Kế Thê

Lượt đọc: 6501 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 155
tư sinh

❊ ❊ ❊

Editor: Bộ Yến Tử

Thụy Vương trầm ngâm thật lâu, nhẹ giọng nói: "Tiểu Cửu, đệ coi như không biết đi."

Lưu Đồng chậm rãi nắm chặt tay: "Lại muốn nhẫn sao?"

"Không đành lòng, có thể như thế nào?" Thụy Vương trầm giọng nói: "Chuyện vị thiếu gia Vũ Văn gia có thể là Hoàng tử, đệ cảm thấy loại gièm pha này, có thể truyền ra ngoài sao?"

Thụy Vương đứng lên đi hai bước, nói: "Phụ hoàng tự khoe khoan tình thâm ý trọng với Thuần Khác Hoàng hậu, mặc dù người trong hậu cung đếm không ít, nhưng mà không thấy phụ hoàng đặc biệt sủng ai. Nếu đám thần tử kia mà biết, lúc phụ hoàng còn trẻ từng cẩu thả cùng phu nhân Vũ Văn gia, còn sinh ra được một nhi tử, thậm chí kẻ này còn lớn tuổi hơn Thái tử mấy tháng... Chỉ sợ sẽ nhấc lên sóng to gió lớn." [Tử: Đúng là ngựa đực giống y như Thái tử! Cha con mờ.^~^]

Lưu Đồng cúi mắt, nói: "Chuyện danh dự của phụ hoàng, tự nhiên không thể tuyên chi ở miệng. Nhưng vị ở Vũ Văn gia này... Đã phái người ám sát ngũ ca là thật. Phụ hoàng không phải là vì bảo vệ hắn ta, mới đè ép chuyện này xuống sao?"

Lưu Đồng mím môi nhìn Thụy Vương: "Phụ hoàng bất công Thái tử cũng thôi đi, dựa vào một nhi tử tư sinh lại tùy ý làm bậy đến tận đây, phụ hoàng cũng có thể bất công hắn ta?"

Thụy Vương chắp tay sau lưng đứng hồi lâu, chậm rãi nói: "Phụ hoàng vốn là người xử sự ôn hòa, không muốn mâu thuẫn kích phát người, theo ông ta xử lý thế gia công phủ, thủ đoạn dùng trên Hầu phủ hiển nhiên tiêu biểu. Bây giờ tuổi phụ hoàng càng lớn, tâm càng mềm. Thái tử là nhân tuyển ông ta chọn, tự nhiên phụ hoàng hi vọng Thái tử có thể sau khi ông ta trăm năm, an ổn kế vị đăng cơ. Còn về đứa con trai tư sinh kia... Nói vậy phụ hoàng là cảm thấy hổ thẹn, cho nên không đành lòng trách móc nặng nề. Dù sao, phụ hoàng vĩnh viễn không có khả năng công bố thân phận của hắn ta, nghênh hắn ta trở về hoàng thất."

Lưu Đồng nhìn một bên mặt Thụy Vương, nói: "Phụ hoàng bất công Thái tử, bất công đứa con tư sinh đó, làm sao không thấy bất công ngũ ca?"

Thụy Vương cười cười, nói: "Thái tử là đích tử, đứa con tư sinh kia là trưởng tử, phụ hoàng tự nhiên coi trọng nhiều hơn. Còn ta không phải không thèm để ý. Dù sao, ta cùng Kỳ Vương huynh, Lễ Vương huynh, Chúc Vương huynh còn có Sầm Vương đệ, phụ hoàng đều xem giống nhau. Đều là 『Không phải nhi tử Hoàng hậu sở sinh』."

[ Tử: tui chỉ tội nghiệp cho Đồng ca mà thôi, dù sao Thụy Vương cũng được lão già đó để tâm tới chút xíu, còn Đồng ca bị vứt bỏ qua một xó co ro ôm đau đớn một mình. Vậy mà không biết tự mình đau mình lại đi đau thay Thụy Vương.]

Thụy Vương cười cười: "Này cũng là không hoạn quả mà hoạn không đều."

"Nhưng cừu này, ngũ ca cùng vị kia ở Vũ Văn gia đã kết xuống." Lưu Đồng nói tiếp.

"Thì tính sao?" Thụy Vương thản nhiên nói: "Hắn lại không có khả năng đến kinh thành tìm ta xúi quẩy, còn ta, cũng không thể đi Duyện Châu tìm hắn ta phiền toái. Mặc dù kết thù, hắn ta có năng lực làm khó dễ được ta?"

Lưu Đồng thì không lạc quan như vậy.

"Đệ có tiếp xúc qua với người này, hắn ta vẻ mặt tối tăm, tướng mạo khắc nghiệt, khi nhìn đệ trong mắt đều ẩn ẩn hận ý. Người điên cuồng sẽ làm ra việc điên cuồng gì, vậy cũng không thể đoán trước được."

Lưu Đồng nói: "Càng là lần này, bắt hai nhà Tề - Lỗ, nói vậy là sẽ phế đi hai nhà này. Sau này ở Duyện Châu, có thể là thiên hạ của Vũ Văn gia, một mình Vũ Văn gia độc đại, vậy thì nguyên khí diễm nhà Vũ Văn chỉ sợ càng thêm tăng vọt."

Lưu Đồng dừng một chút, cười lạnh: "Ngũ ca, lần trước phụ hoàng phái huynh đi Duyện Châu ám tra bạo loạn ở đó, sau đó lại nhường đệ mang binh đi tróc nã trọng phạm quan trọng hai nhà Tề - Lỗ, dường như chưa từng nghĩ tới, đệ sẽ biết rõ thân phận Vũ Văn Thì Nguyên. A, ông ta vạn vạn không thể tưởng được, Vũ Văn Thì Nguyên là tự mình bật đến trước mặt đệ nói rõ thân thế của hắn ta. Huynh nói, nếu phụ hoàng biết ông ta gắt gao giấu chuyện này, lại bị đương sự dễ dàng nói ra, không biết biểu cảm trên mặt như thế nào?"

Thụy Vương nhìn song cửa sổ không nói, Lưu Đồng tự cố tự cười lạnh nói: "Thân là thiếu gia Vũ Văn gia, Vũ Văn Thì Nguyên cùng thiếu gia hai nhà Tề - Lỗ cũng có lui tới. Mấy năm nay, Vũ Văn Thì Nguyên không biết từ trong miệng thiếu gia hai nhà, biết được bao nhiêu chuyện tốt mà Thái tử cùng Chúc Vương làm. Việc này một khi bị hắn ta lật ra, vậy hậu quả..."

Vẻ mặt Lưu Đồng hung ác: "Cũng thế, nhìn Vũ Văn Thì Nguyên kia cũng không phải người an phận gì, lại chờ hắn ta cùng Thái tử bọn họ chó cắn chó mới tốt."

Thụy Vương nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lưu Đồng, như trước trầm mặc không nói.

Huynh đệ hai người các hoài tâm sự, thật lâu sau Lưu Đồng mới nói: "Tả Kiêu Vệ đã bắt tội phạm quan trọng hai nhà Tề - Lỗ tới nha môn Hình bộ, có mấy cái ở địa phương Duyện Châu liền giơ chân đứng lên mắng chửi người, đệ cũng quyền đương giết gà dọa khỉ cho một đao làm thịt. Trên đường nghe bọn họ ném ra một ít lời nói chịu tội, cũng làm cho người ta nhớ xuống hình thành tấu chương. Ngũ ca cảm thấy, bước tiếp theo đệ nên làm như thế nào?"

Thụy Vương trầm ngâm một lát: "Phụ hoàng cho đệ đi Duyện Châu tróc nã tội phạm quan trọng, mà những người này cũng vào đại lao Hình bộ, đệ không cần quản. Đệ cứ viết một điều trần xử lý việc này, lại viết một tấu chương sửa sang lại hai nhà này cho tốt rồi trình lên, chuyện này đệ tính như xong xuôi. Chuyện còn lại, cũng không phải đệ có thể quản."

Lưu Đồng đáp ứng, lại hừ lạnh nói: "Khi đệ hồi kinh cùng Tả Kiêu Vệ Trường giải người vượt qua đại lao Đại Lý tự, Tả Kiêu Vệ Trường lại nói phụng ý chỉ phụ hoàng muốn áp giải người đến đại lao Hình bộ. Hình bộ là địa bàn của Chúc Vương, do tâm tật của hắn ta chưa khỏi còn phải tịnh dưỡng, chức quyền ở Hình bộ phụ hoàng đã thu trở về. Áp giải người đến Hình bộ, đương nhiên là phụ hoàng ngầm xử lý chút chuyện để vụ lợi. Vì bảo vệ Thái tử và Chúc Vương, phụ hoàng làm thật nhiều chuyện nhỉ."

Thụy Vương than nhẹ: "Tốt lắm, việc này đệ không cần phải xen vào."

Thụy Vương đi tới nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Lưu Đồng: "Lúc trước cửu đệ muội còn đặc biệt đến vương phủ tìm ta hỏi chuyện đệ ở Duyện Châu, nàng rất lo lắng cho đệ. Sau khi hồi phủ đệ nên hảo hảo nói cùng nàng. Nữ nhân lòng dạ hẹp hòi, đệ nhiều lắm hò hét."

Lưu Đồng nở nụ cười, nói: "Nhuận Chi tâm nhãn mới không nhỏ."

"Vậy cũng chưa chắc." Thụy Vương cười nói: "Mượn chuyện lúc này đệ về kinh, không về phủ Hoàng tử nói với nàng một tiếng lại chạy tới chỗ ta mà nói, bảo đảm trong lòng nàng có chút không thoải mái. Tóm lại, dỗ nữ nhân cho tốt, đối với đệ không có chỗ hỏng."

Lưu Đồng cười nhẹ: "Ngũ ca có kinh nghiệm, đệ tự nhiên nghe ngũ ca."

"Bớt trêu ghẹo ta đi." Thụy Vương cười nói: "Có một người vợ hiền, tỉnh đệ bao nhiêu chuyện. Tốt lắm, trở về đi, đừng làm cửu đệ muội sốt ruột chờ. Hảo hảo nghỉ ngơi hồi phục một đêm, ngày mai tới trước mặt phụ hoàng phúc mệnh."

Lưu Đồng lầm bầm nói phụ hoàng không cần thiết hắn phục mệnh gì, cùng Thụy Vương cáo từ sau đó chạy về phủ Hoàng tử.

Thường Nhuận Chi nhận được tin Lưu Đồng hồi phủ khi mới luyện xong một ngàn chữ, đang rửa bút, nghe hạ nhân bẩm báo cũng không nói gì, chỉ nhàn nhạt lên tiếng, không phân phó gì, chỉ nói: "Nên vội cái gì đều vội đi thôi."

Diêu Hoàng bảo đám nha hoàn đều ra ngoài, một bên khuyên nhủ: "Cô nương không đi nghênh đón sao?"

"Chàng không cần ta dẫn đường." Thường Nhuận Chi lắc đầu nói: "Lại nói, khi giữa trưa ta có nghênh đón chàng rồi."

Diêu Hoàng ngầm thở dài, lòng nói cô nương còn chưa hết giận, ngủ một buổi trưa, lúc này luyện chữ, đều uổng phí.

Lưu Đồng đi ở trong phủ cũng buồn bực, hỏi hạ nhân bên cạnh: "Hoàng tử phi đâu?"

"Hoàng tử phi ở chủ viện."

"Nàng không nhận được tin ta trở về sao?" Lưu Đồng lại hỏi.

Hạ nhân do dự một lúc lâu mới nói: "Tin tức có truyền qua, chính là... Ngụy Tử cô nương nói Hoàng tử phi đang luyện chữ, chắc là nhất thời đi không được..."

Lưu Đồng kinh ngạc nhìn hạ nhân kia một hồi lâu, có chút không xác định hỏi Hoa Trạch đang đi phía sau: "Hoàng tử phi đây là... Tức giận?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »