"Khởi bẩm cốc chủ! Đã đò được tung tích của Phong Võ Trần, hắn đang ở Tang Vân Thành, Cửu Châu!"
Trong đại điện của Táng Linh Cốc, một đệ tử cung kính bẩm báo.
"Tang Vân Thành?" Bắc Minh lão tổ khẽ nheo mắt, ánh lên vẻ sát khí đáng sợ, lạnh lùng nói: "Đi Tang Vân Thành!"
Một luồng sát khí cực kỳ đáng sợ lan tỏa ra, xem tư thế của Bắc Minh lão tổ, dường như định tự mình ra tay.
"Cốc chủ! Khi chúng ta phát hiện Phong Vô Trần, hắn quả thật ở Tang Vân Thành, nhưng hiện tại thì khó nói, chúng ta không dám theo dõi." Người đệ tử kia có chút sợ hãi nói.
Bắc Minh lão tổ lạnh lùng nói: "Hắn tuyệt đối không chạy thoát! Lùng sục cho ta trong vòng ngàn dặm quanh Tang Vân Thành! Nhất định phải bắt được tên tiểu vương bát đản đói”
"Nếu Phong Vô Trần đã xuất hiện ở Tang Vân Thành, hắn trốn không xa đâu!" Đại trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói, nhớ lại việc bị Phong Vô Trần trọng thương, ông ta lại bừng bừng nổi giận.
"Tang Vân Thành cách Thần Đan Thành không xa, truyền tin cho Thần Đan Sư, bảo họ phái người tìm Phong Vô Trần!" Bắc Minh lão tổ lạnh giọng ra lệnh.
Đại trưởng lão tuy kiêng kỵ Linh Hồn Lực đáng sợ của Phong Vô Trần, nhưng thể diện thì vẫn phải đòi lại.
"Vâng!" Người đệ tử kia cung kính đáp lời, vội vã rời khỏi đại điện.
Bắc Minh lão tổ cùng đám cao tầng nhanh chóng bay lên không trung, hướng Tang Vân
Chỉ cần có tin tức về Phong Vô Trần, bọn họ tuyệt đối không bỏ qua, dù cho nhất thời không tìm thấy Phong Vô Trần, thì cũng có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm.
Lăng Tiêu Tiêu mang theo Phong Chính Hùng và Tiêu Thanh Thanh thuận lợi trở về đế quốc, liền lập tức chạy tới Cửu Châu.
Phong Vô Trần một mình ở Cửu Châu, Lăng Tiêu Tiêu vô cùng lo lắng.
Lăng Tiêu Tiêu có thể cảm ứng được Long tộc huyết mạch trong cơ thể Phong Vô Trần, nàng biết rõ Phong Vô Trần ở đâu.
Trong đại điện của Tà Vương Tông, tông chủ Tà Hồn cùng các cao tầng của Tà Vương Tông, Hoàng Phủ Thiên Bá và các cường giả khác đang tề tựu.
"Nhất niệm thành khí, Ngũ phẩm Luyện Khí Sư, quả là một thiên tài phi thường đáng sợ, đáng tiếc hắn lại giết Bắc Minh Không, xem ra Bắc Minh Hà sắp xuất quan rồi." Tà Hồn lắc đầu nói.
"Bắc Minh Hà!" Nghe được cái tên này, trong mắt các cao tầng của Tà Vương Tông đều lộ vẻ kinh hãi và kiêng kỵ.
Tà Hồn hơi cau mày, nói: "Thực lực của Bắc Minh Hà e rằng đã vượt qua Bắc Minh lão tổ, bổn tông cũng không dám chắc có thể đánh bại hắn. Trong thế hệ này, Bắc Minh Hà có lẽ là người đầu tiên có thể đột phá Thiên Nguyên cảnh lục trọng, thực lực của người này khiến Nam Cung thế gia và Phong Lam Tông cũng phải kiêng kỵ ba phần."
Dừng một chút, Tà Hồn lại nói: "Lão già Tiêu Thiên Thần kia thật quá ngu xuẩn, có một đứa cháu ngoại thiên tài như vậy mà lại không nhận, giờ chắc hối hận đến xanh ruột rồi ấy nhỉ. Nếu là bổn tông, tuyệt đổi không làm chuyện ngu xuẩn như vậy."
Hoàng Phủ Vân Trung khẽ nhíu mày, liếc nhìn Tà Hồn, thầm nghĩ: "Lão già này sẽ không đổi ý đấy chứ?"
Hoàng Phủ Vân Trung lo lắng Tà Hồn coi trọng Phong Vô Trần, nếu trở mặt cắn ngược lại bọn họ một cái, thì đúng là lợi bất cập hại.
Tuy nói Tà Vương Tông là chỗ dựa của Hoàng Phủ gia, nhưng cũng không thể không phòng.
"Lần này Táng Linh Cốc ra động tĩnh lớn như vậy, Thần Đan Sư cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, có lẽ có thể mượn lực lượng của bọn họ để tiêu diệt Phong Vô Trần cũng không chừng, chỉ là tiểu tử này không dễ đối phó như vậy." Hoàng Phủ Thiên Bá thầm nghĩ, vẻ mặt ngưng trọng.
"Hoàng Phủ huynh, có lẽ chúng ta không cần ra tay, Phong Võ Trần sẽ chết đưới tay Bắc Minh lão tổ thôi. Phong Vô Trần có mạnh đến đâu, cũng tuyệt đối không đánh lại Bắc Minh lão tổ." Tà Hồn mim cười nói, trông thế nào cũng giống như "miệng nam mô, bụng một bồ dao găm".
"Hi vọng là vậy." Hoàng Phủ Thiên Bá gật đầu, trong lòng vẫn còn lo lắng.
Nhìn thoáng qua sắc mặt của Hoàng Phủ Thiên Bá, Tà Hồn thầm nghĩ: "Thiên tài đáng sợ như vậy, lại còn là Ngũ phẩm Luyện Khí Sư, nếu có thể khống chế hắn, Tà Vương Tông có thể mượn Phong Vô Trần luyện khí mà xưng bá Cửu Châu. Bất quá, chuyện này không thể vội, Bắc Minh lão tổ đang nổi cơn thịnh nộ, lúc này nhúng tay vào, khó tránh khỏi đắc tội Táng Linh Cốc, trước cứ lấy được bảo tàng của Hoàng Phủ gia đã."
Xem ra, Tà Vương Tông giúp đỡ Hoàng Phủ gia cũng là vì lợi ích riêng.
...
Bắc Minh lão tổ cùng các cao tầng của Táng Linh Cốc đã đến Tang Vân Thành, uy áp khủng bố từ trên cao bao phủ xuống, khiến mọi người trong Tang Vân Thành kinh hãi rùng mình.
"Lùng sục cho ta!" Bắc Minh lão tổ tàn độc ra lệnh, sát khí ngập trời gần như bao trùm toàn bộ Tang Vân Thành.
Vô số cường giả của Táng Linh Cốc tỏa đi khắp Tang Vân Thành, thậm chí cả các thành trì lân cận, khí tức đáng sợ không hề che giấu, khiến người dân Tang Vân Thành sợ hãi bỏ chạy.
Không mấy ai có thể chịu đựng được cơn giận của Bắc Minh lão tổ.
"Bắc Minh lão tổ của Táng Linh Cốc!"
“Thật... Thật đáng sợ sát khít”
"Rốt cuộc là ai trong bức họa kia? Lại dám giết Thiếu cốc chủ của Táng Linh Cốc, có thể hại chúng ta thảm rồi!"
Mọi người trong Tang Vân Thành đều vô cùng sợ hãi, ai cũng không chịu nổi sát khí kinh khủng của Bắc Minh lão tổ.
Cùng lúc đó, các đệ tử Táng Linh Cốc đang rải rác khắp Cửu Châu cũng bắt đầu với tốc độ nhanh nhất tiến về Tang Vân Thành.
Có thể khiến Táng Linh Cốc dốc toàn lực, coi như là vinh hạnh của Phong Vô Trần rồi.
Ở Thần Đan Thành, Hà Thiên Hùng đã dẫn theo vô số cường giả tiến về Tang Vân Thành.
Chỉ cần Mặc Viêm lên tiếng, liền có vô số cường giả hỗ trợ, đội ngũ tương đối hùng hậu, hơn nghìn người, và vẫn không ngừng tăng lên.
Nếu có thể giúp Mặc Viêm tìm được Phong Vô Trần, họ chắc chắn sẽ được khen thưởng hậu hĩnh.
Đương nhiên, khen thưởng là thứ yếu, quan trọng là có thể tạo mối quan hệ tốt với Mặc Viêm.
Rất nhiều cường giả ồ ạt kéo đến Tang Vân Thành, gây ra động tĩnh cực lớn, cộng thêm sát khí kinh khủng của Bắc Minh lão tổ, đã khiến rất nhiều tu giả sợ hãi rời khỏi thành trì.
Tụ giả ở các thành trì khác cũng nhao nhao hoảng sợ đào tấu, sợ bị vạ lây.
Ai cũng biết Bắc Minh Không là cháu đích tôn của Bắc Minh lão tổ, ở Cửu Châu tuyệt đối không thể trêu vào, trừ phi không muốn sống.
Tin tức Bắc Minh Không bị giết đã lan khắp Cửu Châu, Bắc Minh lão tổ không nổi giận mới là lạ.
Ai dám đụng vào con hổ đang nổi giận?
Phong Vô Trần hoàn toàn không biết gì về những chuyện bên ngoài, giờ phút này vẫn đang tu luyện trong Cửu Trọng Càn Khôn Tháp.
Phong Võ Trần không ở Tang Vân Thành, nhưng cũng không xa Tang Vân Thành lắm, đang ẩn mình tu luyện trong một sơn động ở vùng núi sâu, muốn tìm được hắn khó như lên trời.
Trong tầng thứ bảy của bảo tháp, thân thể Phong Vô Trần vẫn đang bành trướng, điên cuồng tu luyện, tu vi tăng lên nhanh chóng.
Thời gian cứ thế trôi qua, Tang Vân Thành và các thành trì lân cận đã bị lùng sục mấy lượt, nhưng vẫn không phát hiện ra bóng dáng của Phong Vô Trần.
Mấy ngày trôi qua, tất cả thành trì, thị trấn nhỏ trong vòng ngàn dặm đều không có bóng dáng của Phong Vô Trần, các đệ tử Táng Linh Cốc đều mệt muốn chết.
Phong Vô Trần dường như đã bốc hơi khỏi nhân gian.
Không ít đệ tử đều suy đoán Phong Vô Trần đã sớm bỏ trốn rồi, dù sao Phong Vô Trần cũng là cường giả Thiên Nguyên cảnh.
Ai lại ngu ngốc ở lại chờ chết chứ?
Không tìm được Phong Vô Trần, ngược lại lãng phí mấy ngày, Bắc Minh lão tổ tức giận đến phổi cũng sắp nổ tung.
Khó khăn lắm mới phát hiện Phong Vô Trần ở Tang Vân Thành, hôm nay manh mối lại đứt.
"Thằng nhãi ranh giảo hoạt!" Bắc Minh lão tổ mặt mày dữ tợn, như một con hung thú đang nổi giận, khiến người ta nhìn mà kinh sợ.
Dù cho không tìm thấy Phong Võ Trần, các đệ tử Táng Linh Cốc vẫn phải tiếp tục tìm kiếm, dù phải đào ba thước đất, Bắc Minh lão tổ cũng phải bắt được Phong Vô Trần.
Trên đỉnh một tòa kiến trúc ở Tang Vân Thành, Hoàng Phủ Vân Trung cau mày nói: "Phong Vô Trần chạy rồi sao?"
"Thân pháp của Phong Vô Trần rất mạnh, muốn bắt hắn không dễ dàng, huống chi hắn đã đột phá Thiên Nguyên cảnh, lại còn có bản lĩnh giết Bắc Minh Không." Hoàng Phủ Thiên Bá lắc đầu.
Nhớ lại cái cách Phong Vô Trần xuất hiện quỷ dị, rồi lại biến mất thần kỳ, Hoàng Phủ Thiên Bá vô cùng kiêng kỵ.
"Phong Vô Trần sẽ không trốn ở đâu đó tu luyện đấy chứ?" Một vị lão giả nhíu mày suy đoán, trong lòng có chút lo lắng.
Bọn họ đã sớm được chứng kiến thiên phú tu luyện kinh khủng của Phong Vô Trần, nếu Phong Võ Trần lại đột phá, đến lúc đó sẽ càng khó đối phó hơn.
Hoàng Phủ Thiên Bá ngưng trọng nói: "Không đến thời khắc cuối cùng, đều không thể dễ dàng ra tay."
Hoàng Phủ Thiên Bá cẩn thận như vậy, có thể thấy rõ ông ta biết Phong Vô Trần không dễ đối phó.
...
Chớp mắt, thời gian trôi qua một tháng.
Cửu Châu cũng không trở nên bình tĩnh hơn vì thời gian trôi qua, mà ngược lại, ngày càng nghiêm trọng hơn.
Phong Vô Trần đánh chết Bắc Minh Không, chọc giận Bắc Minh lão tổ, đồng thời cũng khiến phụ thân của Bắc Minh Không là Bắc Minh Hà buộc phải xuất quan.
Sự tồn tại của Bắc Minh Hà, ở Cửu Châu không ai không biết, uy danh chấn động Cửu Châu.
Thực lực khủng bố của Bắc Minh Hà đã đạt đến Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, trong thế hệ này, số cường giả có thể chống lại hắn không vượt quá năm đầu ngón tay.
Tin tức Bắc Minh Hà xuất quan nhanh chóng lan ra, chấn động Cửu Châu.
Tất cả các thế lực lớn nhỏ ở Cửu Châu khi biết tin Bắc Minh Hà xuất quan, sắc mặt đều không khỏi biến đổi!
Một tháng trời, gần như lật tung toàn bộ Cửu Châu, vẫn không tìm ra tung tích của Phong Vô Trần.
Vì thế, sau khi xuất quan, Bắc Minh Hà vì báo thù cho con trai yêu quý, đã hạ lệnh cho Táng Linh Cốc tấn công Viêm Hỏa đế quốc, không tiếc bất cứ giá nào để báo thù cho Bắc Minh Không.
Táng Linh Cốc thực lực khủng bố, căn bản không coi Viêm Hỏa đế quốc ra gì.
Bắc Minh Hà muốn tắm máu Phong gia, hơn nữa còn muốn đồ sát Viêm Hỏa đế quốc, hắn quyết định nhổ tận gốc Viêm Hỏa đế quốc.
Trong đại điện của Táng Linh Cốc, tràn ngập sát khí khủng bố, đây là sát khí của Bắc
Toàn bộ đại điện không ai dám nói chuyện, cho dù là Bắc Minh lão tổ, cũng không lên tiếng, mặt mày mang theo vẻ tự trách và phẫn nộ, không bảo vệ tốt Bắc Minh Không, Bắc Minh lão tổ có một phần trách nhiệm.
Bắc Minh Hà đáng sợ, không thua gì Bắc Minh lão tổ!
Tại Cửu Châu, uy danh của Bắc Minh Hà khiến người ta nghe tin đã sợ mất mật.
"Phong Vô Trần là Đại Đô Thống của Viêm Hỏa đế quốc, sao phải sợ hắn không xuất hiện? Thật là ngu xuẩn, lãng phí nhiều thời gian như vậy!" Bắc Minh Hà quát lạnh, khuôn mặt lạnh như băng và âm trầm.
Các cao tầng của Táng Linh Cốc không ai đám nói chuyện, không ai đám đụng vào cơn. giận của Bắc Minh Hài
Bắc Minh lão tổ tự trách nói: "Đều do lão phu chủ quan, hại Không nhi."
"Tất cả đệ tử Táng Linh Cốc nghe lệnh! Tiêu diệt Viêm Hỏa đế quốc cho ta! Ta muốn làm cho cả Viêm Hỏa đế quốc chôn cùng Không nhi!" Bắc Minh Hà phẫn nộ gầm lên, tiếng hét uy nghiêm vang vọng Táng Linh Cốc.
Sát khí khủng bố từ đại điện lan ra, dọa hỏng các đệ tử.
Bắc Minh Hà tàn độc nói: "Ta ngược lại muốn xem Phong Vô Trần có phải mọc ra ba đầu sáu tay hay không! Lại dám giết con ta! Ta nhất định phải khiến hắn tan thành mây khói!"
“Khởi bẩm tông chủ! Tìm... Tìm được Phong Vô Trần rồi!” Ngay khi Bắc Minh Hà hạ lệnh, một người đàn ông nhanh chóng lao tới, chống chọi với sát khí kinh khủng của Bắc Minh Hà, kinh hoảng bẩm báo.
"Hắn ở đâu!" Bắc Minh Hà giận dữ hỏi, ánh mắt hung ác quét về phía người đàn ông kia, sát khí lập tức tăng lên gấp đôi.
"Ở... Ở Thần Đan Thành!" Người nọ hoảng sợ trả lời, bị dọa đến toàn thân run rẩy.
"Thần Đan Thành!" Bắc Minh Hà đột nhiên biến mất, tốc độ cực kỳ khủng bố!
"Đi Thần Đan Thành!" Bắc Minh lão tổ nghiến răng nghiến lợi nói, thân ảnh cũng biến mất sau đó, các cao tầng của Táng Linh Cốc đồng loạt xuất động.