đã hối hận đến cực điểm, ông ta thật không nên nghe lời của mấy lão già đó, chuốc lấy một con ác quỷ sát tinh như thế này.

Ký xong hợp đồng chuyển nhượng tài sản, trêи mặt Hàn Kim Tuyền lộ ra nụ cười u ám: “Bát Cực Môn Thương Châu sẽ không tha cho mày đâu, thế giới này rất rộng lớn, không phải mày có thể tưởng tượng được……tao sẽ ở dưới đó đợi mày.”

La Thuần trực tiếp bẻ gãy cổ của ông ta, cất bản hợp đồng đó đi, bước lên cởi sợi dây thừng trêи người của Diệp Băng Dung.

Diệp Băng Dung không để ý đến vết máu tươi đầy người anh, giơ tay ôm chặt, có thế nào cũng không muốn buông tay, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Mình mãi mãi cũng sẽ không rời xa người đàn ông này nữa.”

“Không sao rồi!” La Thuần biết bây giờ trong lòng cô rất yếu đuối, vuốt vuốt tóc của cô, thấy cô không muốn buông tay, dứt khoát ôm chặt ngang eo, đến nhà bếp đạp một cái gãy luôn ống dẫn khói tự nhiên, lại đặt một lon bia vào lò vi sóng hẹn giờ hâm nóng, quay người nhảy ra khỏi biệt thự, trốn vào rừng núi phía sau.

Mấy phút sau, từ phía biệt thự truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa, La Thuần và Diệp Băng Dung đứng trêи đỉnh núi, tận mắt chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ này.

“Đi thôi, sẽ không còn ai ức hϊế͙p͙ em nữa.”

Anh ôm lấy eo của Diệp Băng Dung, cúi xuống để lao xuống núi, Diệp Băng Dung chỉ cảm thấy gió mạnh lướt qua mặt, cảnh vật hai bên nhanh chóng bị lùi lại phía sau, như thể có một cảm giác ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.

Loại cảm giác này đã kϊƈɦ thích lại còn chân thực, ngẩng đầu nhìn gương mặt góc cạnh rõ nét của La Thuần, trong lòng không kìm chế được bèn đập thình thịch.

Sau khi xuống núi, hai người gọi điện báo an toàn cho Diệp Thái, La Thuần rửa sạch vết máu dính trêи người bên một khe suối, sau đó dẫn Diệp Băng Dung đi lượn một vòng trong thành phố, để né tránh carmera, anh đi xuyên qua thôn làng trong thành phố, bắt xe về nhà.

Khi về đến biệt thự thì trời đã tối rồi, hai người đẩy cửa vào, thấy trêи bàn ăn đã bày đầy ắp thức ăn, mọi người trong nhà sớm đã đợi ở đó rồi, Diệp Băng Bồng đang lắc chai sâm banh vừa phụt tung tóe vừa cười nói: “Hoan nghênh đại anh hùng cứu mỹ nhân trở về.”

Diệp Thái cười ha ha và nói: “Hàn Kim Tuyền chết rồi, từ nay về sau, xem ai còn dám nói Diệp Thái tôi tuyển một đứa con rể chỉ biết chuốc rắc rối.”

La Thuần mỉm cười, được bốn người mời ngồi xuống ghế đầu tiên, Diệp Băng Bồng không đợi được nữa bèn nói: “Anh rể, mau nói cho bọn em biết anh làm thế nào mà một mình xông vào đầm rồng hang hổ cứu được chị gái em vậy, nghĩ thôi cũng thấy kϊƈɦ động.”

……

Hàn Kim Tuyền chết rồi!

Tin tức này trong chớp mắt loan truyền khắp Hà Đông, thậm chí trêи các tờ báo chính thống cũng đăng tin này, trêи bài nói nguyên nhân cái chết là do khí thiên nhiên rò rỉ phát nổ, nhưng rõ ràng mọi người đều biết rốt cuộc là Hàn Kim Tuyền chết như thế nào, trước tiên là tin tức Diệp Băng Dung bị bắt cóc bị truyền ra ngoài, sau đó thì là Hàn Kim Tuyền bị nổ chết, trêи đời này lấy đâu ra chuyện trùng hợp như vậy.

Tập đoàn Thiên Chính, người nhà họ Trương đều sững sờ tại chỗ, phải rất lâu sau, Trương Hùng mới than thở nói: “Là tôi xem thường Diệp Thái rồi, không ngờ rằng ông ta lại có bản lĩnh này.”

Đột nhiên Đinh Uyển nghĩ ra việc gì đó, nói: “Có phải là……có phải là chồng của Diệp Băng Dung làm không?”

“Cũng không loại trừ khả năng này, nếu như quả thật là như vậy…… Mắt nhìn của Diệp Thái cũng quá nham hiểm rồi, nhưng cũng không thể vui mừng quá sớm, nước của Hà Đông chúng ta còn sâu lắm, chết một tên Hàn Kim Tuyền rồi, sợ là vẫn còn tên thứ hai……”

Đinh Uyển lại ngẩn ngơ tại chỗ, nhớ lại tại buổi tiệc tối hôm đó đã vô lễ hoạnh họe La Thuần, trong lòng không tránh khỏi sợ hãi, cô ta sao có thể ngờ được rằng La Thuần lại là một người độc ác như vậy, trong lòng không tránh được sự lo lắng: “Hắn ta có đến tìm mình gây sự không, có đến giết mình không?”

Tối hôm đó rất nhiều người nghe được tin đồn, nói một người thanh niên tầm hai mươi mấy tuổi đuổi giết vào biệt thực của nhà họ Hàn, chém giết đẫm máu với hàng trăm người, cuối cùng đã giết chết Hàn Kim Tuyền, rồi nhanh chongs rời đi.

Câu chuyện này trong lòng đa số người vẫn tồn tại sự nghi hoặc, suy cho cùng thì sự việc trong tiểu huyết hiệp sĩ không thể xuất hiện trong thực tế, nhưng sau trận chiến này, không còn ai dám xem thường nhà họ Diệp nữa.

Đó hẳn là tiêu diệt sự tồn tại của Hoàng đế đất Hà Đông cơ mà, ai dám đụng vào?

La Thuần lại không hề hay biết về những tin đồn này, buổi tối vẫn lên sân thượng luyện công như những mọi ngày.

Diệp Băng Dung mặc bộ đồ ngủ mỏng nhẹ bước lên, cúi xuống bên cạnh La Thuần, tò mò hỏi: “Anh đang luyện võ công gì vậy?”

Đôi mắt to đen nhánh của cô ở trong đêm tối vô cùng sáng, cánh tay và đôi chân trắng như tuyết cũng lộ ra ngoài, La Thuần không kìm chế được nhìn nhìn một lúc, cười gượng nói: “Nói thật anh cũng không biết.”

Diệp Băng Dung vuốt vuốt tóc mai bên tai, đột nhiên cúi thấp đầu, nói nhỏ: “Trêи này lạnh lắm, tối nay, ngủ ở phòng em nhé.”

La Thuần nhìn bầu trời đầy sao, cười nói: “Không sao, anh không lạnh, anh có thần công bảo vệ cơ thể làm sao có thể lạnh được chứ, em mau đi ngủ đi nhé.”

Diệp Băng Bồng trốn ở chỗ tối nghiến răng nói: “Cái đồ đần độn này, bị ngáo rồi ư, sao lại không hiểu tâm tình người ta như vậy chứ!”

Trong lòng Diệp Băng Dung thất vọng, chậm chạp đứng dậy đi xuống dưới tầng, đi được mấy bước lại không kìm được quay đầu lại nhìn, Diệp Băng Bồng đưa tay ra kéo cô xuống tầng, cuống cuồng nói: “Chị cũng dễ dàng bỏ cuộc quá rồi đấy, chị phải quấn lấy anh ấy chứ, ôm lấy tay anh ấy nũng nịu một chút, là một người đàn ông thì sẽ không kìm chế được.”

Diệp Băng Dung lộ ra nụ cười buồn bã, nói: “Là chị tự tay đẩy anh ấy ra, anh ấy đã không thích chị nữa rồi, có làm thế nào đi nữa cũng tốn công vô ích, có tác dụng gì đâu chứ.”

Diệp Băng Bồng giậm chân nói: “Thế thì chị đợi anh ấy ly hôn với chị đi nhé, là em nghe nói Lộ Tinh đang nghe ngóng tin tức của La Thuần khắp nơi, nói không chừng chị vừa ly hôn, người ta lập tức nhân cơ hội chen vào thì sao.”

“Lộ Tinh?”

Sắc mặt Diệp Băng Dung hơi thay đổi, nội tâm dậy lên một cảm giác khủng hoảng sâu sắc, lập tức có sự đấu trí, cô biết người con gái lai lịch thần bí này gần như không thua kém mình chút nào, nếu như cô thật sự muốn theo đuổi lại La Thuần, sợ là có tám phần cơ hội có thể nắm chắc trong tay.

“Thế nên làm quan ăn lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật hiểu không?” Diệp Băng Bồng nắm lấy vai của chị gái nói: “Chị có điều kiện tốt như vậy, sao lại có thể để người phụ nữ khác chen vào, nếu như thật sự thích anh ấy, thì không thể dễ dàng buông tay như vậy, mau đi đi, thử lại lần nữa, đừng nói gì cả, hôn anh ấy.”

Nói xong liền kéo quai áo ngủ của Diệp Băng Dung xuống, lại làm rối tóc của cô, đẩy cô đi lên sân thượng.

Diệp Băng Dung căng thẳng nói: “Như vậy có được thật không?”

“Aiya, trêи đời này có thể có mấy người đàn ông chịu nổi sự hấp dẫn của chị chứ, nếu mà như thế này vẫn không được thì mau chóng ly hôn, mặt đó của anh ấy chắc chắn không được rồi.”

“Đừng nói lung tung!”

Diệp Băng Dung thấp thỏm không yên đi đến cửa sân thượng, đột nhiên sững sờ tại chỗ.

Diệp Băng Bồng nói nhỏ: “Đứng ngây ra đó làm gì, mau đi đi!”

“Người….. không thấy người đâu nữa rồi!”

Diệp Băng Bồng đến gần xem, chỉ thấy trêи sân thượng trống hoắc, đến cái bóng ma cũng chẳng có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »