Chứng kiến Sở Trường Không thống khổ kêu la, Phong Vô Trần vẫn không hề động lòng.
Sống chết của đám người này, Phong Vô Trần vốn dĩ không quan tâm.
Hơn nữa, hỏa độc của Sở Trường Không phát tác cũng không chết người, cùng lắm thì chỉ phải chịu đựng thống khổ mà thôi.
Khoảng nửa giờ sau, hỏa độc sẽ tự nhiên dịu đi.
"Hội trưởng Sở tích lũy hỏa độc nhiều năm, vô cùng nghiêm trọng, e rằng cứ nửa tháng lại phát tác một lần." Phong Thiên Dương cau mày nói, nhìn Sở Trường Không đau đớn tột cùng, trong lòng cũng chấn động, sợ hãi.
Phong Thiên Dương tuy cũng là Luyện Đan Sư, nhưng cảnh giới trước kia không cao, tích lũy hỏa độc không nhiều, chưa đến mức phát tác, nên không biết mùi vị hỏa độc.
"Nửa tháng phát tác một lần?" Nghe vậy, mọi người Phong gia toát mồ hôi lạnh, như vậy thì còn sống làm sao?
Chỉ nhìn thấy Sở Trường Không thảm trạng đau đớn tột cùng, đã đủ khiến họ kinh hãi, không cách nào tưởng tượng được mức độ thống khổ.
"Đan Đế, khẩn cầu ngài ra tay cứu Hội trưởng!" Thần Đan Sư hoảng hốt dập đầu lia lịa.
"Nhanh... giết ta đi! Ta chịu không nổi nữa rồi! A..." Sở Trường Không thống khổ rên rỉ, lăn lộn điên cuồng trên mặt đất.
Người Phong gia càng xem càng thấy không đành lòng, rất đồng cảm, nhưng họ lại không thể quyết định.
Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư ngoài mặt thì nở mày nở mặt, được tu giả tôn trọng, địa vị cao cả, nhưng khi hỏa độc phát tác, khổ không thể tả.
"Phong đại ca, huynh giúp ông ấy đi mà." Miêu Thanh Thanh khẽ nói, không dám nhìn thêm nữa.
"Ngay cả kẻ lòng dạ rắn rết như ta còn thấy không đành lòng, Phong đại ca, giúp ông ấy một lần đi." Liễu Thanh Dương lay Phong Vô Trần, cũng không nỡ nhìn thẳng.
Lăng Tiêu Tiêu bên cạnh cũng nhỏ giọng nói: "Phong ca ca, sao huynh không nhân cơ hội này thu phục bọn họ?"
Người Phong gia sớm đã tái mét mặt mày vì sợ hãi, mấy thị nữ kia thì bịt kín mắt.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì?" Phong Chính Hùng lại quát lớn, trông thấy mà sốt ruột.
Phong Vô Trần bất đắc dĩ lắc đầu, lúc này mới bước tới.
Thấy vậy, Thần Đan Sư bọn họ mừng thầm, đồng thời cũng yên tâm, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Hỏa độc đáng sợ như vậy, Phong Vô Trần sẽ trừ khử bằng cách nào?
Trong sân rộng lớn, chỉ có Phong Võ Trần đám đến gần Sở Trường Không đang phát hỏa độc, hoàn toàn không sợ hãi.
"Bùm!"
Ngọn lửa màu xanh đáng sợ bùng lên trên lòng bàn tay, Phong Vô Trần vung tay, ngọn lửa bắn ra, nhiệt độ không gian trong sân tăng vọt.
Như thể phát giác được khiêu khích, hỏa độc trên người Sở Trường Không ngưng tụ thành một quả cầu lửa khổng lồ, tràn ngập khói đen nồng đặc, hung hãn lao về phía ngọn lửa màu xanh đang bay tới.
Một giây sau, một cảnh tượng thần kỳ khiến người ta rung động, kinh hãi tột cùng đã xảy ra.
Quả cầu lửa hung mãnh kia lại bị ngọn lửa màu xanh nuốt chửng trong nháy mắt, không còn một chút tàn dư.
Hỏa diễm hỏa độc đáng sợ lại bị thôn phệ hoàn toàn!
Ngọn lửa màu xanh bao phủ Sở Trường Không, hỏa diễm hỏa độc trên bề mặt cơ thể ông ta cũng lập tức bị cắn nuốt, tiếng kêu thảm thiết của Sở Trường Không cũng ngừng lại khi hỏa độc bị cắn nuốt, sự tra tấn thống khổ cũng dần biến mất.
"Hỏa độc bị... bị cắn nuốt rồi..." Thần Đan Sư và những người khác vô cùng rung động, kinh hãi đến trợn mắt há mồm, đôi mắt ngập tràn kinh hoàng.
Đây là Hỏa Diễm gì vậy? Hỏa độc trước mặt nó quả thực không chịu nổi một kích.
Quá rung động! Võ cùng rung động!
Thần Đan Sư bọn họ không thể tưởng tượng, cũng chưa từng thấy qua Hỏa Diễm nào bá đạo đến vậy.
Phong Vô Trần vung tay, một cỗ lực lượng cường hoành hút Sở Trường Không lại, dùng thủ pháp thần kỳ biến hóa các loại thủ thế huyền ảo trên lưng ông ta.
Chỉ một lát sau, toàn thân Sở Trường Không bắt đầu tràn ra từng sợi hắc khí, tản ra khí tức cuồng bạo đáng sợ, mà những hắc khí này chính là bản nguyên của hỏa độc!
"Là hỏa độc!" Thần Đan Sư bọn họ lại chấn động mạnh, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài.
Hỏa độc từ trong cơ thể Sở Trường Không tràn ra, lập tức bị ngọn lửa màu xanh thôn phê, không có chút năng lực phản kháng nào.
Đây là thần thông gì?
Phong Vô Trần chỉ làm vài động tác trên lưng Sở Trường Không, hỏa độc đáng sợ lại tự động bài trừ ra ngoài cơ thể, chuyện này quá kinh khủng!
Sở Trường Không ngây ngốc nhìn hắc khí tràn ra từ toàn thân, sự rung động trong lòng không cần nói cũng biết.
Hỏa độc đáng sợ khiến họ phải chịu đựng dày vò, khổ không thể tả, họ đã dùng hết mọi biện pháp mà không thể hoàn toàn trừ khử, giờ phút này trước mặt Phong Vô Trần, hỏa độc đáng sợ lại ngoan ngoãn đến lạ thường!
Phong Võ Trần giống như là vua của hỏa độc, hoàn toàn đùng cách ra lệnh để hỏa độc bài xuất ra khỏi cơ thể Sở Trường Không.
Triệu Vân Thành ngốc trệ nói: "Thật... thật không thể tin được..."
"Thần thông thật cường đại! Hỏa độc không ngừng bài trừ ra ngoài cơ thể!" Sở Trường Không nghẹn ngào kinh hãi nói, kinh hoàng nhìn hắc khí không ngừng thoát ra.
Chưa đầy một phút, Sở Trường Không đã cảm thấy trong cơ thể bài xuất ra lượng lớn hỏa độc, cả người tinh thần gấp trăm lần, phảng phất trẻ lại mười mấy tuổi.
Điều khiến Sở Trường Không khiếp sợ hơn nữa là, cảnh giới luyện đan nhiều năm không tiến triển, giờ phút này lại có dấu hiệu buông lỏng.
"Trong vòng nửa năm, hỏa độc tạm thời sẽ không phát tác." Phong Vô Trần thản nhiên nói, cũng không trị dứt điểm hỏa độc cho Sở Trường Không.
"Đa tạ Đan Đế!" Sở Trường Không cúi người chào thật sâu, vẻ mặt vô cùng cung kính, kính như thần minh!
Sở Trường Không cung kính quỳ xuống, nói: "Đệ tử nguyện đi theo Đan Đế, làm trâu làm ngựa, mong Đan Đế thành toàn!"
"Đệ tử nguyện đi theo Đan Đế, làm trâu làm ngựa!" Thần Đan Sư bọn họ nhao nhao quỳ xuống.
Cửu Châu đấu giá hội lại cam tâm thần phục, người Phong gia từ trên xuống dưới lộ vẻ kinh sợ.
Thực lực cường đại như vậy, thế lực lớn Cửu Châu cũng không đám đắc tội, bọn họ lại thần phục Phong Vô Trần.
Đấu giá hội có vô số tài nguyên tu luyện, có sự giúp đỡ của họ, có thể tưởng tượng Phong gia sẽ lớn mạnh với tốc độ kinh người đến mức nào! Địa vị của Phong gia tăng vọt sẽ đủ để chấn động Cửu Châu, tuyệt đối khiến người kinh hãi!
Nghĩ đến thôi đã thấy kích động!
Hơn nữa, có sự giúp đỡ của Cửu Châu đấu giá hội, Phong Vô Trần cũng có vốn để đối kháng với Nam Cung thế gia!
Sân nhỏ hoàn toàn im lặng, Phong Chính Hùng và những người khác trong Phong gia đều nhìn Phong Vô Trần, hận không thể thay Phong Vô Trần đáp ứng.
Phong Võ Trần không nói gì, Thần Đan Sư bợn họ lại luống cuống, sợ Phong Vô Trần từ chối.
Đan Đế trong truyền thuyết, toàn bộ đại lục đều không tìm ra người thứ hai, nhân vật lớn như vậy, sao họ có thể bỏ qua cơ hội ôm đùi?
Người khác đều hận không thể có thế lực khổng lồ như vậy thần phục mình, nhưng Phong Vô Trần lại im lặng, dường như còn muốn từ chối.
Phong Vô Trần ngầu lòi hết chỗ nói!
Phong Vô Trần muốn nắm Cửu Châu, không thể thiếu đấu giá hội, Phong Vô Trần sẽ không ngu ngốc đến mức từ chối Thần Đan Sư bọn họ.
Phong Vô Trần chỉ muốn treo họ lên mà thôi, bởi vì những thứ có được quá đễ đàng, thường sẽ không được trân trọng.
Phong Vô Trần không trị tận gốc hỏa độc cho Sở Trường Không cũng có nguyên nhân, ai dám đảm bảo sau khi hỏa độc được trừ khử hoàn toàn, họ sẽ không phản bội?
"Đan Đế, đệ tử tuyệt đối không hai lòng, nếu dám phản bội, trời giáng ngũ lôi oanh!" Lo lắng Phong Vô Trần từ chối, Thần Đan Sư vội vàng bổ sung.
"Nếu dám phản bội! Trời giáng ngũ lôi oanh!" Sở Trường Không và những người khác đồng thanh nói.
"Những thứ này ta nhận, mọi người trở về đi, ta hiện tại không có thời gian." Phong Vô Trần phất tay, không muốn lãng phí thời gian vào họ.
"Vâng! Đệ tử cáo lui!" Thần Đan Sư và Sở Trường Không cung kính cúi đầu, sau đó chậm rãi lui ra ngoài.
Phong Vô Trần nhận bảo bối của họ, đã nói rõ Phong Vô Trần chấp nhận sự thần phục của họ.
Trong lòng Thần Đan Sư bọn họ cuồng hỉ vạn phần, dù không học được thần thông nhất niệm thành đan, nhưng nếu được Phong Vô Trần chỉ điểm, họ sẽ đạt được bước nhảy vọt về chất trong lĩnh vực luyện đan và luyện khí!
Phong Vô Trần đã chấp nhận, chuyện hỏa độc họ không nóng nảy, cũng không dám sốt ruột.
Sau khi chứng kiến thần thông trừ khử hỏa độc đáng sợ của Phong Vô Trần, họ càng ý thức được sự đáng sợ của Phong Vô Trần, lúc này không thần phục, còn đợi đến bao giờ?
Một khi bỏ lỡ cơ hội, họ sẽ hối hận cả đời.
Thần thông trừ khử hỏa độc của Phong Vô Trần đủ để khiến họ kinh hãi cả đời, cả đời khó quên.
Sau khi Thần Đan Sư bọn họ rời đi, người Phong gia mới giật mình tỉnh lại từ cơn kinh hãi.
Cửu Châu đấu giá hội thần phục Phong Vô Trần khiến họ vô cùng kích động, không nhịn được hoan hô.
"Tam thiếu gia, có đấu giá hội tương trợ, thực lực Phong gia chúng ta nhất định sẽ tăng lên nhanh chóng!" Bạch Vân Khởi kích động cười nói, mặt mày rạng rỡ.
Phong Chính Hùng cũng lộ vẻ mừng như điên, cười nói: "Phong gia sớm muộn gì cũng sẽ vượt qua Tiêu gia! Ta muốn cho bọn chúng biết, Phong gia không phải phế vật trong mắt bọn chúng!”
"Thanh Dương, mang một ít bảo bối cho Xích Hoàng bọn họ, ta về trước tu luyện." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
Liễu Thanh Dương gật đầu, kích động nói: "Tốt! Ta cũng đang định cùng Thanh Thanh đến Thiên Các tu luyện, có nhiều bảo bối như vậy, tu vi của ta và Thanh Thanh nhất định sẽ tăng vọt, ta phải mau chóng đột phá Thiên Nguyên cảnh!"
"Lão ba, các người cũng đến Thiên Các tu luyện đi, không có Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, Thiên Các là nơi tu luyện tốt nhất." Phong Vô Trần nói.
Phong Vô Trần thu dược liệu và tài liệu luyện khí, còn lại thiên tài địa bảo thì để lại cho mọi người Phong gia tu luyện, những thiên tài địa bảo này không còn thích hợp với Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần loé lên, thân ảnh lập tức biến mất.
Khi Phong Vô Trần xuất hiện lần nữa, đã ở bên ngoài Vô Song Thành, đang hỏa tốc bay về Thần Minh cốc.
Cửu Trọng Càn Khôn Tháp bị Bắc Minh Không cướp đi, Phong Vô Trần muốn đoạt lại, nhất định phải tăng tu vi, ít nhất phải đột phá Thiên Nguyên cảnh tam trọng, mới có thể đối kháng với Bắc Minh Không.
Bây giờ, ngoài đan dược ra, chỉ có Địa Tâm Thánh Liên mới có thể giúp Phong Vô Trần tăng tu vi, không có thiên tài địa bảo nào khác.
Phong Vô Trần thời gian gấp rút, vô cùng gấp gáp!
Cửu Trọng Càn Khôn Tháp bị cướp, không còn thời gian tu luyện gấp đôi, đã gây ảnh hưởng nhất định đến việc tu luyện của Phong Võ Trần.
Nam Cung thế gia tùy thời sẽ đến báo thù, với thực lực hiện tại của Phong Vô Trần, căn bản không đánh lại Nam Cung thế gia.
Phong Vô Trần tuyệt đối sẽ không để Phong gia rơi vào khốn cảnh, Phong Vô Trần nhất định phải đột phá Thiên Nguyên cảnh tam trọng trong thời gian ngắn!
"Bắc Minh Không! Đừng tưởng rằng cướp tháp của ta là có thể hạn chế thực lực của ta! Ta có rất nhiều cách tăng thực lực!" Phong Vô Trần thầm nghĩ trong lòng, đôi mắt lóe lên sát ý.
"Tà Long Thần phân thần chi thuật, bá đạo đến cực điểm, có thể tăng tu vi trong thời gian ngắn." Phong Vô Trần tự nhủ, chân nguyên trong cơ thể bắt đầu thúc giục.
Phong Võ Trần có ký ức của Tà Long Thần, có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào của Tà Long Thần, chỉ cần Phong Vô Trần có chân nguyên đủ mạnh.