Kế Thê

Lượt đọc: 6612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 151
trưởng tôn

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Lão thái thái có tâm nguyện muốn ôm cháu chắt rất mãnh liệt, Thường Nhuận Chi chỉ có thể ở trong lòng cầu nguyện gen của Thường Bằng cấp có lực chút, để Triệu Thanh Dao hoài nhi tử.

Đến cùng thì hôm nay Triệu Thanh Dao cũng không thể sinh hài tử, Thường Nhuận Chi và lão thái thái đợi đến lúc sắc trời bắt đầu tối, chỉ có thể trước trở lại phủ Hoàng tử, căn dặn Thuyên Đại sáng sớm ngày mai cho người tới Hầu phủ chờ nghe tin tức.

Ngủ một đêm, Thường Nhuận Chi dùng xong đồ ăn sáng, Thuyên Đại cười cười đến bẩm báo: "Chúc mừng Hoàng tử phi điện hạ, đại nãi nãi phủ An Viễn hầu sinh được một tiểu thiếu gia, mẫu tử đều bình an."

Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng thở ra, mặt mày tươi rói: "Hỉ sự này của Hầu phủ, cũng là hỉ sự của ta. Diêu Hoàng, vào tư khố của ta lấy ba mươi lượng bạc, ở trong phủ đặt mua mấy bàn tiệc rượu, để đại gia hỏa nhi cũng vui vẻ."

Diêu Hoàng lên tiếng đáp ứng, Thuyên Đại cười to nói: "Tiểu nhân thay đại gia hỏa nhi tạ Hoàng tử phi điện hạ."

"Tổng quản vất vả, ta muốn đến Hầu phủ, chuyện đặt mua tiệc rượu, ngươi cho người đi làm đi. Cần phải để cho đại gia ăn uống hảo."

Thường Nhuận Chi để Diêu Hoàng giúp nàng thay đổi một thân xiêm y hợp với không khí vui mừng, căn dặn rõ ràng sau đó dẫn nha hoàn trở về Hầu phủ.

Toàn bộ người hầu trong phủ đều vui sướng, Ngọc Kỳ tự mình tới đón Thường Nhuận Chi, tươi cười trên mặt muốn giấu cũng không được.

Thường Nhuận Chi nhíu mày cười, hỏi nàng ta: "Ngươi nhặt được bạc sao?"

Ngọc Kỳ ngốc lăng, sau đó mới hiểu được, không thuận theo nói: "Tam cô nãi nãi trêu ghẹo nô tì."

Thường Nhuận Chi cười nhẹ, Ngọc Kỳ nói: "Bất quá tam cô nãi nãi nói như thế ngược lại cũng không sai, đại nãi nãi sinh hạ một tiểu thiếu gia cho Hầu phủ, rất rất cao hứng, cả nhà cao thấp đều được thưởng, nô tì cũng được thưởng hai lượng bạc, cũng không phải là khi không kiếm được bạc à?"

Thường Nhuận Chi nói: "Vậy thì tốt, chờ ta đến trước mặt thái thái, ta cũng muốn cùng người thưởng thảo."

Chờ nhìn thấy tiểu Hàn thị, Thường Nhuận Chi nói chúc mừng bà, Ngọc Kỳ khẩn trương nói với tiểu Hàn thị: "Tam cô nãi nãi muốn hỏi thái thái thưởng thảo."

Tiểu Hàn thị sửng sốt, sau đó Ngọc Kỳ liền kể chuyện trên đường khi đến đây một lần.

Tiểu Hàn thị vặn ninh mặt Thường Nhuận Chi, cười nàng: "Đều là người thành gia, da mặt còn dày như vậy hỏi ta muốn thưởng... Để ta sờ thử da có bao nhiêu dày."

Thường Nhuận Chi tùy ý tiểu Hàn thị niết, cười nói: "Thái thái đừng nặng bên này nhẹ bên kia."

"Ngươi còn kém hai tiền thưởng kia?" Tiểu Hàn thị cười mắng nàng: "Lúc cửu Hoàng tử về ta phải hỏi hắn một chút, có phải hắn cắt xén ngươi hay không, tham tiền như vậy."

Nói là nói như thế, tiểu Hàn thị vẫn để Ngọc Cẩn đi lấy hà bao hỷ, đưa cho Thường Nhuận Chi: "Cầm, dính dính không khí vui mừng."

Thường Nhuận Chi không chút khách khí nhận lấy, cười nói: "Nữ nhi đến, không phải là dính không khí vui mừng với thái thái sao. Người khác muốn thưởng, ta còn không tiếp nhận sao."

"Được rồi, ngươi được tiện nghi còn khoe mã." Tiểu Hàn thị cười mắng nàng một câu, lại nói: "Đi, cùng ta đi nhìn chất nhi ngươi."

Thường Nhuận Chi lên tiếng, theo tiểu Hàn thị tới sân viện của Thường Bằng, hỏi: "Thân thể đại tẩu thế nào? Sinh sản thuận lợi sao?"

"Đĩnh thuận lợi." Tiểu Hàn thị vuốt cằm, cười nói: "Nàng thai vị chính, hài tử cũng không có giày vò, sau khi sinh hạ hài tử tinh thần nàng còn rất tốt."

Nói đến đây, tiểu Hàn thị lại nhắc nhở Thường Nhuận Chi: "Bất quá lúc này trong phòng nàng còn huyết khí chưa tán sạch sẽ, ngươi đừng vào bên trong, miễn cho va chạm đến ngươi. Ở bên cạnh mái hiên nhìn hài tử là được rồi."

Thường Nhuận Chi buồn bực nói: "Huyết khí có cái gì hảo va chạm..."

"Mặc dù ngươi đã thành thân, còn chưa có sinh hài tử, xông vào phòng sản phụ mới sinh hài tử không tốt lắm."

Tiểu Hàn thị giải thích, lại dặn dò Thường Nhuận Chi một lần, thấy Thường Nhuận Chi gật đầu mới phóng tâm.

Trong mái hiên, Thường Nhuận Chi thấy được tiểu anh nhi ngoan ngoãn ngủ trên giường.

Khuôn mặt tiểu anh nhi trong tả lót chỉ lớn bằng bàn tay, hồng hồng, nhiều nếp nhăn, nhìn không ra lông mày, do hắn nhắm mắt lại, chỉ có thể nhìn đến mắt nhắm thành đường như cái khâu, mũi nhỏ miệng nhỏ... Nhìn không ra lớn lên giống ai.

Bất quá tóc máu rất tươi tốt.

Bà vú canh giữ ở một bên, nhìn thấy tiểu Hàn thị và Thường Nhuận Chi tiến vào vội vàng hành lễ chào hai người.

Tiểu Hàn thị miễn lễ cho nàng ta, hỏi nàng ta: "Đại thiếu gia liên tục ngủ sao?"

"Hồi thái thái, đại thiếu gia liên tục ngủ, không khóc cũng không nháo." Bà vú trả lời.

"Ừ." Tiểu Hàn thị gật đầu: "Chờ đại thiếu gia đói bụng tỉnh dậy muốn ăn, ngươi nhanh uy hắn, đừng để hắn bị đói."

Bà vú nhanh chóng đáp ứng.

Tiểu Hàn thị nhìn tôn nhi ngoan của bà cười mị mắt, sợ nhiễu ngoan tôn ngủ, nhỏ giọng nói chuyện cùng Thường Nhuận Chi.

"... Sinh hạ được năm cân hai lục, nhìn không mập, thân thể vừa vặn chắc nịch hữu lực."

Thường Nhuận Chi gật đầu, vừa vặn nhìn thấy một bên lỗ tai của tiểu chất nhi lộ ra ngoài, nhất thời cười nói: "Vành tai của hắn có nhiều thịt, sau này khẳng định là hài tử có phúc khí."

Nói đến đó, tiểu Hàn thị càng cao hứng, lặng lẽ nói với Thường Nhuận Chi: "Ta đem ngày tháng năm hắn sinh ra nhìn hơn nữa canh giờ, xưng cốt, vừa khéo là lục hai nhị tiền, là chi mệnh đại chấn gia phong."

Thường Nhuận Chi nói: "Đoán mạng pháp bằng xưng cốt? Người xem sách của Canh Vô Nhẫm?"

Tiểu Hàn thị kinh ngạc nói: "Ngươi cũng xem qua?"

Canh Vô Nhẫm là người gì, còn sống ở thế gian hay không, không thể hiểu hết, dân gian truyền lưu chỉ có ba bốn quyển sách của hắn ta. Thường Nhuận Chi yêu thích xem sách giải trí, nghiêm cẩn mà nói, sách mà Canh Vô Nhẫm viết, không tính là sách giải trí giết thời gian. Trong sách của hắn ta có đại trí tuệ, đề cập bói thệ, phỏng đoán, tính toán ít huyền mà lại huyền gì đó. Thường Nhuận Chi xem qua một quyển trong đó, sau đó cảm thấy thật sự quá mức huyền diệu, liền đem loại sách này phóng tới một bên.

Xưng cốt đoán mạng pháp xem như là một loại sách tương đối dễ lý giải của Canh Vô Nhẫm, chỉ cần tìm đúng ngày tháng năm và canh giờ sinh ra, thì có thể đối chiếu cốt trọng, suy tính giản lược ra vận mệnh cả đời người đó.

Tôn tử này của tiểu Hàn thị đoạt được lục hai nhị tiền trong Xưng cốt, đối chiếu với phê phê văn là: "Từ nhỏ mệnh phúc bất tận, đọc sách nhất định hiển thân tông, tử y kim mang vì khanh tướng, vinh hoa phú quý đều có thể cùng".

Thường Nhuận Chi gật đầu, đáp lời tiểu Hàn thị: "Xem qua một ít, sau đó cảm thấy thật sự rất huyền diệu, lý giải không xong, cho nên liền đặt xuống."

Tiểu Hàn thị gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Ngươi nên nhìn nhiều chút, sách của Canh Vô Nhẫm, rất có trí tuệ."

Thường Nhuận Chi cũng biết sách Canh Vô Nhẫm viết có trí tuệ có nội hàm, có thể nề hà đối với nàng mà nói, sách này tổ hợp lại, đối với nàng mà nói cơ hồ cùng cấp ở thiên thư...

Thường Nhuận Chi vội kéo mở đề tài này, cười nói: "Xem ra mệnh của tiểu chất nhi tốt lắm, thái thái có thể yên tâm."

Tiểu Hàn thị liếc trắng mắt nhìn nàng, ngoài miệng nói: "Vẫn là một tiểu oa nhi vừa sinh ra." Nhưng trên nét mặt che giấu không được ý cười, rõ ràng là bà thấy kiêu ngạo cùng sung sướng.

Đại thiếu gia Hầu phủ có con, người muốn chờ đến hiến ân cần không ít. Mọi chuyện trong phủ có người thu xếp, Thường Nhuận Chi không thể vào phòng trò chuyện cùng Triệu Thanh Dao, nàng chỉ có thể đợi Triệu Thanh Dao tỉnh lại, đứng ngoài cửa nói mấy câu chúc mừng với nàng ta.

Tiểu oa nhi ngủ no, tỉnh lại. Bà vú uy hắn ăn nãi, dỗ hắn yên tĩnh, tiểu Hàn thị liền để Thường Nhuận Chi ôm hắn.

Thường Nhuận Chi có chút do dự, nửa ngày sau vẫn dè dặt cẩn trọng ôm tiểu oa nhi vào lòng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang