Kế Thê

Lượt đọc: 6484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 173
kinh chứng

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Đối với việc này Lưu Đồng cũng không phủ nhận.

"Đúng là có chút giống, dù sao cũng mang họ Mạc, một nhà sở ra."

Lưu Đồng dừng một lúc lâu: "Vừa rồi không cẩn thận nhìn thấy, lại vội vàng nên ta cảm thấy có năm phần tương tự."

Thường Nhuận Chi hừ một tiếng: "Không cẩn thận nhìn, lần sau lại cẩn thận nhìn."

"Ta nhìn nàng ta làm chi." Lưu Đồng cười nói, một lát sau ý cười lại thu liễm, thấp giọng không thể nghe thấy nói một câu.

"Nàng ta họ Mạc cũng phối."

Hắn cho rằng Thường Nhuận Chi không có nghe, nhưng Thường Nhuận Chi nghe được thật thật.

Bất quá Thường Nhuận Chi làm bộ như không có nghe thấy, cùng Lưu Đồng trộn vài câu, kéo mở đề tài này.

Có Lưu Đồng ở cùng, Thường Nhuận Chi cảm thấy thời gian qua rất mau.

Đuổi Mạc nữ quan cùng Tĩnh Lam đi, cũng không làm nàng sốt ruột hay không dễ chịu gì, thời gian một ngày trôi qua rất nhanh.

Ban ngày ngày hôm sau Mạc nữ quan lại muốn đến nơi này của nàng "Điểm mão", bất quá lúc đó Lưu Đồng đã rời đi.

Thường Nhuận Chi không biết Mạc nữ quan đối với chuyện này có tiếc nuối hay không, bất quá nhìn nàng ta một bộ đích xác muốn hảo hảo hiểu biết sự vụ trong phủ cửu Hoàng Tử, cũng thật làm nàng không thoải mái.

Thật vất vả tiễn người đi, Thường Nhuận Chi ấn trán bản thân, nói: "Nàng ta đây là muốn bò lên ta bất thành? Sau này chẳng lẽ mỗi ngày đều phải đi lại?"

"Ai bảo nàng ta là nữ quan." Diêu Hoàng bất đắc dĩ nói, tiến lên tiếp nhận tay, giúp Thường Nhuận Chi kìm chỗ Thái Dương.

Thường Nhuận Chi nhắm mắt lại nói: "Nàng ta bây giờ như vậy, ta ngược lại tình nguyện Thái Tử trực tiếp đưa nữ nhân tới. Như vậy cũng dễ đối phó chút..."

Diêu Hoàng khẽ thở dài.

Dừng một chút, Thường Nhuận Chi hỏi nàng ta: "Ngày hôm qua nàng ta có hỏi cái gì không?"

"Có." Diêu Hoàng nói: "Sau đó nô tì theo nàng ta đi chỗ kia, Mạc nữ quan hỏi Đoạn cô nương cùng huynh muội Tiêu Đường là ai. Nô tì cũng nói. Nàng ta còn cười nói, cho rằng huynh muội Tiêu Đường là con nối dòng của cửu Hoàng Tử."

Thường Nhuận Chi lãnh xuy một tiếng.

Bỗng nhiên, nàng mở to mắt ngồi thẳng thân thể, nghi hoặc nói: "Nói tới Đoạn Nhu Nam... Hôm qua biểu hiện của nàng ta có chút kỳ quái."

Diêu Hoàng thu tay, suy nghĩ nói: "Cô nương chỉ là, chuyện sau khi nàng ta nghe được Tĩnh Lam muốn gặp cửu Hoàng Tử, bị dọa?"

Thường Nhuận Chi gật đầu, cẩn thận hồi tưởng, nói: "Không đúng, lúc đó nàng ta bị dọa, là vì ta nhìn A Đồng nói, tiểu nữ nhân mà Sầm Vương đưa muốn gặp chàng..."

Thường Nhuận Chi nhìn về phía Diêu Hoàng: "Trọng điểm cần phải nói không ở chỗ tiểu mĩ nhân, mà ở chỗ Sầm Vương."

"Sầm Vương..."

Diêu Hoàng nhíu lông mày: "Nếu không, nô tì đi hỏi thăm Đoạn cô nương một chút?"

Thường Nhuận Chi lắc đầu thở dài: "Nàng ta lá gan nhỏ, lại mẫn cảm như vậy, sợ là ngươi còn chưa có hỏi xong, nàng ta liền xảy ra chuyện."

Nói đến đó, ma ma bên Nhàn Lạc viện tới bẩm báo, nói Đoạn Nhu Nam sinh bệnh, cả người nóng lợi hại, xin chỉ thị Thường Nhuận Chi muốn mời đại phu hay không.

Thường Nhuận Chi đứng lên nói: "Còn ở đó hỏi cái gì, nhanh đi mời đại phu. Diêu Hoàng, cùng ta đi Nhàn Lạc viện."

Khi đuổi tới Nhàn Lạc viện, Đoạn Nhu Nam đã nằm ở trên giường.

Nha hoàn hầu hạ Đoạn Nhu Nam khó xử ngăn cản Thường Nhuận Chi tiến vào: "Hoàng Tử phi điện hạ vẫn là đừng vào, tránh để bệnh khí của Đoạn cô nương lay qua cho ngài..."

Thường Nhuận Chi chỉ có thể dừng chân, không khỏi trách cứ nha hoàn: "Đang êm đẹp, sao lại sinh bệnh?"

"Nô tì cũng không hiểu..." Nha hoàn rất là ủy khuất: "Hôm qua sau khi Đoạn cô nương trở về tâm thần không yên, nô tì thấy không thích hợp, khuyên nàng đi ngủ sớm, không nghĩ tới hôm nay thức dậy, Đoạn cô nương tựu thành như vậy."

Thường Nhuận Chi nhíu mày.

Đây là đột nhiên bị dọa, cho nên mới sinh bệnh?

Thường Nhuận Chi không khỏi thở dài, xoay người thấy Tiêu Đường và Tiêu Ương Ương sợ hãi đứng bên góc tường, bả vai nhỏ nhắn rụt lại, vừa thấy cũng là bộ dáng kinh hách.

Lòng Thường Nhuận Chi không khỏi mềm nhũn, vẫy tay cho bọn chúng lại gần, hỏi: "Hai huynh muội các ngươi sao lại đứng ở chỗ này?"

Tiêu Đường nhỏ giọng nói: "Đoạn di sinh bệnh, cháu và muội muội sợ hãi..."

Nói đến mặt sau, thanh âm càng nhỏ.

Hai hài tử này đến kinh thành đầu nhập vào thân thúc thúc của bọn chúng, không nghĩ tới thân thúc thúc đã chết vài năm trước, bây giờ đi theo Vương Bảo Cầm, nói vậy trong lòng cũng lo sợ bất an. Hiện tại Vương Bảo Cầm không ở bên cạnh, lúc đó tới giờ chỉ có Đoạn Nhu Nam ở cùng bọn chúng. Đột nhiên Đoạn Nhu Nam sinh bệnh, bọn chúng sợ hãi cũng là chuyện bình thường.

Thường Nhuận Chi nghĩ vậy lại thở dài, cong hạ thắt lưng ôn nhu nói với chúng: "Không quan hệ, một lát đại phu tới, xem bệnh cho Đoạn di các ngươi, mở phương thuốc, Đoạn di các ngươi uống thuốc, rất nhanh có thể tốt lên."

Tiêu Đường gật đầu, nắm tay Tiêu Ương Ương, cằm rụt chặt xuống bả vai, không dám tiếp tục nói chuyện cùng Thường Nhuận Chi.

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ, chỉ có thể để nha hoàn của Đoạn Nhu Nam trước dẫn bọn chúng đi xuống.

Một lát sau, đại phu được mời vào.

Sau một phen hỏi chẩn, đại phu nói Đoạn Nhu Nam chấn kinh quá độ, chính là chi chứng kinh giật mình.

Mở phương thuốc, đại phu nói thẳng với Thường Nhuận Chi: "Sợ tắc tinh lại, lại tắc thượng tiêu đóng, đóng tắc khí còn, còn tắc hạ tiêu trướng, cố khí chuyến về. Vị cô nương này cực dễ dàng chấn kinh dọa, tuy là có thể dùng bổ ích thận khí chi dược liệu, cường tráng phế phủ khí, nhưng chung quy chỉ trị phần ngọn, không thể nhổ căn nguồn bệnh này. Thứ lão phu nói thẳng, tâm bệnh, còn cần tâm dược."

Thường Nhuận Chi nói cảm tạ đại phu, thanh toán chẩn kim, nhìn Đoạn Nhu Nam ngủ ở trong phòng nhíu mày trầm tư.

Đến cùng thì Đoạn Nhu Nam đang sợ cái gì?

Sầm Vương?

Nàng ta là một nha hoàn thông phòng của cửu Hoàng Tử, vì cái gì e ngại Sầm Vương?

Thường Nhuận Chi nghĩ mãi không xong, phân phó nha hoàn chiếu cố Đoạn Nhu Nam cho tốt, cách Nhàn Lạc viện trở về chủ viện.

Đoạn Nhu Nam luôn luôn an nhàn trong viện, cho nên nàng ta sinh bệnh hay không, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sự tình phủ cửu Hoàng Tử.

Nửa buổi chiều Lưu Đồng trở về, kích động muốn Thường Nhuận Chi thu thập cùng hắn buổi tối đi dạo hội chùa, du chợ đêm.

Nhận thấy Thường Nhuận Chi hưng trí không cao, Lưu Đồng thân thiết hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy? Đi chơi nàng không mở lòng?"

"Không phải..." Thường Nhuận Chi lắc đầu, nói tới chuyện Đoạn Nhu Nam sinh bệnh, giọng điệu nghi hoặc nói: "Thiếp cảm thấy nàng ta chính là nghe được danh hào Sầm Vương, cho nên mới bị dọa."

Cơ thể Lưu Đồng bất động, Thường Nhuận Chi quay đầu nhìn hắn, nói: "Đại phu nói, tâm bệnh còn phải trị bằng tâm dược, nhưng mà nàng ta sinh bệnh từ đâu thiếp cũng không biết... Không tốt khi hỏi nàng ta trực tiếp, sợ lại dọa nàng ta vỡ mật thì biết làm sao đây."

Lưu Đồng trầm ngâm một lát nói: "Nàng ta sợ Sầm Vương, thì không nên ở trước mặt nàng ta nhắc tới Sầm Vương. Cũng chỉ có thể như vậy."

"Hả?" Thường Nhuận Chi biết vậy nên kinh ngạc, vội hỏi Lưu Đồng: "Chàng có biết vì sao nàng ta lại sợ Sầm Vương không?"

"Không biết." Lưu Đồng lắc đầu, nắm vai Thường Nhuận Chi, nói: "Bất quá, vẫn có nghe đồn, Sầm Vương có chút ham mê không tốt. Ta đánh giá, có phải nàng ta biết chuyện gì đó của Sầm Vương hay không. Gan nàng ta nhỏ như vây, cho nên sợ đến bây giờ, cũng biến thành bộ dáng nao núng nhát gan. Chuyện liên quan tới Sầm Vương, chỉ có thể sau này chú ý chút, đừng cho nàng ta nghe được danh hào Sầm Vương."

Thường Nhuận Chi nhíu nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: "Sầm Vương có ham mê không tốt gì vậy?"

"Ta đây cũng không biết." Lưu Đồng lắc đầu, nói: "Ta cùng với Sầm Vương lại không có giao tình gì, nghe đồn cũng không tiện đi hỏi thăm không phải sao? Đến cùng thì hắn ta có ham mê gì không tốt, cũng không chuẩn đếm không xong."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »