"Phong Vô Trần, ngươi chỉ là một Luyện Đan Sư Tứ phẩm, có tư cách gì nói Thần Đan Sư luyện chế Thiên Nguyên Đan là thứ rác rưởi?"
"Nếu ngươi có bản lĩnh thì tự luyện một viên Thiên Nguyên Đan xem sao, nếu không có thì ngậm cái miệng thối lại, chờ chết đi!"
"Sỉ nhục Thần Đan Sư, tuyệt đối không thể tha thứ!"
Cường giả Thần Đan Thành và không ít Luyện Đan Sư ở đó đồng loạt gầm lên.
Địa vị của Thần Đan Sư vốn rất cao, nên mọi người đều hết sức ủng hộ hắn.
Phong Vô Trần lắc đầu trước phản ứng của đám đông, không nói thêm gì.
"Đắc tội nhiều người như vậy, thằng nhãi ranh này hôm nay chết chắc rồi!" Tiêu Thanh Sơn nghiến răng nghiến lợi nói.
Tiêu Thiên Thần cũng nghiến răng gầm nhẹ: "Tuyệt đối không thể để nó sống sót rời khỏi đây!"
Phong Vô Trần dám sỉ nhục Tiêu gia trước mặt mọi người, lại còn gây khó dễ, Tiêu Thiên Thần sao có thể dễ dàng tha cho hắn?
Phong gia và Tiêu gia đã đoạn tuyệt quan hệ, không còn chút tình cảm nào, giờ lại biến thành tử địch.
Nhìn về phía cao tầng Táng Linh Cốc, từng người một đều mang vẻ mặt dữ tợn, đáng sợ, nhưng lại im lặng, không ai lên tiếng, xem ra là ngầm chấp nhận chuyện này.
Nhưng dù thừa nhận hay không, quyết tâm giết Phong Vô Trần của họ tuyệt đối không thay đổi.
Bắc Minh Hà cũng sẽ không buông tha Phong Vô Trần!
Quá nhiều cường giả ở đây muốn giết hắn.
"Yên tĩnh!" Sở Trường Không quát lớn, nhìn cảnh tượng đại sảnh trở nên mất kiểm soát: "Chư vị có chuyện gì, xin hãy đợi đấu giá kết thúc rồi giải quyết. Chỉ còn một bảo vật cuối cùng thôi, sẽ không làm mất nhiều thời gian của mọi người."
Sở Trường Không vừa lên tiếng, toàn trường liền im lặng trở lại.
Thần Đan Sư là khách khanh trưởng lão của đấu giá hội, tự nhiên hiểu rõ quy tắc, lúc này chỉ có thể cố gắng đè nén lửa giận và sát ý trong lòng.
"Phong ca ca, nói nhiều cũng vô ích, chỉ cần có thực lực, bọn chúng sẽ phải ngoan ngoãn thần phục thôi." Lăng Tiêu Tiêu nói.
"Ta chỉ hỏi những gì ta nên hỏi thôi." Phong Vô Trần cười khẽ: "Không sao, lát nữa ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là luyện đan, thế nào mới thật sự là đan dược Ngũ phẩm."
"Phong Vô Trần, ngươi đừng hòng trốn thoát." Bắc Minh Hà lạnh lùng nói.
Phong Võ Trần chỉ cười lạnh một tiếng, không đáp lời, rồi cùng Lăng Tiêu Tiêu trở lại ghế lô.
Trong phòng, Khương Khôi giờ chỉ muốn chết cho xong, sự việc càng ngày càng lớn, hắn chỉ hận không thể lập tức rời khỏi đây, nhưng lại không có gan đó.
Tên hộ vệ thì càng không thể, hắn đã sợ đến ngất xỉu.
Toàn trường im lặng trở lại, mùi thuốc súng cũng dần tan đi, nhưng sát khí khủng khiếp vẫn bao trùm đại sảnh.
Đây chắc chắn là phiên đấu giá đáng sợ nhất từ trước đến nay của Cửu Châu đấu giá hội.
"Bảo vật cuối cùng, Địa Tâm Thánh Liên, có thể giúp cường giả Thiên Nguyên cảnh tăng tiến tu vi trên điện rộng, giá khởi điểm hai tỷ kim tệ! Mỗi lần tăng giá không đưới một trăm triệu!” Mộc Thải Y nói, giọng có chút kinh hoảng, không còn vẻ quyến rũ như trước.
Sát khí bao trùm đại sảnh quá kinh khủng, Mộc Thải Y không kinh hoảng mới lạ, chủ trì đấu giá hội bao nhiêu lần rồi, đây là lần đầu tiên cô gặp phải cảnh tượng đáng sợ như vậy.
Địa Tâm Thánh Liên là bảo vật mà năm thế lực lớn coi trọng nhất, chờ đợi bấy lâu, cuối cùng cũng đến.
Nhưng vì sát khí khủng khiếp, cả đại sảnh chìm trong sự hoảng loạn, không ai dám lên tiếng.
"Hai tỷ rưỡi!" Tông chủ Phong Lam Tông mở lời trước.
“Ba tỷ!” Tiêu Nhiên ra giá.
"Bốn tỷ." Tà Hồn Tông chủ không nói nhiều, trực tiếp tăng lên một tỷ.
Năm thế lực lớn đều hiểu rõ, giá khởi điểm chỉ là màn khởi động, đấu giá thế nào cũng được, giá cả sẽ còn tăng lên với tốc độ kinh khủng.
"Sáu tỷ!" Bắc Minh Hà lạnh lùng nói, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào ghế lô của Phong Vô Trần.
Giá cả tăng lên nhanh chóng, đây mới thực sự là những con số trên trời.
“Tám tỷ!” Tông chủ Phong Lam Tông bình tĩnh ra giá, không hề để ý đến số kim tệ đó.
"Mười tỷ!" Tiêu Nhiên lạnh nhạt đấu giá, Tiêu gia nội tình thâm hậu, vẫn còn có thể chống đỡ.
Giá Địa Tâm Thánh Liên tăng lên quá nhanh, vượt xa dự đoán của năm thế lực lớn, cạnh tranh vô cùng gay gắt, cho thấy bảo vật này rất được săn đón.
Người ở các ghế lô trên tầng hai và cả đại sảnh, nghe năm thế lực lớn đấu giá, những con số trên trời đáng sợ kia, gần như khiến họ choáng váng.
Họ căn bản không có khả năng cạnh tranh.
Không ít người thắc mắc, tại sao Phong Vô Trần không đấu giá? Hắn không phải cường giả Thiên Nguyên cảnh sao? Bảo vật như vậy không thể nào không tranh đoạt.
Phong Vô Trần không ra giá vì muốn đợi đến phút cuối mới hành động, bây giờ ra tay không có ý nghĩa gì.
Chưa đầy năm phút, giá Địa Tâm Thánh Liên đã vượt qua 20 tỷ kim tệ, những người vốn đang sợ hãi, giờ đã hóa thành kinh hãi, quên cả sát khí khủng khiếp trong đại sảnh vì những con số trên trời đáng sợ kia.
"Ực..."
Trong toàn bộ đại sảnh, ngoài tiếng cạnh tranh kịch liệt của năm thế lực lớn, chỉ còn tiếng nuốt nước bọt của mọi người.
Nhưng khi giá lên đến 25 tỷ, tốc độ đấu giá rõ ràng chậm lại.
"Hai mươi lăm tỷ!" Tiêu Nhiên hơi cau mày, hiển nhiên Tiêu gia sắp đến giới hạn rồi.
"Chỉ tăng thêm năm trăm triệu thôi sao? Xem ra Tiêu gia chủ sắp không chịu nổi nữa rồi." Tà Hồn Tông chủ cười nói: "Hai mươi bảy tỷ!"
"Hai mươi tám tỷ!" Sắc mặt Bắc Minh lão tổ ngưng trọng.
Sau khi Bắc Minh lão tổ ra giá, toàn trường rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Không ai đấu giá.
"Xem ra chư vị định giá Địa Tâm Thánh Liên khoảng ba mươi tỷ, bản tông cũng vừa hay mang theo ba mươi tỷ." Tông chủ Phong Lam Tông chậm rãi cười nói: "Bản tông chơi tới bến luôn, ba mươi tỷ."
"Thật không khéo, bản tông mang nhiều hơn một chút." Tà Hồn Tông chủ đắc ý cười nói: "Ba mươi mốt tỷ."
"Haizz, hết cách rồi." Tông chủ Phong Lam Tông thở dài, từ bỏ, giá đã vượt quá giới hạn của ông ta.
"Bắc Minh lão tổ, ngươi còn nâng giá không?" Tà Hồn Tông chủ nhìn Bắc Minh lão tổ, cười hỏi.
Bắc Minh lão tổ cau mày, không nói gì, cũng không đấu giá, hiển nhiên đã đến giới hạn.
Táng Linh Cốc vừa bỏ ra 2.8 tỷ để mua Thiên Nguyên Đan, giờ không còn đủ kim tệ để cạnh tranh Địa Tâm Thánh Liên, nếu không thì Táng Linh Cốc có lẽ còn có thể lấn át Tà Hồn Tông một bậc.
"Đáng chết! Nếu không phải vì Phong Vô Trần! Chúng ta ít nhất còn bảy trăm triệu kim tệ! Đủ để vượt qua Tà Hồn Tông chủ!" Tiêu Nhiên âm trầm nói.
Mặt Tiêu Thiên Thần co giật dữ dội, có thể nói là giận ngút trời.
Phong Vô Trần cố ý gây khó dễ, khiến Tiêu gia mất đi cơ hội đấu giá cuối cùng.
"Xem ra Tiêu gia chủ cũng không chịu nổi nữa rồi!" Tà Hồn Tông chủ lại nhìn về phía Tiêu gia, mặt đầy tươi cười rạng rỡ, trong lòng càng thêm đắc ý.
Không ai đấu giá, nghĩa là Địa Tâm Thánh Liên sắp thuộc về Tà Hồn Tông chủ.
Mọi người âm thầm ghen tị, bảo vật trân quý hiếm có như vậy sắp rơi vào tay Tà Hồn Tông chủ rồi.
"Xem ra Tà Hồn Tông chủ cũng sắp không chịu nổi rồi thì phải?" Gia chủ Nam Cung gia từ tốn mở miệng cười nói, nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng.
Nghe vậy, sắc mặt Tà Hồn Tông chủ hơi đổi, Nam Cung thế gia nãy giờ không đấu giá, ông ta cứ tưởng họ đã bỏ cuộc.
Tà Hồn Tông chủ tức giận nghĩ: "Lão già này rõ ràng vẫn chưa đốc hết sức!”
Nam Cung gia chủ vừa lên tiếng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía ông ta.
"Ba mươi lăm tỷ!" Nam Cung gia chủ ra giá, trực tiếp tăng thêm bốn tỷ kim tệ!
"Ba mươi lăm tỷ!" Sắc mặt Tà Hồn Tông chủ đại biến, con số này hoàn toàn vượt quá khả năng chi trả của ông ta.
Một con số trên trời đáng sợ như vậy, tuyệt đối không ai có thể vượt qua!
"Lẽ nào lại như vậy!" Mặt Tà Hồn Tông chủ âm trầm, Địa Tâm Thánh Liên sắp đến tay rồi, ai ngờ lại bị Nam Cung thế gia cướp mất.
Tông chủ Phong Lam Tông và các cường giả thế lực lớn khác đều lắc đầu, hối hận vì không chuẩn bị nhiều kim tệ hơn, nếu không thì việc giành được Địa Tâm Thánh Liên cũng không phải là không thể.
"Tà Hồn Tông chủ, ngươi còn nâng giá không?" Giọng Nam Cung gia chủ vang lên, kèm theo một nụ cười nhạt.
"Hừ!" Tà Hồn Tông chủ tức giận hừ một tiếng, không nói gì, cũng không đấu giá.
Ba mươi lăm tỷ là một con số trên trời đáng sợ, vượt quá số kim tệ mà tất cả các thế lực lớn mang theo, dù Táng Linh Cốc không tốn 2.8 tỷ để mua Thiên Nguyên Đan, cũng không đủ để đấu giá với Nam Cung thế gia.
"Chư vị còn ai nâng giá không? Nếu không ai ra giá nữa, Địa Tâm Thánh Liên sẽ thuộc về Nam Cung thế gia." Nam Cung gia chủ nhìn Táng Linh Cốc và các thế lực lớn khác, cười hỏi.
Lời nói của Nam Cung gia chủ rất mạnh mẽ, không sợ ai đấu giá, chứng tỏ Nam Cung thế gia mang theo không chỉ ba mươi lăm tỷ kim tệ!
Toàn trường hoàn toàn im lặng, không ai lên tiếng, giá của Nam Cung thế gia đã là cao nhất rồi.
Thấy không ai cạnh tranh, trên đài đấu giá, Mộc Thải Y nói: "Nếu không ai đấu giá, Địa Tâm Thánh Liên sẽ thuộc về Nam Cung thế gia..."
"Nam Cung gia chủ, không biết ngươi còn bao nhiêu kim tệ?" Giọng Phong Vô Trần đột nhiên vang lên từ trong phòng ngay khi Mộc Thải Y chuẩn bị tuyên bố.
Nghe vậy, sắc mặt Nam Cung gia chủ không hề thay đổi, chỉ cười nhạt: "Phong Vô Trần, ngươi cũng muốn nhúng tay vào sao? Muốn bảo vật, cứ việc ra giá."
Nam Cung gia chủ không hề sợ Phong Vô Trần đấu giá, xem ra rất tự tin vào số kim tệ mình có.
Mộ Dung Thiên nhíu mày, cười lạnh: "Muốn tranh Địa Tâm Thánh Liên với chúng ta sao? Phong Vô Trần, nhẫn trữ vật của ngươi chứa được bao nhiêu kim tệ? Đừng nói ba mươi lăm tỷ, mười tỷ kim tệ Phong gia ngươi còn không lấy ra nổi ấy chứ."
Ý khinh thị của Mộ Dung Thiên đã quá rõ ràng.
Thực tế, Phong Vô Trần hoàn toàn không có mười tỷ, Phong gia có bán hết gia sản cũng không lấy ra nổi, đừng nói chi là nhiều hơn ba mươi lăm tỷ.
"Xem ra Nam Cung gia chủ rất tự tin, đã vậy thì ta không khách khí." Phong Vô Trần cười nhạt: "Năm mươi tỷ!”
Năm mươi tỷ!
Phong Vô Trần vừa mở miệng đã là năm mươi tỷ! Cao hơn Nam Cung thế gia mười lăm tỷ!
"Tê..."
Phong Vô Trần vừa nói, cả hội trường kinh hãi hít một hơi khí lạnh.
“Năm... Năm mươi tỷ!" Mợi người trong đại sảnh đều kinh hãi, bị con số trên trời đáng sợ kia đọa cho ngã quy xuống đất.
"Thằng nhóc này đang đùa sao?" Mặt Thần Đan Sư cũng ngây dại vì kinh hãi.
"Phong Vô Trần rõ ràng ra giá năm mươi tỷ!" Tiêu Nhiên trợn mắt há hốc mồm.
Tà Hồn Tông chủ, Tông chủ Phong Lam Tông, Bắc Minh lão tổ và các cường giả thế lực lớn khác đều kinh hãi!
Năm mươi tỷ kim tệ, với nội tình của họ còn không lấy ra nổi, một Phong gia nhỏ bé tuyệt đối không thể có được.
Nam Cung gia chủ không ngồi yên được nữa, năm mươi tỷ kim tệ đã vượt quá giới hạn của Nam Cung thế gia.
Mộ Dung Thiên cũng hoàn toàn bị con số này làm cho chấn động.
"Nam Cung gia chủ, ta còn có năm mươi tỷ, ngươi cứ nâng giá, ta tùy ý, mặc kệ ngươi ra bao nhiêu, ta đều thêm mười tỷ!" Giọng Phong Vô Trần từ trong phòng vọng ra, kèm theo một nụ cười nhạt.