"Địa giai sơ phẩm vũ kỹ! Cuồng Đào Nộ Lãng!"
Lôi Chấn Phong đột nhiên gầm lên, sức mạnh hệ Thủy đáng sợ từ vòng xoáy bùng nổ, khí thế ngút trời, vòng xoáy ngưng tụ một lượng lớn hơi nước.
Chỉ trong chớp mắt, vòng xoáy biến thành một hồ nước khổng lồ, uy lực cực kỳ khủng khiếp.
Phong Vô Trần cau mày, trầm giọng nói: "Lão già này rõ ràng còn giấu bài."
"Ọt ọt..."
Phía đưới, tất cả mọi người sợ hãi run rẩy, toàn thân bủn rủn, hồn vía lên mây.
"Địa giai vũ kỹ! Lão già Lôi Chấn Phong này giấu kỹ thật sâu!" Mộ Dung Thiên Liệt âm thầm nhíu mày, lần đầu tiên cảm thấy kiêng kỵ Lôi Chấn Phong.
Hách Hùng sợ hãi nói: "Chỉ sợ Địa giai vũ kỹ này Lôi Chấn Phong định để dành cho tông chủ đấy."
"Hừ!" Mộ Dung Thiên Liệt hừ lạnh một tiếng, sát ý trong mắt càng thêm mãnh liệt.
"Lôi Chấn Phong, Đoạn Thiên Hồn và Phong Vô Trần đều trọng thương, tông chủ, chính là thời cơ chúng ta ra tay!" Chu Sơn lạnh lùng nói.
“Không cần nóng vội, bọn chúng đều phải chết, không ai thoát được đâu." Mộ Dung Thiên Liệt cười lạnh.
Thực lực Mộ Dung Thiên Liệt khủng bố, có thể nói là mạnh nhất trong tứ đại đế quốc, Phong Vô Trần dốc toàn lực cũng không đánh lại, huống chi là trọng thương.
Một khi Mộ Dung Thiên Liệt ra tay, Lôi Chấn Phong, Đoạn Thiên Hồn và Phong Vô Trần chắc chắn phải chết!
Lôi Chấn Phong trọng thương, dù thi triển Địa giai vũ kỹ, cũng không thể phát huy hết uy lực thật sự, hơn nữa trên đầu Lôi Chấn Phong còn có Cửu Trọng Càn Khôn Tháp trấn áp.
"Hừ! Thương thế nghiêm trọng thế này còn thi triển Địa giai vũ kỹ, ta xem hắn không muốn sống nữa!" Đoạn Thiên Hồn giận dữ nói, trong mắt cũng lộ vẻ kinh hoàng.
Nguồn năng lượng hệ Thủy khổng lồ ngưng tụ thành hồ nước xoáy, nếu đổ ập xuống, không biết bao nhiêu tướng sĩ sẽ chết thảm.
"Hút!"
Phong Vô Trần khẽ động ý niệm, quát lớn một tiếng, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp trên không nhanh chóng xoay chuyển, lực hút bá đạo từ đáy tháp lan tỏa ra.
Lực hút bá đạo điên cuồng hấp thu chân nguyên hệ Thủy từ hồ nước xoáy.
"Phong Vô Trần! Bản vương có vô tận chân nguyên! Cửu Trọng Càn Khôn Tháp của ngươi có thể hấp thu được bao nhiêu?" Lôi Chấn Phong phẫn nộ gầm thét, điên cuồng thúc dục chân nguyên hệ Thủy.
Chân nguyên hệ Thủy vừa bị hấp thu, lực lượng lại tăng vọt.
Sau khi uống Dung Huyết Tiểu Hoàn Đan và Tử Tâm Huyền Hồn Đan, thương thế và chân nguyên của Phong Vô Trần đã hồi phục không ít.
Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Chấn Phong, thầm nghĩ: "Cho ta thêm chút thời gian! Chỉ một chút thôi!"
Phong Vô Trần điều khiển Cửu Trọng Càn Khôn Tháp hấp thu chân nguyên hệ Thủy từ hồ nước xoáy, chính là để kéo dài thời gian, giúp thương thế và chân nguyên hồi phục thêm một bước.
Cả hai đều trọng thương, dù Địa giai vũ kỹ uy lực không được tốt lắm, với tình trạng hiện tại của Phong Vô Trần, căn bản không thể chống đỡ.
Hơn nữa, khi Phong Vô Trần suy yếu, lực trấn áp của Cửu Trọng Càn Khôn Tháp cũng yếu dần, dù Lôi Chấn Phong bị trọng thương, khả năng hồi phục vẫn rất đáng sợ.
"Phong Vô Trần! Chịu chết đi!" Lôi Chấn Phong điên cuồng gào thét, vung tay lên, hồ nước xoáy khổng lồ đánh về phía Phong Vô Trần, khí thế cuồng mãnh.
"Phong ca ca!" Lăng Tiêu Tiêu hoảng sợ, định bay lên giúp đỡ.
Tuy Lăng Tiêu Tiêu bị trọng thương, nhưng kết giới của nàng chắc chắn có thể ngăn cản sức mạnh đáng sợ của hồ nước xoáy.
"Lăng cô nương khoan đã!" Đoạn Thiên Hồn vội ngăn lại, ánh mắt ngưng trọng nhìn Phong Vô Trần, nói: "Phong Vô Trần chắc hẳn có cách, kết giới của cô có thể ngăn cản, nhưng không thể đánh bại Lôi Chấn Phong, hãy để Phong Vô Trần tự mình đối phó."
"Đại Đô Thống!" Huyễn Dương và các tướng sĩ kinh hoàng tột độ, nhưng chỉ có thể trợ mắt nhìn, không giúp được gì.
"Nhất định phải đỡ được! Nhất định phải đỡ được!" Loạn Thần nắm chặt tay, vô cùng khẩn trương.
"Đại Đô Thống! Tuyệt đối không thể thua!"
"Thượng Thiên phù hộ! Xin đừng thua!"
Tướng quân và các tướng sĩ Viêm Hỏa đế quốc âm thầm cầu nguyện, vừa sợ hãi vừa khẩn trương.
Phong Võ Trần là hy vọng của họ, một khi Phong Võ Trần thất bại, Đoạn Thiên Hồn không thể ngăn cản Lôi Chấn Phong, chỉ bằng Lăng Tiêu Tiêu, e là không thể ngăn được, đến lúc đó Viêm Hỏa đế quốc sẽ bị tiêu điệt.
Hồ nước xoáy khổng lồ nhanh chóng tới gần Phong Vô Trần, nhưng Phong Vô Trần vẫn không nhúc nhích.
Phong Vô Trần càng bất động, Đoạn Thiên Hồn càng lo lắng, càng khẩn trương.
"Phong Vô Trần rốt cuộc đang làm gì vậy? Sao còn chưa ra tay!" Đoạn Thiên Hồn sốt ruột, tim như muốn nhảy ra ngoài.
"Phong ca ca!" Lăng Tiêu Tiêu nắm chặt đôi tay trắng nõn, khuôn mặt lộ vẻ khẩn trương.
Trong bóng tối, Mộ Dung Thiên Liệt cũng kỳ lạ nhìn Phong Vô Trần, nhíu mày nghỉ ngờ: "Thằng nhãi này muốn làm gì?"
Thấy Phong Vô Trần vẫn bất động, Lôi Chấn Phong cũng rất nghi hoặc, nhưng hắn cảm thấy Phong Vô Trần đã từ bỏ chống cự.
"Thế nào? Từ bỏ chống cự rồi sao?" Lôi Chấn Phong cười lạnh hỏi.
"Từ bỏ chống cự?" Phong Vô Trần nhếch mép cười lạnh, tay phải nắm chặt Chí Tôn Long Thần Kiếm, tay trái kết kiếm chỉ, điểm vào mi tâm.
"Thượng Cổ Kim Long Ấn!"
Phong Võ Trần khẽ quát, một đạo kim quang đột nhiên hiện lên ở mi tâm, ngưng tụ thành Kim Long ấn ký, Thượng Cổ Kim Long Ấn Võ Hồn được thúc dục, khí thế cực kỳ khủng bố tràn ra, sức mạnh đáng sợ cũng tràn ngập từ Kim Long ấn ký.
"Cái này... Đây là Võ Hồn gì?" Trong bóng tối, Mộ Dung Thiên Liệt sợ hãi tái mặt vì khí thế khủng bố của Thượng Cổ Kim Long Ấn.
"Võ Hồn lại có khí thế đáng sợ như vậy! Chắc chắn là Cửu phẩm Võ Hồn!" Lôi Chấn Phong mở to mắt, kinh hãi vạn phần.
"Võ Hồn của Phong Vô Trần phi thường cường đại! Khí tức này cực kỳ cuồng bạo! Còn cuồng bạo hơn Vô Cực Chi Uyên Thượng Cổ lực lượng mười mấy lần!" Đoạn Thiên Hồn hoảng sợ, thân thể cứng đờ.
Tất cả mọi người ở đây đều kinh hãi, chấn nhiếp trước Võ Hồn khủng bố của Phong Vô Trần!
Khi Thượng Cố Kim Long Ấn được thúc dục, Kim Long ấn ký hiện lên ở mi tâm Phong Võ Trần, bao trùm một tầng kim quang lên thân thể vốn đang bốc lên huyết khí.
Một lỗ hổng đen kịt xé toạc không gian trước mặt Phong Vô Trần, quỷ dị và thần bí, tràn ngập vô hạn tưởng tượng, một lực cắn nuốt bá đạo khủng bố lan tỏa ra.
"Đây là lực lượng gì?" Sắc mặt Đoạn Thiên Hồn lại biến đổi.
"Rốt cuộc Võ Hồn của Phong Vô Trần là gì?" Toàn thân Lôi Chấn Phong run rẩy, càng thêm hoảng sợ.
Cảm nhận được lực cắn nuốt đáng sợ từ lỗ hổng đen kịt, tất cả mọi người hoảng sợ, Mộ Dung Thiên Liệt cũng không ngoại lệ.
“Thôn phệt”
Ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm hồ nước xoáy khổng lồ, Phong Vô Trần quát lớn một tiếng, lực cắn nuốt từ lỗ hổng đen kịt lan ra, trong chốc lát mở rộng gấp mười mấy lần, vô cùng khủng bố, phảng phất có thể thôn phệ vạn vật.
Hồ nước xoáy lớn đang lao tới, bị lỗ hổng đen kịt nuốt chửng trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người.
Rung động! Tuyệt đối rung động!
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm, một mảnh tĩnh mịch, không khí quỷ dị.
Đoạn Thiên Hồn run rẩy vì hoảng sợ, sắc mặt tái mét, chưa từng thấy Võ Hồn nào khủng bố như vậy.
Cái lỗ hổng đen kịt đó rốt cuộc là gì? Mà hồ nước xoáy khổng lồ như vậy cũng bị nuốt vào.
Võ Hồn của Phong Vô Trần rốt cuộc là gì? Vì sao lại có sức mạnh khủng bố như vậy?
Lôi Chấn Phong ngây người tại chỗ, khuôn mặt tràn ngập hoảng sợ và rung động, vũ kỹ ẩn giấu mạnh nhất bị một lỗ hổng đen kịt thôn phệ ngay lập tức.
"Rống!"
Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Chấn Phong, Kim Long ấn ký ở mi tâm đột nhiên bùng nổ kim quang chói mắt, sức mạnh khủng bố bùng phát từ Kim Long ấn ký, sau đó một tiếng long ngâm tràn đầy uy hiếp vang lên, khí thế kinh thiên động địa.
"Oanh!"
"Phốc!"
Một cỗ lực lượng đáng sợ oanh kích vào người Lôi Chấn Phong, phảng phất chỉ tiếng long ngâm đã làm Lôi Chấn Phong bị thương, một ngụm máu tươi phun ra, Lôi Chấn Phong bị bắn ngược ra sau.
Lôi Chấn Phong chịu trọng thương!
Vốn đã trọng thương, nay lại bị thương thêm, khí tức của Lôi Chấn Phong càng thêm suy yếu, đã là nỏ mạnh hết đà.
Lúc này, Phong Vô Trần cũng rất suy yếu, chút chân nguyên vừa khôi phục đã hao hết để thúc dục Thượng Cổ Kim Long Ấn.
"Đế vương!" Các tướng sĩ Thủy Nguyệt đế quốc bắt đầu tuyệt vọng.
Các tướng sĩ Viêm Hỏa đế quốc hưng phấn hô to, tiếng hoan hô vang vọng trời xanh, khuôn mặt ai nấy đều đỏ bừng vì hưng phấn và kích động.
Lôi Chấn Phong bị trọng thương, nghĩa là chiến thắng của họ ngay trước mắt.
Đoạn Vô Tình và Mục Thiên Vân cuối cùng cũng thả lỏng, khuôn mặt tái nhợt lộ vẻ vui mừng.
"Lôi Chấn Phong bị thương nặng, hắn không còn sức chiến đấu!" Đoạn Thiên Hồn cười nói, hoàn toàn yên tâm.
Phong Vô Trần thôn phệ đã đồng nghĩa với việc Lôi Chấn Phong thất bại.
Đương nhiên, Phong Vô Trần chỉ là thắng hiểm mà thôi.
Trên không trung, Lôi Chấn Phong trọng thương, miễn cưỡng lơ lửng, nhưng đã lung lay sắp đổ, có thể rớt xuống bất cứ lúc nào, có thể nói là dầu hết đèn tắt.
Tình hình của Phong Vô Trần tốt hơn một chút, dù không thể lơ lửng, nhưng vẫn còn Kỳ Lân chiến giáp!
Đừng quên Kỳ Lân chiến giáp là Thần Khí! Thần Khí có linh hồn! Chỉ là không phải Thần Khí chính thức.
"Đáng giận! Thật đáng giận! Bản vương không cam tâm!" Lôi Chấn Phong trọng thương, nghiến răng giận dữ.
Phong Vô Trần có đan dược hồi phục, thêm Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ hai và huyết mạch Long tộc, tốc độ hồi phục thương thế và chân nguyên hết sức kinh người.
"Lôi Đế Vương, ta tiễn ngươi lên đường." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, từ từ bay về phía Lôi Chấn Phong.
“Mộ Dung Thiên Liệt Ngươi còn chưa ra tay!" Lôi Chấn Phong vừa sợ hãi vừa sốt ruột gào thét.
"Mộ Dung Thiên Liệt?" Sắc mặt Đoạn Vô Tình đột nhiên biến đổi, quát lớn: "Phong Vô Trần cẩn thận!"
"Hưu!"
"Oanh!"
"Phốc!"
Một bóng đen lập tức lao đến, Phong Vô Trần biến sắc, kẻ đó tung một chưởng hung mãnh vào tim Phong Vô Trần, một tiếng nổ vang, Phong Vô Trần phun máu tươi, thân hình như đạn pháo bắn ra.
"Mộ Dung Thiên Liệt!" Phong Vô Trần đã sớm đoán Mộ Dung Thiên Liệt ẩn nấp trong bóng tối, nhưng sau trận chiến với Lôi Chấn Phong, hắn đã trọng thương, dù đã phát giác, cũng không thể tránh né.
"Phong Vô Trần!"
"Phong ca ca!"
"Đại Đô Thống!"
Đoạn Thiên Hồn và Lăng Tiêu Tiêu hoảng sợ, Lăng Tiêu Tiêu liều mạng đuổi theo, nước mắt rơi xuống.
Mộ Dung Thiên Liệt đánh lén khiến tất cả mọi người bất ngờ.
Phong Vô Trần vốn đã suy yếu, Mộ Dung Thiên Liệt tung một chưởng vào tim, rõ ràng là muốn giết Phong Vô Trần!