Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 66
hỗn láo

❊ ❊ ❊

Tiệc sinh nhật lần trước có thể nói là sự sỉ nhục đối với người nhà họ Lộ, trước mặt bao nhiêu người như vậy mà họ lại bị một thằng ranh con lừa cho một vố. Mỗi lần nhắc đến chuyện này, Lộ Chiến Phong đều cảm thấy khó chịu, ông ta hừ một tiếng: “Một thằng nhãi xấc láo mà thôi, còn không biết xấu hổ mà muốn ngăn cản chuyện hôn nhân giữa Tiểu Tinh và nhà họ Đường, nó nghĩ mình là ai chứ.”

Hoàng Ngọc Anh an ủi: “Tiểu Tinh, con gả đến nhà họ Đường thì sau này con sẽ nở mày nở mặt. Loại nghèo hèn như thằng nhóc đó chẳng có gì tốt lành, ngay cả đời sống vật chất cũng không thể đảm bảo, dù con thích nó thì có tác dụng gì? Con phải trưởng thành lên, phải suy nghĩ thiết thực cho cuộc sống của mình sau này, còn phải suy xét cho gia tộc nữa. Mẹ là người từng trải, biết con gái luôn hướng đến tình yêu mà mình mong muốn, nhưng hiện thực rất tàn nhẫn, con không có điều kiện vật chất nhất định sẽ không được vui vẻ, tin mẹ đi!”

Lộ Tinh gật đầu, không muốn giải thích gì. Có lẽ những người con gái khác sẽ nghĩ như vậy, nhưng mỗi lần nghĩ đến La Thuần anh dũng khí khái, coi trời bằng vung là cô ta cảm thấy dù có theo anh lưu lạc cùng trời cuối đất cũng vui vẻ. Cho dù hai người chưa xác định bất cứ quan hệ gì, chỉ ngồi bên nhau thôi cũng đủ hạnh phúc.

Cô ta không muốn nghe theo sự sắp đặt, càng không muốn sống cả đời cùng người mình không thích, cô ta chỉ muốn nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Lộ Chiến Phong đột nhiên nói: “Sáng nay ông của con trò chuyện riêng với con, đã nói những gì rồi?”

“Cũng không có gì ạ.” Lộ Tinh cười đáp: “Ông nói một bí mật cho con biết, một bí mật có thể làm cho con vui vẻ.”

Xe chạy đến trước cửa khách sạn, chiếc thảm đỏ trải dài từ hông xe đến sảnh khách sạn, ở hai bên biển người đông nghịt, tranh nhau nhìn xem dáng vẻ của cô dâu đẹp nhất thủ đô. Hơn một trăm người bảo vệ mặc áo đen duy trì trật tự ở hiện trường. Lộ Tinh xuống xe rồi lại càng bị bao vây chặt hơn, cô nhanh chóng bước vào trong khách sạn dưới vô số pháo hoa vàng rơi vãi khắp nơi.

Khách khứa đã lấp đầy khách sạn, Lộ Tinh liên tục chào hỏi từng người có vai vế lớn, tiếp đó vào hậu trường dặm lại lớp trang điểm, sau đó bị người ta vội vàng đẩy lên sân khấu. Đường Hoán Long đã mặc lễ phục đợi sẵn ở đó, cười híp mắt nhìn Lộ Tinh. Có thể cưới được mỹ nữ đẹp nhất thủ đô, ai mà không mừng chứ!

Người dẫn chương trình nói một tràng đầy nhiệt tình, cuối cùng đặt câu hỏi: “Chú rể, anh có đồng ý lấy người con gái đẹp nhất thủ đô chúng ta làm vợ hay không?”

“Tôi đồng ý!” Đường Hoán Long tươi cười trả lời.

Người chủ trì buổi lễ lại tiếp tục cười hỏi: “Cô dâu, cô có đồng ý lấy người đàn ông đẹp trai nhất thủ đô chúng ta làm chồng hay không?”

Lộ Tinh im lặng, cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía cửa, dường như đang chờ điều gì đó.

Hiện trường rơi vào không khí gượng gạo, người bên dưới xôn xao bàn tán không ngừng. Người nhà họ Đường hiển nhiên có chút bất mãn, gia chủ Đường Văn Cử tỏ vẻ không vui nói: “Chiến Phong, nghe nói con gái anh ở bên ngoài có quen với thằng nhóc nào đó, còn nói muốn ngăn cản việc hôn nhân giữa hai nhà chúng ta, có thật vậy không?”

Lộ Chiến Phong hừ một tiếng: “Chẳng qua là trò đùa giữa mấy đứa trẻ với nhau mà thôi! Hai nhà chúng ta kết thông gia là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột, hôm nay còn có hai nhà khác làm chứng, ai dám đến gây chuyện chứ?”

Nhưng tiếng bàn tán xung quanh vẫn vang lên bên tai không dứt. Chuyện tiệc sinh nhật của Lộ Tinh hôm ấy đã sớm truyền khắp thủ đô, có người nói: “Nghe nói cô dâu còn đang đợi người trong lòng đến cướp dâu, tôi thấy không cần chờ nữa đâu, cậu cả nhà họ Đường là người tốt thế kia mà!”

“Thật sự có chuyện đó sao? Đợi người cưỡi mây bảy màu đến cướp dâu à? Ha ha, không ngờ mỹ nữ đẹp nhất thủ đô chúng ta lại có một mặt ngây thơ như vậy, nhưng trong hôn lễ mà gây ra chuyện như thế thì cũng thật không hiểu chuyện!”

“Đúng là quá ngây thơ! Đàn ông chẳng được mấy người tốt, vậy mà cô ấy lại vì một câu nói mà đợi người đến cướp dâu, thế có ngốc không chứ!”

Lộ Chiến Phong đứng dậy quát lên: “Tiểu Tinh, con ngây ra đó làm gì! Còn không mau trao nhẫn!”

Lộ Tinh cũng có chút thất vọng, chậm rãi lấy chiếc nhẫn kim cương ra, chiếc nhẫn lóe lên ánh sáng giễu cợt dưới ánh đèn. Trong lòng cô khẽ run rẩy, thầm nghĩ lẽ nào mình tin lầm người rồi? Không đâu, nếu anh ta thật sự là người như vậy, mình cũng không cần phải đợi anh ta nữa!

Đường Hoán Long đắc ý đưa tay ra, đợi Lộ Tinh đeo nhẫn vào tay mình.

Lộ Tinh siết lấy chiếc nhẫn, run rẩy đưa đến gần ngón tay của Đường Hoán Long.

Người bên dưới cười nói: “Thế mới đúng chứ! Dứt bỏ những mộng tưởng không thực tế kia đi, người trong lòng cô sẽ không đến đâu. Bốn đại gia tộc chúng ta đều ở đây, hắn ta sớm bị dọa cho sợ vỡ mật rồi! E là bây giờ đang rúc trong nhà mình mà run rẩy ấy chứ!”

Người đó vừa dứt lời, cửa đại sảnh đột ngột rầm một tiếng bị người ta đạp vỡ thành từng mảnh, một bóng người khôi ngô chậm rãi tiến vào. Tiếp sau đó, ba người Lộ Đông Lâm cũng vào theo, trốn trong bóng tối mà run lập cập.

Mấy trăm người trong đại sảnh nhốn nháo quay đầu nhìn, mười mấy người bảo vệ lập tức tiến lên quát lớn: “Anh là ai, mau đi ra ngoài!”

La Thuần thuận tiện vung quyền, ra tay cứ như đập ruồi, cả mười mấy người đều hộc máu bay ngược ra ngoài, đụng hỏng bảy, tám cái bàn.

Anh đứng từ xa nhìn Đường Hoán Long nói: “Tôi đã khuyên anh hủy bỏ hôn ước với Lộ Tinh từ sớm, xem ra anh không hề để tâm đến nhỉ?”

Trong lòng Lộ Tinh chấn động, cô ta vui mừng phát khóc, chiếc nhẫn trong tay không biết đã rơi đi đâu mất rồi. Cô ta đưa tay xé rách bộ áo cưới trêи người, lộ ra bộ đồ thường ngày màu đen ở bên trong. Người bên dưới nhìn đến há hốc miệng, cô dâu này đã quyết tâm không làm cái đám cưới này từ trước rồi!

Sắc mặt Đường Hoán Long xanh mét, phẫn nộ quát lên: “Đừng có ngông cuồng với tao! Mày hãy nhìn cho rõ đây là nơi nào!”

“Nghe nói anh thích hái hoa ngắt cỏ ở bên ngoài, còn chà đạp không ít con gái nhà lành, có một số thứ, anh không xứng có nó đâu!” La Thuần vung tay phóng ra một thanh phi đao, ánh bạc lóe lên, phần dưới háng của Đường Hoán Long máu chảy đầm đìa. Anh ta hét thảm một tiếng, ôm lấy thân dưới, lăn lộn trêи mặt đất.

La Thuần bỗng nói: “Hôm nay, tôi sẽ nói rõ ngay tại đây, Lộ Tinh muốn gả cho ai, đó là tự do của cô ấy, ai muốn cưới cô ấy thì cắt của quý của mình trước rồi hãy nói!”

“Hỗn láo!”

“To gan!”

Hai vị Tông Sư Thiên Cảnh của nhà họ Đường bay ào tới, trong nháy mắt, họ đã đến trước mặt La Thuần. Hai nắm đấm của La Thuần đồng thời đánh ra, hai người nọ hộc máu, bay ngược trở về với tốc độ còn nhanh hơn, nằm trêи mặt đất bất tỉnh.

Những người hiểu biết về võ công trong đại sảnh đều hít sâu một hơi, kinh ngạc nói: “Hai người này đều là Tông Sư Thiên Cảnh của nhà họ Đường, sao họ lại không chịu nổi một đòn trước mặt của người này thế? Rốt cuộc anh ta là ai?!”

Thiên Lãng nấp trong bóng tối nói với giọng run run: “Anh ta chính là Lôi Thần La Thuần ở Hà Đông!”

“Lôi Thần La Thuần?”

“Lôi Thần La Thuần!”

Bốn từ này nhanh chóng lan khắp đại sảnh, Lộ Chiến Phong hừ giọng: “Lôi Thần chó má gì, mau gọi điện thoại cho anh hai ngay đi! Tôi không tin cậu ta dám đối nghịch với cả quốc gia!”

Dù gì nơi đây cũng là chỗ công cộng, công khai đánh chết người cũng sẽ tạo thành ảnh hưởng dư luận rất lớn.

Không bao lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rầm rập. Một đội binh lính xông vào trong, quan quân dẫn đầu nói: “Tôi nghi ngờ ở đây có phần tử phạm pháp cực kì nguy hiểm, tất cả ngồi yên tại chỗ đừng động đậy.”

Rất nhiều người trong sảnh thở phào nhẹ nhõm: “Nhà họ Lộ đúng là nhà họ Lộ! Chỉ gọi một cú điện thoại đã giải quyết được vấn đề.”

Những người khác cùng gật đầu tán thành, dù là ai cũng không dám ra tay trước mặt quân nhân.

Lộ Chiến Phong gật đầu với trưởng quan, chỉ vào La Thuần. Quan quân kia lập tức đi đến trước mặt La Thuần nói: “Chúng tôi nghi ngờ anh mang theo vũ khí nguy hiểm có tính sát thương, mời anh đi theo chúng tôi một chuyến.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »