Kế Thê

Lượt đọc: 6845 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 116
lại mặt

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Có thể nói, thông hiểu đạo lý liền tốt.

Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng thở ra, cọ cọ trán hắn, ôn nhu nói:

"Chuyện này chúng ta chậm rãi xử lý, ngủ đi, ngày mai còn phải đến Hầu phủ đó."

Lưu Đồng gật đầu, có chút ỷ lại, càng kề sát người nàng.

Thường Nhuận Chi nghe Lưu Đồng nói:

"Có nàng chiếu cố săn sóc, ta thật cao hứng. Chỗ nào ta làm không đúng, nàng có thể chỉ điểm cho ta... Ta càng cao hứng."

Thường Nhuận Chi vươn tay xoa xoa tóc hắn, lại nhẹ nhàng nhéo mũi hắn, cười:

"Toàn bộ thân gia chàng đều giao cho thiếp, thiếp làm bà quản gia, đương nhiên phải làm chuyện mà bà quản gia nên làm. Thiếp còn phải quản chàng cả đời, chỉ sợ đến lúc đó chàng không vừa ý."

"Sẽ không."

Lưu Đồng khẽ cười:

"Ta nguyện ý bị nàng quản cả đời."

Thường Nhuận Chi sẳng giọng:

"Miệng lưỡi trơn tru."

"Có sao?"

Lưu Đồng lộ vẻ kinh ngạc, thăm dò nói:

"Ta cảm thấy không có, không bằng nàng nghiệm chứng đi..."

Một phen hôn sâu, Thường Nhuận Chi thở hổn hển đấm nhẹ lên ngực hắn, ảo não nói:

"Ngủ."

Lưu Đồng buồn cười, lên tiếng, cảm thấy mỹ mãn, ôm Thường Nhuận Chi ngọt ngào ngủ.

Hôm sau, hai người tinh thần phấn chấn mang lễ vật đến phủ An Viễn hầu.

Tiểu Hàn thị đã sớm đợi ngày này, sáng sớm thức dậy, đồng dạng mang Nhạc thị ra cửa chờ mong Thường Nhuận Chi dắt tân hôn phu về ra mắt nhà mẹ đẻ.

Mặc dù biết tình cảm của Cửu Hoàng tử với Thường Nhuận Chi, lại tự mình đi cầu thánh chỉ tứ hôn. Nhưng không thấy Thường Nhuận Chi sau tân hôn, hai vị mẫu thân sẽ không yên tâm.

"Ta nói bà đi tới đi lui làm cái gì?"

Thường Cảnh Sơn ấn trán, tức giận trừng mắt nhìn tiểu Hàn thị nói:

"Nhìn bà mắt ta cũng hoa lên."

"Vậy ông đừng nhìn."

Tiểu Hàn thị trừng mắt liếc ông ta, đến cùng vẫn ngồi yên, bất mãn nói:

"Nhuận Chi lại mặt, ông làm phụ thân, lại nói như không có quan hệ gì với ông vậy."

Thường Cảnh Sơn lập tức kêu oan:

"Nàng về nhà lại mặt, thời thần còn sớm sao? Bà lại ba ba ở đây chờ, trông mòn con mắt, biết là bà đợi nữ nhi, không biết còn tưởng rằng ta rời nhà nhiều ngày không trở về, bà nóng lòng như lửa đốt!"

Tiểu Hàn thị bị ông ta trách móc mặt đỏ đến mức nặn ra máu, ngón tay chỉ Thường Cảnh Sơn nói "Ngươi" cả nửa ngày, đến cùng da mặt Thường Cảnh Sơn rất dày, hừ một tiếng sau đó không thèm để ý ông ta, kéo Nhạc thị nói chuyện.

Nhạc thị cười nhẹ, tiểu Hàn thị bị bà cười đến đỏ mặt, buồn bực nói:

"Ngươi cũng cười ta?"

"Thiếp thân không dám."

Nhạc thị vội xua tay, cười nói:

"Thiếp thân cảm thấy, tình cảm của thái thái và Hầu gia thật tốt."

Nhạc thị dừng một chút, có chút chờ mong nói:

"Nếu tam cô nương và Cửu Hoàng tử cũng giống thái thái và Hầu gia, thiếp thân cũng không còn cầu mong gì."

Nhạc thị một phen ái nữ chi tâm, tiểu Hàn thị cảm động lây.

"Yên tâm đi, Nhuận Chi sẽ sống tốt hơn trước mười lần, không, tốt hơn gấp trăm lần."

Tiểu Hàn thị thề son sắt, tiếp tục nói với Nhạc thị:

"Ngươi cũng đừng nói cái gì không còn sở cầu. Ngươi còn phải chờ mong Nhuận Chi sớm có thai, sinh nhi tử."

Nhạc thị liên tục gật đầu.

Thường Cảnh Sơn nhàm chán vô nghĩa ngồi một bên, nói với hạ nhân:

"Đi đằng trước nhìn thử, Cửu Hoàng tử và Cửu Hoàng tử phi đến chưa."

Hạ nhân lên tiếng trả lời, vội vã chạy đi, một lát sau lại vội vã trở về, nói:

"Hầu gia, Cửu Hoàng tử và Cửu Hoàng tử phi đã đến, đang xuống xe ngựa, nói vậy lập tức đến."

"Đến đến."

Tiểu Hàn thị vội ngồi thẳng, vân vê xiêm y, hỏi hạ nhân:

"Nhìn bộ dáng Cửu Hoàng tử và Cửu Hoàng tử phi không? Bọn họ ân ái sao?"

Hạ nhân vội đáp:

"Tiểu nhân thấy Cửu Hoàng tử đỡ Cửu Hoàng tử phi xuống xe ngựa đó, trên mặt hai người đều là ý cười trong suốt, chắc là ân ái thật sự."

Tâm tiểu Hàn thị nhất thời hạ xuống hơn phân nửa, nghiêng đầu nhìn Nhạc thị, cũng là bộ dáng như trút được gánh nặng.

Tiểu Hàn thị cao hứng, kêu thưởng, vui rạo rực chờ con rể tới cửa.

Thường Cảnh Sơn dặn dò bà:

"Bà cũng đừng dở uy phong mẹ vợ ra đó."

"Sao có thể?"

Tiểu Hàn thị nghiêng mặt liếc ông ta:

"Giảng quy củ, ta có thể sánh bằng ông biết nhiều."

Lời này Thường Cảnh Sơn phản bác không được, u ám hừ một tiếng, lòng nói đến lúc đó không tới phiên ông làm khó dễ con rễ mới.

Không lâu sau, Lưu Đồng và Thường Nhuận Chi đến.

Hai người tiến lên hành lễ với Thường Cảnh Sơn cùng tiểu Hàn thị, Thường Cảnh Sơn bình thản ung dung, tiểu Hàn thị ngầm trừng ông ta, tươi cười trên mặt không dứt:

"Biết hôm nay các ngươi đến, mau ngồi."

Hai người theo lời ngồi xuống, Thường Nhuận Chi hàm chứa ý cười, mắt thân thiết nhìn tiểu Hàn thị cùng Nhạc thị, mặt có chút nóng, vừa thấy chính là bộ dáng nữ nhân được nam nhân sủng ái.

Lưu Đồng hàn huyên với Thường Cảnh Sơn, tiểu Hàn thị kéo Thường Nhuận Chi ra một bên nói chuyện.

"Cửu Hoàng tử đối đãi ngươi thế nào?"

Tiểu Hàn thị hỏi.

Mặc dù có thể nhìn ra một hai, nhưng đến cùng vẫn không bằng Thường Nhuận Chi chính miệng nói.

Thường Nhuận Chi nhẹ giọng nói:

"Tốt lắm, ngày thứ hai sau khi thành hôn, chàng liền giao quyền quản gia phủ Hoàng tử cho con."

Tiểu Hàn thị vừa lòng gật đầu, nhàn thoại vài câu, lại đem đề tài chuyển tới hậu viện phủ Cửu Hoàng tử.

"... Các nàng cũng rất thành thật, đợi ở Nhàn Lạc viện, ngày thường cũng không xuất môn."

Thường Nhuận Chi nói:

"Cửu Hoàng tử vẫn nhớ tình cũ với các nàng, liền dưỡng các nàng."

Tiểu Hàn thị suy nghĩ một lát, nói:

"Nếu như các nàng không có dã tâm, dưỡng các nàng cũng không phải việc gì khó, bất quá chỉ là chút tiền cơm cùng tiền son phấn."

Tiểu Hàn thị quan sát Thường Nhuận Chi, nói:

"Thừa dịp lúc này tân hôn, ngươi nắm bắt tâm Cửu Hoàng tử. Tương lai không sợ hậu viện của hắn thêm người, ngươi vẫn là đầu quả tim hắn, biết không?"

Thường Nhuận Chi như thường cười gật đầu, tiểu Hàn thị nên dặn cũng đã dặn, cũng không nói thêm nữa, gọi Nhạc thị tới nhường bà nói chuyện cùng Thường Nhuận Chi.

"Di nương."

Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng kéo tay Nhạc thị, ngồi bên cạnh bà, nhìn mặt bà đau lòng nói:

"Vành mắt di nương đen như vậy, nhiều ngày rồi không ngủ tốt sao?"

Nhạc thị cười nói:

"Tam cô nương ra cửa, khó tránh khỏi có chút nhớ."

Lòng Thường Nhuận Chi ê ẩm trướng trướng, cười cười với Nhạc thị:

"Hiện tại di nương thấy được rồi, con rất khá, di nương không cần lo lắng cho con"

"Ai."

Nhạc thị gật đầu, vui mừng nói:

"Di nương thấy được, Cửu Hoàng tử thật tâm để bụng tới tam cô nương. Chỉ mới một lát, hắn đã nhìn qua tam cô nương vài lần."

Thường Nhuận Chi nghe vậy quay đầu lại nhìn, vừa vặn chạm tới tầm mắt Lưu Đồng.

Nàng mỉm cười nhếch mũi với Lưu Đồng, quay đầu lại nói chuyện với Nhạc thị:

"Di nương tự mắt nhìn thấy, đã yên tâm chưa?"

"Ừm."

Nhạc thị vuốt cằm, bàn tay bọc tay Thường Nhuận Chi, tha thiết dặn:

"Vẫn sớm chút sinh tiểu hài tử..."

"Được, con sẽ nỗ lực."

Thường Nhuận Chi son sắt đáp.

Tiểu Hàn thị ngồi một bên nghe vậy không khỏi cười, hỏi nàng:

"Mình ngươi nỗ lực cũng không được, Cửu Hoàng tử nỗ lực sao?"

Thường Nhuận Chi đỏ mặt, nói:

"Chàng... Rất nỗ lực."

Tiểu Hàn thị nở nụ cười, vẻ mặt Nhạc thị cũng rất thoải mái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang