Kế Thê

Lượt đọc: 6634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 136
trước tình

❊ ❊ ❊

Lưu Đồng nghe thấy nhanh chóng nhăn mày, nói:

“Ngũ ca phân tích có đạo lý, Công bộ sở hữu cách nghiên cứu chế tạo ra dệt cơ, triều đình tự dùng ngược lại cũng hợp tình hợp lý. Chính là đến lúc đó...”

Lưu Đồng nhìn về phía Thụy vương:

“Bên trong Dệt Tạo tư, hơn phân nửa là người của Thái tử.”

Thụy vương cười cười, nói:

“Các bộ các tư trong nội cung, Thái tử đều cầm tiền bạc chuẩn bị. Nói là người của Thái tử, ngược lại cũng nên nói được thông.”

“Vậy đến lúc đó còn có dính líu.”

Khóe miệng Lưu Đồng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười lạnh:

“Công lao của Sầm vương, cứ như vậy nguyện ý nhường cho Thái tử được lợi sao? Đệ coi chưa hẳn.”

Thụy vương không có hé răng, thở hắt ra, nhìn Thường Nhuận Chi ngồi ở một bên cúi đầu, lại nhìn về phía Lưu Đồng, nói:

“Đệ và đệ muội cũng có một đoạn thời gian không thấy, đừng tán gẫu những chuyện buồn tẻ vô vị này. Ta về phòng nghỉ ngơi một lát, phu thê các đệ hảo hảo trò chuyện.”

Thụy vương đỡ bàn thấp muốn đứng dậy, Lưu Đồng bước lên phía trước đỡ hắn ta.

Lương Bằng và Viêm Thanh cũng nhanh chóng tiến lên.

Lúc này Thường Nhuận Chi mới chú ý tới, dường như đùi phải của Thụy vương có chút không tiện.

Lưu Đồng tự mình đỡ Thụy vương về phòng, đợi một lát mới trở về, nhìn thấy Thường Nhuận Chi lại kéo tay nàng, tinh tế vuốt ve mấy cái, nói:

“Đã nhiều ngày, làm nàng lo lắng...”

Thường Nhuận Chi mím môi, nghe giọng điệu của hắn có chút áy náy, ủy khuất được áp chế bây giờ lại dâng lên.

“Chàng nói chàng rời kinh vài ngày, lại không có tin tức, thiếp có thể không lo lắng sao...”

Thường Nhuận Chi vung tay đánh lên ngực hắn, mới đánh hai cái đã bị Lưu Đồng kéo vào trong lòng.

“Tùy nàng đánh, đánh tới lúc nàng nguôi giận mới thôi.”

Lưu Đồng phủ phủ sau lưng nàng, nhẹ giọng nói:

“Trước ngực ta cứng rắn, đừng để tay nàng bị phế đó.”

Nhất thời, Thường Nhuận Chi không kiên nhẫn, nhẹ nhàng nhấc chân nghiền mấy cái trên chân hắn.

“Nói hưu nói vượn cái gì đó!”

Lưu Đồng cười cười, buông lỏng nàng ra, nâng mặt nàng lên đối mặt với hắn.

“Không có việc gì, bây giờ không phải ta hoàn hảo không tổn hao gì trở lại sao?”

Lưu Đồng cọ cọ nàng, nói:

“Bên ngoài lạnh lắm, thân thể nàng không được tốt, chúng ta về phòng nói chuyện đi.”

Phu thê hai người trở về chính phòng, thay xiêm y dầy cộm mặc bên ngoài ra.

Thường Nhuận Chi tiến lên nhéo nhéo cánh tay cùng thắt lưng Lưu Đồng, nhẹ giọng nói:

“Hình như có chút gầy?”

Lưu Đồng không khỏi cười nói:

“Tuy rằng mỗi ngày đi ra đường đều cỡi ngựa, vẫn còn khá không đến nỗi gầy đi.”

“Dù sao thì thiếp cũng thấy chàng gầy.”

Thường Nhuận Chi hừ nhẹ một tiếng, ngồi xuống, hỏi Lưu Đồng:

“Chàng mau nói cho thiếp biết, đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Rõ ràng các người đều đã trở lại, vì sao hôm nay là sinh thần của Thánh thượng, các người không tiến cung chúc thọ? Có phải Thánh thượng đã biết tin tức các người trở lại hay không?”

Lưu Đồng gật đầu, bất đắc dĩ nói:

“Nàng hỏi nhiều vấn đề như vậy, ta làm sao đáp?”

Thường Nhuận Chi bất mãn nghiêng mắt nhìn hắn, Lưu Đồng vội vàng đi qua ngồi xuống kề bên nàng, ôm nàng vào trong ngực, nói:

“Từ đầu ta có nói, mỗi một dạng, cẩn thận nói rõ ràng với nàng mà.”

“Vậy chàng còn không mau nói?”

Thường Nhuận Chi vừa cười vừa vặn thịt khiến hắn ngứa ngáy, chọc cho Lưu Đồng hú lên quái dị.

Diêu Hoàng phao trà bưng lên, lại đặt thêm than vào chậu, phẩy tay cho tất cả nha hoàn trong phòng lui ra ngoài, nhường không gian trong phòng cho hai người.

Lưu Đồng nhẹ giọng giảng thuật lại sự tình sau khi hắn rời kinh.

Ngày ấy hắn ở cửa thành đợi một lát, cuối cùng chờ không kịp, dẫn theo người rời kinh chạy đến Duyện Châu tìm kiếm.

Lưu Đồng nghĩ, bất luận như thế nào, Thụy vương muốn về kinh phải đi qua quan đạo, sẽ nghỉ ngơi ở trạm dịch, tiếp tục dọc theo quan đạo mà chạy.

Dọc theo đường đi đều không nghe thấy tin tức gì, liên tục chạy về hướng Duyện Châu.

Ngày thứ ba, Lưu Đồng đến Duyện Châu cảnh.

Hắn quyết định, trước tiên không vào cửa thành Châu Thành, mà là ở ngoài thành hỏi thăm một chút.

Lưu Đồng nói:

“Lúc đó, ta cũng không biết Ngũ ca có còn ở trong thành Duyện Châu không, nhưng dọc theo đường đi đều không gặp được Ngũ ca, chỗ trạm dịch cũng không có ghi lại Ngũ ca có nghỉ lại, ta đây chỉ có thể chuyển mục tiêu đến trong thành Duyện Châu. Nếu bởi vì Ngũ ca có việc chậm trễ, ở lại Duyện Châu mà không hồi kinh, còn bởi vì vậy mà không thể thông tín tới kinh thành, hơn phân nửa là bị người ta quản chế. Có năng lực đó, nói vậy cũng chỉ có ba đại tộc Địa đầu xà ở Duyện Châu.”

“Vậy làm cách nào chàng gặp được Thụy vương?”

Thường Nhuận Chi hỏi.

Lưu Đồng cười nói:

“Lúc đó Ngũ ca ở ngay tại một hộ nông gia ngoài thành Duyện Châu, khi ta ở ngoài thành hỏi thăm sự tình trong thành Duyện Châu, bị Lương Bằng phát hiện. Lương Bằng trực tiếp mang ta qua chỗ nông gia gặp Ngũ ca.”

Thường Nhuận Chi nói:

“Vậy thật đúng là quá khéo.”

“Này không phải khéo.”

Lưu Đồng nói:

“Ngũ ca liêu chuẩn ta sẽ đến, có ý để Lương Bằng đợi ở chỗ đó.”

Thường Nhuận Chi ngẩn ra, vội hỏi:

“Đúng rồi, ngày ấy chàng rời khỏi kinh thành, thiếp hồi phủ vừa vặn nhận được thư Lương Bằng viết.”

Lưu Đồng vừa nghe nhất thời nở nụ cười.

“Sau khi ta gặp được Ngũ ca, Ngũ ca hỏi có phải nhìn thấy lá thư này nên mới tới được, kết quả nghe ta nói không nhận được bất kỳ lá thư nào, Ngũ ca còn lo lắng hai ngày. Sau khi trở về ta hỏi qua Thuyên Đại, Thuyên Đại nói nàng nhận thư nhìn, không có nói lại cho Ngũ tẩu biết.”

Lưu Đồng ôm cổ Thường Nhuận Chi, không bủn xỉn khen nàng:

“Nhuận Chi, nàng thật thông minh!”

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ đưa tay đẩy hắn ra:

“Hảo hảo nói chuyện, đến cùng là chuyện như thế nào?”

Lưu Đồng như cũ cười, trả lời Thường Nhuận Chi:

“Thật ra sự tình hoàn chỉnh, phải bắt đầu nói từ lúc Ngũ ca đi Duyện Châu.”

Dân phong ở Duyện Châu bưu hãn, Tri châu nhiều lần đảm nhiệm thành quan ở Duyện Châu đều vô kiến thụ, bởi vì Duyện Châu được ba đại tộc nắm giữ, triều đình phái quan địa phương tới làm việc toàn bộ phải xem sắc mặt bọn hắn.

Dần dà, Duyện Châu liền trở thành một khối xương cốt khó cắn.

Nguyên Vũ đế đối ngoại ngăn địch, đối nội trị quốc, đều rất yêu thích dùng kế sách dụ dỗ. Đối với Duyện Châu, mặc dù ông ta cảm thấy chỗ này không trị không được, nhưng bởi vì chỗ kia tiếp giáp hải vực, cùng Cao Câu Lệ thường xuyên lui tới, cho nên liên tục dễ dàng tha thứ cho ba đại tộc làm mưa làm gió ở Duyện Châu.

Cho đến khi Duyện Châu xảy ra bạo động, Duyện Châu Cùng biết bị đâm trọng thương.

Nếu như chỉ là dân chúng tầm thường gây chuyện dẫn phát bạo động, vô ý đâm Cùng biết bị thương, ngược lại còn nói được đi qua. Nhưng việc này phát sinh khi thu hoạch vụ thu, đến tháng chạp mới truyền đến kinh thành.

Cái này không phải do Nguyên Vũ đế không coi trọng.

Ngày thu được tin tức, Nguyên Vũ đế liền triệu Thái tử và vài vị Vương gia vào điện Cần Chính thương nghị việc này.

Vốn dĩ Nguyên Vũ đế định phái cá nhân đi Duyện Châu ám tra, loại án này kém chút nữa gây tai nạn chết người, vốn nên do Chúc vương tiếp nhận. Nhưng mà Chúc vương nghe nói cần phải tra rõ chân tướng sự thật Duyện Châu gặp chuyện không may, còn muốn cầm bằng chứng tới chứng minh, nên lấy cớ đùn đẩy, nói Hình bộ có mấy đại án đang kiểm chứng, tạm thời không có cách nào rời kinh.

Không biết vì sao, Thái tử cũng hát đệm nói đỡ cho Chúc vương, nói gần đây Chúc vương sự vụ quấn thân, chỉ sợ phân không ra tâm tư tới Duyện Châu.

Kỳ vương, Lễ vương và Sầm vương ban sai không ít chuyện, lại chưa từng làm qua án tử, huống chi tình huống Duyện Châu phức tạp, nơi nào bọn họ chịu mạo nguy hiểm đi trước? Tự nhiên cũng không hé răng.

Nguyên Vũ đế vốn định để Chúc vương chọn một quan viên Hình bộ đến Duyện Châu ám tra, Thái tử lại tự mình đề nghị, nói Thụy vương rảnh rỗi, không bằng phái hắn ta đi một chuyến.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »