Tin tức truyền đến Phong Lam Tông, khiến cao tầng kinh hãi. Tông chủ Lãnh Võ Nhai sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Lãnh Thanh Phong đi Viêm Hỏa đế quốc khiêu chiến Phong Vô Trần, đến nay chưa về.
Thực hư tin tức, Lãnh Vô Nhai chưa thể xác định.
Nhưng nếu tin tức là thật, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, bởi vì người chết là Nam Cung Cẩn!
"Thiếu tông chủ còn chưa trở lại, tin tức chắc chắn không đúng! Thiếu tông chủ bị trọng thương, thất bại? Lão phu tuyệt đối không tin! Phong Vô Trần dù có mạnh đến đâu, cũng không thể đánh bại thiếu tông chủ!" Một vị trưởng lão khẳng định, không tin Lãnh Thanh Phong giết người, càng không tin Lãnh Thanh Phong thua Phong Vô Trần.
"Thiếu tông chủ là đệ nhất thiên tài Cửu Châu! Thực lực không hề thua kém Bắc Minh lão tổ! Chắc chắn không bại bởi Phong Võ Trần!” Hộ pháp khẳng định, vô cùng tin tưởng vào thực lực của Lãnh Thanh Phong.
Nhị trưởng lão gật đầu, ngưng trọng nói: "Thanh Phong không phải kẻ hiếu sát, huống hồ đây lại là thiên tài Nam Cung thế gia, chuyện này càng không thể nào. Hơn nữa tin tức hỗn loạn, không thể tin bừa."
Quả thật, tin tức từ Cửu Châu truyền ra, lúc thì nói Phong Vô Trần giết Nam Cung Cẩn, lúc thì nói Lãnh Thanh Phong và Lăng Tiêu Tiêu liên thủ giết Nam Cung Cẩn, đâu là thật, đâu là giả?
Lãnh Vô Nhai cũng không biết tin nào là thật.
Kẻ nào đã tung tin này? Làm sao hắn biết chuyện xảy ra ở Viêm Hỏa đế quốc? Mục đích của hắn là gì?
“Khởi bẩm tông chủ, gia chủ Nam Cung gia đã đến!" Một đệ tử vào đại điện bẩm báo.
Nghe vậy, Lãnh Vô Nhai cau mày, hộ pháp và các trưởng lão sắc mặt đồng loạt biến đổi.
Tin tức lan truyền nhanh quá! Nam Cung thế gia đến cũng quá nhanh!
"Lãnh Vô Nhai! Ngươi cút ra đây cho ta!" Nam Cung Liệt xông vào sơn môn, gào thét về phía cung điện đồ sộ của Phong Lam Tông, sát khí và khí thế khủng bố bao trùm toàn bộ Phong Lam Tông.
Đệ tử Phong Lam Tông kinh hãi, kinh hoàng bỏ chạy.
"Vút vút vút"
Trên bậc thềm đại điện, Lãnh Vô Nhai và cao tầng Phong Lam Tông hiện thân.
"Lãnh Thanh Phong đâu! Bảo hắn ra đây chịu chết!" Đại trưởng lão Nam Cung thế gia phẫn nộ quát, khí tức đáng sợ của Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng điên cuồng bộc phát.
"Vũ Văn trưởng lão, tin tức chưa được chứng thực, các vị cần gì phải vội tin?" Lãnh Vô Nhai trầm giọng nói, sắc mặt âm trầm.
"Chưa chứng thực?" Mộ Dung Thiên cười lạnh: "Lãnh tông chủ, ta tận mắt chứng kiến, ngươi bảo chưa chứng thực?"
"Tận mắt chứng kiến? Ngươi chứng minh thế nào là tận mắt chứng kiến?" Hộ pháp Phong Lam Tông trầm giọng hỏi.
"Đây là Cửu Trọng Càn Khôn Tháp! Các ngươi nhìn rõ đây!" Mộ Dung Thiên lấy Cửu Trọng Càn Khôn Tháp ra.
"Cửu Trọng Càn Khôn Tháp!" Sắc mặt Lãnh Vô Nhai đại biến, trong mắt lộ vẻ kiêng kỵ.
Phong Vô Trần dựa vào Cửu Trọng Càn Khôn Tháp để đánh chết Bắc Minh Hà, Bắc Minh lão tổ, uy lực bảo tháp phi thường đáng sợ.
Thấy vẻ mặt kinh sợ của Lãnh Vô Nhai, Mộ Dung Thiên cười lạnh: "Trong trận chiến với Phong Vô Trần, Lãnh Thanh Phong tuy thua, nhưng cũng làm Phong Vô Trần bị thương, tạo cơ hội cho ta cướp bảo tháp. Khi ta đối phó Phong Vô Trần, Lãnh Thanh Phong bị trọng thương đã cùng Lăng Tiêu Tiêu liên thủ giết Nam Cung Cẩn!"
"Thực lực Nam Cung Cẩn, ai ở Cửu Châu mà không biết? Nếu Lãnh tông chủ không tin, cứ gọi Lãnh Thanh Phong ra đối chất với ta!" Mộ Dung Thiên nói thêm, vẻ mặt đã tính trước.
Lãnh Vô Nhai cau mày: "Thanh Phong chưa trở lại, chỉ bằng lời ngươi nói, bổn tông tuyệt không tin."
"Tin hay không là việc của ngươi! Lãnh Thanh Phong giết cháu ta! Lão phu quyết không bỏ qua!" Nam Cung Vũ Văn nổi giận gào thét, mặt mày dữ tợn.
"Lãnh Vô Nhai! Hôm nay ngươi không cho lão phu một lời giải thích, đừng trách lão phu không nể mặt!" Nam Cung Liệt phẫn nộ quát, ra vẻ muốn san bằng Phong Lam Tông.
Lãnh Vô Nhai mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói: "Bổn tông tin Thanh Phong sẽ không giết người bừa bãi, càng không giết Nam Cung Cẩn. Nếu các ngươi không chứng minh được, mời nhanh chóng xuống núi! Đừng làm loạn Phong Lam Tông!"
“Hừ! Không cho lão phu một lời giải thích, lão phu tuyệt không xuống núi!” Nam Cung Liệt cứng giọng quát.
"Nam Cung Liệt, ngươi đừng ép bổn tông động thủ!" Lãnh Vô Nhai lạnh lùng nói, lửa giận bùng lên trong lòng, một cỗ sát khí đáng sợ tỏa ra.
Lãnh Vô Nhai sao có thể chịu được việc Nam Cung Liệt vu oan tại Phong Lam Tông?
Khí thế khủng bố của Thiên Nguyên cảnh lục trọng tăng vọt, lực lượng bành trướng tràn ngập, khiến toàn bộ Phong Lam Tông rung chuyển.
"Lão phu sợ ngươi chắc?" Nam Cung Liệt không chịu yếu thế, lực lượng khủng bố của Thiên Nguyên cảnh lục trọng cũng bộc phát.
Hai cỗ khí thế và lực lượng khủng bố của Thiên Nguyên cảnh lục trọng phóng lên trời, uy thế kinh thiên động địa, khiến mọi người hồn bay phách tán.
Hai đại cự đầu Cửu Châu giao phong, thật là kinh khủng!
"Ông ngoại, khai chiến bây giờ bất lợi cho chúng ta. Cao thủ Phong Lam Tông đều ở đây, chúng ta chỉ có mười mấy người, chắc chắn chịu thiệt, sao không hẹn ngày khác?" Mộ Dung Thiên ghé tai Nam Cung Liệt nói nhỏ.
Nghe vậy, Nam Cung Liệt mới thu liễm lực lượng.
"Đại trưởng lão, ý của ngươi thế nào?" Mộ Dung Thiên hỏi Nam Cung Vũ Văn.
“Ba ngày sau, tiêu diệt Phong Lam Tông!" Nam Cung Vũ Văn âm trầm nói.
Hộ pháp Phong Lam Tông lạnh lùng nói: "Phong Lam Tông chưa bao giờ sợ Nam Cung thế gia, muốn khai chiến lúc nào cũng được! Chỉ là Nam Cung gia chủ nên suy nghĩ kỹ, đừng vì nhất thời xúc động mà hối hận."
"Hừ! Ba ngày sau! Nam Cung thế gia nhất định đến! Đi!" Nam Cung Liệt phẫn nộ quát.
Cao tầng Nam Cung thế gia rời đi, Lãnh Vô Nhai mới dần thu liễm lực lượng, không hề ngăn cản.
"Truyền lệnh! Triệu hồi Tam Hồn về!" Lãnh Vô Nhai lạnh lùng ra lệnh.
"Triệu hồi Tam Hồn?" Sắc mặt hộ pháp và Tam đại trưởng lão đại biến, đường như thấy Lãnh Vô Nhai làm quá.
Sự tồn tại của Tam Hồn khiến hộ pháp và trưởng lão kinh ngạc như vậy, có thể thấy thực lực của bọn họ đáng sợ đến mức nào.
Lãnh Vô Nhai ngưng trọng nói: "Mọi chuyện không đơn giản như chúng ta tưởng. Nếu chỉ là Nam Cung thế gia, bổn tông không sợ, bổn tông lo có kẻ giở trò sau lưng."
"Tông chủ nói đúng, chuyện này quá kỳ quặc." Đại trưởng lão gật đầu.
Lãnh Vô Nhai trầm giọng nói: "Lập tức phái người điều tra, xem kẻ nào đã tung tin!"
Chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, tin tức đã lan khắp Cửu Châu.
Cửu Châu tuy chỉ là một châu nhỏ ở phía tây đại lục, nhưng so với lãnh thổ của tứ đại đế quốc còn rộng lớn hơn nhiều. Tin tức truyền khắp Cửu Châu chỉ trong vài canh giờ, thật đáng kinh ngạc.
Khi tin tức mới lan khắp Cửu Châu, một tin tức còn lớn hơn từ Nam Cung thế gia truyền ra.
Ba ngày sau, Nam Cung thế gia và Phong Lam Tông khai chiến!
"Nam Cung thế gia muốn khai chiến với Phong Lam Tông!"
"Lẽ nào tin tức là thật? Thật sự là Lãnh Thanh Phong và Lăng Tiêu Tiêu liên thủ giết Nam Cung Cẩn?”
"Hai con hổ già Cửu Châu muốn giao chiến! Thật khó tin!"
Tin tức truyền ra, gây chấn động cho các thế lực lớn nhỏ và vô số tu giả Cửu Châu. Tình hình phát triển quá nhanh, khiến mọi người khó chấp nhận.
Hai đại cự đầu Cửu Châu khai chiến, sức tàn phá chắc chắn rất lớn, không biết bao nhiêu người sẽ liên lụy đến.
Kẻ nhát gan đã sớm lên đường trốn chạy.
Trên thác nước ở Cửu Châu, một thân ảnh hiện ra.
Không ai khác, chính là Mộ Dung Thiên.
Vết thương của Mộ Dung Thiên vẫn chưa lành.
"Bắc Minh Không, ngươi tự ý tung tin, không nói với ta một tiếng? Ngươi có ý gì?" Mộ Dung Thiên nhìn xuống đầm nước dưới thác, trầm giọng hỏi.
"Ta biết ngay ngươi sẽ tìm ta." Dưới thác nước, một bóng đen từ từ trồi lên.
Thật kỳ lạ, khi bóng đen từ dưới đầm nước đi lên, trên người lại không dính một giọt nước.
Người này chính là Bắc Minh Không, dường như khí tức của hắn đã mạnh hơn.
"Ngươi cố ý tung tin, mục đích là để Nam Cung thế gia và Phong Lam Tông khai chiến, như vậy, chuyến đi Hoang Vực sẽ thiếu hai thế lực lớn?" Mộ Dung Thiên nhíu mày hỏi, giọng nói mang theo tức giận.
"Thứ ta muốn, cũng là thứ ngươi muốn, ta sẽ không phá hỏng kế hoạch của ngươi, chỉ là làm kế hoạch nhanh hơn thôi. Để bọn họ khai chiến trước khi Hoang Vực mở ra, chẳng phải có lợi hơn sao? Ta và ngươi có thể âm thầm ra tay, như vậy, Nam Cung thế gia cũng không có thời gian đi giết Phong Vô Trần. Đừng quên, ta tạm thời muốn Phong Vô Trần sống." Bắc Minh Không thản nhiên nói.
“Ngươi thông minh như vậy sao không nghĩ đến việc ra tay với Tà Vương Tông? Lão già Tà Hồn kia âm hiểm xảo trá, ngươi không lo hắn đổi ý sao?" Mộ Dung Thiên hỏi, cơn giận đần tan.
Bắc Minh Không lắc đầu: "Lão già Tà Hồn cẩn thận lắm, hơn nữa thằng nhãi Tà Thiên kia chưa bao giờ tin ta, muốn ra tay không dễ. Với thực lực hiện tại, ta chưa đấu lại lão già Tà Hồn."
Nhìn Mộ Dung Thiên, Bắc Minh Không cười hỏi: "Hay là ta và ngươi liên thủ? Thực lực của ngươi không kém ta, ngươi giấu cũng không qua mắt ta. Nếu ta đoán không sai, thực lực của ngươi đã vượt qua Tà Hồn. Tuy ta không biết vì sao tu vi ngươi tăng vọt, nhưng ngươi không lừa được ta."
"Thôi, cứ chờ xem, dục tốc bất đạt." Mộ Dung Thiên lắc đầu.
Bắc Minh Không từ từ chìm xuống, đồng thời nói: "Lãnh Thanh Phong chắc cũng sắp về Cửu Châu rồi, chuyện này không cần ta nói nhiều nhỉ."
Bắc Minh Không lại lặn xuống đáy đầm, chỉ Mộ Dung Thiên biết tung tích của hắn.
"Không biết khi nào hắn mới tỉnh lại sức mạnh tổ tiên. Bắc Minh Không coi trọng sức mạnh này như vậy, chắc chắn không tầm thường. Lần này may mà không bị vạch trần, tên khốn này mà còn dám làm bậy, phá hỏng kế hoạch của ta, ta tuyệt không tha." Mộ Dung Thiên nhíu mày thầm nghĩ, rồi biến mất.
"Không có đồng bọn vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Cái gọi là tin cậy, cũng chỉ là xây dựng trên lợi ích mà thôi! Mộ Dung Thiên, xem ra ta và ngươi không cùng đường, chỉ là con đường ta đi, không cần ngươi." Sau khi Mộ Dung Thiên rời đi, Bắc Minh Không lại hiện ra.
Trên mặt nước, Bắc Minh Không lộ đầu, mang theo nụ cười tà.
"Đợi ta tỉnh lại sức mạnh tổ tiên, ta cũng không cần dựa vào sức mạnh của ngươi nữa! Ngươi muốn giết ta, ta há lại sẽ tha cho ngươi?" Bắc Minh Không lẩm bẩm cười lạnh.
Bắc Minh Không và Mộ Dung Thiên cấu kết, hai người nhìn như đồng bọn, nhưng thực chất chỉ là quan hệ lợi ích, lợi dụng lẫn nhau, đồng thời hợp tác.