Kế Thê

Lượt đọc: 6597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 140
biện pháp

❊ ❊ ❊

Hai phu thê mấy ngày không gặp, tự nhiên muốn hỗ tố tâm sự một phen.

Chờ hai người đứng dậy, sắc trời cũng đã đen.

Diêu Hoàng cho người bày cơm, Thường Nhuận Chi gọi nàng ta lại nhỏ giọng dặn dò vài câu, giao đãi vấn đề chỗ ở áo cơm của Thụy vương.

“Chuyện Thụy vương gia ở trong phủ, đừng cho nhiều người biết. Tin tức này không thể truyền ra ngoài.”

Thường Nhuận Chi nói:

“Người hầu hạ bên kia, ngươi phải giao đãi rõ ràng.”

Diêu Hoàng gật đầu xác nhận.

Lưu Đồng nhìn Thường Nhuận Chi, cười nói:

“Ngũ ca không câu nệ tiểu tiết, cũng không phải không ở nơi này của ta nghỉ ngơi qua, không cần thiết mọi chuyện đều chú ý.”

Thường Nhuận Chi dừng một lúc, nhìn về phía Lưu Đồng nói:

“Thiếp đây không phải nghĩ cho cái chân bị thương của Thụy vương sao?”

Thường Nhuận Chi gắp thêm thức ăn cho Lưu Đồng, hỏi hắn:

“Thụy vương bị thương có nặng không? Bao lâu có thể tốt? Thiếp thấy huynh ấy đi còn không xong.”

Lưu Đồng nói:

“Bị ngã ngựa, đại phu đã xem qua rồi, chỉ nói là bị trẹo gân. Tình huống có chút nghiêm trọng, phỏng chừng phải dưỡng hơn một tháng.”

Thường Nhuận Chi suy nghĩ hồi lâu:

“Vừa vặn Thụy vương xong xuôi một kiện việc xấu, cũng có thể dùng chuyện này làm cái cớ, tạm thời nghỉ ngơi một thời gian.”

Lưu Đồng cũng gắp đồ ăn cho vào chén Thường Nhuận Chi, trả lời nàng:

“Buổi chiều mệt nhọc, ăn nhiều chút nha.”

Thường Nhuận Chi đỏ mặt, không khỏi trừng mắt nhìn Lưu Đồng.

Sau khi dùng cơm, Thường Nhuận Chi tinh tế nói lại toàn bộ chuyện trong phủ Hoàng tử cho Lưu Đồng nghe.

Lưu Đồng có cũng được mà không có cũng không sao nghe, cũng không mấy để tâm.

Thường Nhuận Chi thấy, nói vài câu cho xong tình huống này, sau đó chủ động nhắc tới chuyện khác.

“Lúc trước chúng ta có nói qua, chuyện chuyển biến phương pháp giúp đỡ người Tây Vực. Đã nhiều ngày, chàng không có ở đây, lúc nhàn rỗi thiếp suy nghĩ được hai biện pháp.”

Thường Nhuận Chi nghiêng người dựa vào cái đệm phía sau, nhàn nhạt nói.

Quả nhiên, toàn bộ lực chú ý của Lưu Đồng đều chuyển đến chuyện nàng đang nói, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi chỉ cười không thèm nói.

Lưu Đồng sửng sốt chớp chớp mắt, giật mình phản ứng lại, vừa cười vừa nhéo nhéo mũi nàng:

“Phụ nhân lớn mật, vậy mà ở trước mặt vị hôn phu của nàng làm bộ làm tịch, phải bị tội gì?”

Thường Nhuận Chi hừ một tiếng, nói:

“Nếu như chàng muốn bắt thiếp vấn tội, vậy biện pháp này, thiếp vĩnh viễn không nói ra khỏi miệng đâu.”

“Nhuận Chi ngoan, nàng tốt nhất.”

Lúc này, Lưu Đồng tước vũ khí đầu hàng, giữ chặt Thường Nhuận Chi, hung hăng hôn một cái lên mặt nàng:

“Mau nói cho ta biết đi, đến cùng là biện pháp gì?”

Vui đùa hai câu, Thường Nhuận Chi trở nên nghiêm túc nói với Lưu Đồng:

“Năm rồi chàng giúp đỡ người Tây Vực ở hai nơi là Tây Vực và kinh thành. Kinh thành bên này chàng giao bạc cho Thiện đường, Tây Vực bên kia giao bạc cho Ma Cát, đúng không?”

Lưu Đồng vuốt cằm, Thường Nhuận Chi nói tiếp:

“Bên Thiện đường có chàng nhìn chằm chằm, chắc cũng sẽ không thể quá phận. Nhưng là bên phía Tây Vực, chàng giao bạc, dường như bọn họ cũng không biết chàng là người âm thầm giúp đỡ bọn họ đâu?”

Lưu Đồng gãi gãi đầu, không lên tiếng phủ nhận.

“Ta giúp bọn họ, vốn xuất phát từ ý nghĩ của mình, cũng không đợi bất kỳ hồi báo gì từ bọn họ cả. Đương nhiên cũng sẽ không gióng trống khua chiêng nói cho họ biết, là ta ngầm trợ giúp người Tây Vực.”

Thường Nhuận Chi nghe được lời này của Lưu Đồng, trong lòng âm thầm thở dài.

Nếu đổi lại là nàng, có thể tuyệt đối không đại yêu như vậy á.

“Bọn họ không biết là chàng cho bạc ngược lại cũng thôi, sợ là sợ, bút bạc này cũng không có rơi xuống đúng chỗ.”

Thường Nhuận Chi hỏi Lưu Đồng:

“Chàng có tra qua chưa, bạc chàng cho, họ dùng làm việc gì?”

Lúc này, vẻ mặt Lưu Đồng rất nghiêm túc, hỏi Thường Nhuận Chi:

“Nàng là muốn hỏi, có phải Ma Cát nuốt bạc ta cho hay không sao?”

Thường Nhuận Chi gật đầu.

“Ma Cát là Tư tế của chúng ta, là người đại biểu giúp chúng ta đối thoại với A Duy Thì Tháp. Giáo chúng tuyệt đối tin cậy và sùng bái Ma Cát đến độ nàng không thể tưởng tượng. Ở trước mặt ta nói không sao, nhưng nàng đừng nên nói trước mặt bọn họ nha.”

Lưu Đồng dặn dò Thường Nhuận Chi.

Thấy hắn nói rất nghiêm cẩn, Thường Nhuận Chi không tự chủ vuốt cằm.

Bây giờ Lưu Đồng mới trả lời vấn đề mà Thường Nhuận Chi hỏi.

“Bên phía Tây Vực cách đây quá mức xa xôi, ta ở đây chỉ có hai ba người. Có phải Ma Cát nuốt riêng bạc của ta hay không, ta không có khả năng biết đến.”

Thường Nhuận Chi gật đầu, nói:

“Quên đi, bây giờ đòi hỏi phải thay đổi phương thức chi trợ người Tây Vực. Nếu lại đi làm rõ bạc năm rồi chàng cho có dùng đúng chỗ hay không, cũng không có tác dụng gì.”

Lưu Đồng gật đầu, hỏi Thường Nhuận Chi:

“Nàng nghĩ ra biện pháp gì?”

Thường Nhuận Chi nói:

“Biện pháp thứ nhất, là nhằm vào Tây Vực bên kia. Đã muốn dạy người ta bắt cá, phải nghĩ biện pháp cung cấp cơ hội cho bọn họ có thể lao động. Thiếp cảm thấy, chúng ta có thể cho người của chàng, cầm tiền vốn, thu hút người Tây Vực thành lập một thương đội lui tới từ kinh thành cùng Tây Vực, làm buôn đi bán lại.”

“Làm buôn bán?”

Lưu Đồng nhíu lông mày.

Thường Nhuận Chi vuốt cằm, nói:

“Lúc trước không phải chàng có nói qua sao, chàng cũng làm sinh ý, nhưng vì trong kinh thành phàm là tiền sinh ý, phía sau đề có thế lực chống lưng, căn bản cắm tay vào không xong cho nên mới buông tha. Nhưng thành lập một thương đội, sẽ không đề cập đến thế lực phía sau, dù sao thương đội là để mắt ở Tây Vực. Có Hoàng tử trên danh nghĩa là chàng, việc vận chuyển của thương đội cũng có thể thuận lợi hơn. Nếu có thể nắm chắc lợi ích, đối với chúng ta cũng có ưu việt, như vậy chẳng phải là đẹp cả đôi đường sao?”

Thường Nhuận Chi đối với tiền bạc cũng không có dục vọng chiếm lấy quá lớn, nhưng không chịu nổi cách thức Lưu Đồng giúp đỡ người Tây Vực, đó là một chủ nhân đốt tiền đó. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp toàn là tiền. Nếu thật sự có thể như nàng mong muốn, thành lập một thương đội để kiếm tiền, Thường Nhuận Chi cảm thấy đây là một chuyện hai bên đều có lợi.

Lưu Đồng đăm chiêu:

“Thành lập thương đội, lui tới kinh thành và Tây Vực... Mua bán cái gì, thật sự phải hảo hảo châm chước.”

“Muốn mua vài thứ thông thường ở địa phương Tây Vực nhưng lại hiếm thấy ở kinh thành, mua luôn những thứ được coi là đặc sản Tây Vực sau đó bán ra ở kinh thành. Ở kinh thành cũng vậy. Khoảng cách từ Tây Vực đến kinh thành hơi xa, ở trên đường cũng có thể mua thêm một ít vật phẩm sung làm thương phẩm. Tổng thể mà nói, trừ bỏ trên đường có chút phiêu lưu, thương đội đoạt được, tiền sẽ không bị thâm hụt.”

Lưu Đồng gật đầu, ghi nhớ phương pháp này trong lòng, lại hỏi Thường Nhuận Chi còn có một biện pháp là gì?

“Biện pháp thứ nhất là nhằm vào Tây Vực bên kia, biện pháp thứ hai, tự nhiên là nhằm vào kinh thành bên này rồi.”

Thường Nhuận Chi cười nói:

“Bề ngoài người Tây Vực rất khác người Trung Nguyên, vừa nhìn có thể thấy rõ. Đại Ngụy nơi nơi đều có gánh hát, tại sao người Tây Vực không thành lập một gánh hát riêng chứ?”

Lưu Đồng nghe vậy sửng sốt, nhất thời dở khóc dở cười:

“Nàng để người Tây Vực mặc hí phục hát hí khúc?”

“Có gì không thể?”

Thường Nhuận Chi cười cười, nói tiếp:

“Trong kinh thành có Ca Múa tư, nghe nói trong Ca Múa tư người Tây Vực chiếm một nửa. Người Tây Vực giỏi ca múa, tính cách lại nhiệt tình không bị cản trở, Hồ Toàn vũ bắt đầu truyền từ Tây Vực đến đây. Nếu người Tây Vực có ưu thế như vậy, vì cái gì không cho bọn họ bày gánh hát? Hát hí khúc, diễn tuồng, vũ đạo và hồ nhạc bọn họ đều biết.”

“Ý của nàng là, dùng hình thức gánh hát đưa bọn họ tụ tập lại cùng nhau, lại cùng nhau làm Ca Múa tư?”

Thường Nhuận Chi gật đầu:

“Ca Múa tư chỉ biểu diễn giúp người quyền quý và hoàng tộc giải trí, dân gian cũng nên có phương thức giải trí như vậy mà.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »