Cường giả Cửu Châu nhiều như mây, tuyệt đối không phải bốn đại đế quốc có thể sánh nổi.
Phong Vô Trần chỉ là Thiên Nguyên cảnh nhất trọng, cường giả hơn hắn không ít.
Dù vậy, Phong Vô Trần vẫn không hề sợ hãi.
Phong Vô Trần đột phá Thiên Nguyên cảnh đồng nghĩa với việc hắn có thể sử dụng Tà Long Thần thủ đoạn nhiều hơn. Mà cường giả Cửu Châu, há có ai hiểu rõ sự khủng bố của Tà Long Thần?
"Ai? Bước ra đây!"
Vừa rời khỏi Tiêu gia không xa, Phong Vô Trần đã phát giác có người âm thầm theo đối, lập tức lạnh giọng quát.
"Không hổ là Tứ phẩm Luyện Đan Sư, giác quan thật nhạy bén." Một tiếng cười lạnh vang lên, một bóng đen hiện ra, là một nam tử khoảng hơn ba mươi tuổi.
"Nguyên Đan cảnh cửu trọng! Là người của Táng Linh cốc!" Lăng Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Phong ca ca, còn có những người khác đang giám thị chúng ta."
"Nhóc con, ngươi hẳn là Phong Vô Trần nhỉ? Tin tức từ Thiên Phong thành truyền ra, thêm việc các ngươi đến từ Viêm Hỏa đế quốc, không khó đoán ra thân phận của ngươi." Nam tử cười lạnh nói.
"Thì sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.
“Ngươi giết người của Táng Linh cốc ta, ta đã chặt một chân của phụ thân ngươi rồi!” Nam tử cười nham hiểm.
"Cái gì?" Tiêu Thanh Thanh biến sắc, mặt mày trắng bệch, vô cùng kinh hoảng.
"Ngươi muốn chết!" Phong Vô Trần nổi trận lôi đình, sát khí khủng khiếp bùng nổ, định ra tay giết chết gã.
"Phong Vô Trần, ta biết thực lực ngươi rất mạnh, muốn giết ta chẳng khó khăn gì." Nam tử không chút sợ hãi cười lạnh: "Nhưng cốc chủ bảo ta nhắn lại với ngươi, ngươi giết một người của Táng Linh cốc, ta chặt một chân của cha ngươi, ngươi giết hai người, ta chặt hai chân. Cha ngươi có hai tay hai chân, thêm cả đầu, ngươi có thể giết năm người của Táng Linh cốc, nhưng ta không biết cha ngươi có thể chịu được bao lâu."
"Ngươi!" Phong Vô Trần giận dữ, nhưng lúc này thật sự không dám ra tay.
"Hèn hạ vô si!" Lăng Tiêu Tiêu mắng.
"Hừ! Cốc chủ còn bảo ta nhắn, ngoan ngoãn đến Táng Linh cốc chờ, chuẩn bị sẵn Cửu Trọng Càn Khôn Tháp. Sau khi đại thọ kết thúc, cốc chủ sẽ lập tức trở về. À phải rồi, Thần Đan Sư đã biết ngươi giết Hà Mặc, tính tình Thần Đan Sư không tốt đâu, tự lo liệu đi, đừng để đến lúc chưa gặp được cha thì các ngươi đã chết." Nam tử cười lạnh nói, rồi biến mất.
"Táng Linh cốc!" Phong Vô Trần nghiến răng, lửa giận ngút trời, sát khí khủng khiếp bùng phát.
Táng Linh cốc dùng Phong Chính Hùng ra uy hiếp vốn đã khiến Phong Vô Trần phẫn nộ đến cực điểm, nay còn chặt một chân của Phong Chính Hùng, càng thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn.
Phong Vô Trần giận dữ đến mức bật cười!
Dám đối đầu với Phong Vô Trần, đúng là Táng Linh cốc!
Lăng Tiêu Tiêu cảm nhận được ngọn lửa giận ngút trời của Phong Vô Trần. Từ khi quen biết Phong Vô Trần đến nay, dù từng bị cường địch ám sát, thậm chí đối mặt với Thái Hư Tông, Phong Vô Trần cũng chưa từng tức giận đến thế.
"Đi Táng Linh cốc!" Phong Vô Trần cố nén cơn giận trong lòng, thốt ra bốn chữ, tràn ngập sát ý.
Hành trình Cửu Châu, bắt đầu từ Táng Linh cốc!
Phong Vô Trần ba người hỏa tốc đến Táng Linh cốc, mong có cơ hội thừa dịp cao tầng Táng Linh cốc chưa kịp trở về để cứu Phong Chính Hùng.
Cửu Châu vô cùng rộng lớn, Táng Linh cốc nằm ở vùng núi phía bắc, còn Tiêu gia ở phía nam, khoảng cách không hề nhỏ.
Sau khi Phong Vô Trần ba người rời đi, một kẻ giám thị khác xuất hiện, vẻ mặt chấn động và ngây ngốc.
"Ngự Kiếm phi hành!" Nam tử đứng đờ tại chỗ.
"Hưu!"
Cùng lúc đó, một nam tử trẻ tuổi xuất hiện, cũng chứng kiến Phong Vô Trần Ngự Kiếm phi hành.
Nam tử trẻ tuổi chính là Tiêu Vân, hậu bối Tiêu gia, đệ nhất thiên tài, tu vi đạt đến Thiên Nguyên cảnh nhị trọng, có uy vọng cực cao ở Cửu Châu, là một trong những thiên chỉ kiêu tử của Cửu Châu.
Cha của Tiêu Vân là Tiêu Nhưng, con trai cả của Tiêu Thiên Thần, sau đại thọ bảy mươi của Tiêu Thiên Thần sẽ chính thức đảm nhiệm vị trí gia chủ Tiêu gia, tu vi đạt tới Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng.
Tiêu gia có hai cường giả Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, thực lực vô cùng khủng bố.
"Ngự Kiếm phi hành, quả thực có chút bản lĩnh. Đệ nhất thiên tài của Viêm Hỏa đế quốc, nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ cho ngươi biết Tiêu gia là nơi ngươi trèo cao không nổi. Không có bản lĩnh Luyện Đan Sư thì tính là gì? Thực lực mới là tất cả!" Tiêu Vân tự tin nói, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Là đệ nhất thiên tài Tiêu gia, Tiêu Vân có thực lực cường đại, tự tin tuyệt đối đánh bại Phong Vô Trần.
Dù biết nhiều về Phong Vô Trần, dù biết thực lực của Phong Vô Trần, Tiêu Vân vẫn có sự tự tin đó.
Khi Phong Vô Trần ba người đến Táng Linh cốc, đã qua hai canh giờ. Với tốc độ đáng sợ của Phong Vô Trần, vẫn mất đến hai canh giờ, có thể thấy khoảng cách xa đến mức nào.
Táng Linh cốc nằm sâu trong núi, kiến trúc cung điện đồ sộ và uy nghiêm. Trong cốc có gần hai vạn đệ tử, thiên tài vô số, tuyệt đối là một quái vật khổng lồ.
"Trần Nhi, có cảm nhận được khí tức của cha không?" Vừa đến sơn môn Táng Linh cốc, Tiêu Thanh Thanh đã lo lắng hỏi.
"Ừ, rất yếu, bị trọng thương!" Mặt Phong Vô Trần âm trầm, ngọn lửa giận lại bùng phát.
"Các ngươi là ai?" Đệ tử canh giữ sơn môn phát hiện ra Phong Võ Trần ba người, đột nhiên lớn tiếng hỏi.
"Ầm ầm!"
"Phốc phốc!"
Phong Vô Trần vung tay, khí kình đáng sợ bắn ra, trực tiếp đánh trọng thương hai đệ tử, thổ huyết bay vào trong cốc.
Phong Vô Trần nổi giận, xông vào sơn môn!
"Có người đánh vào!” Trong cốc, một đệ tử hét lớn.
Táng Linh cốc khổng lồ nghe tin có người đánh vào, vô số đệ tử từ các cung điện ùa ra, những đệ tử có tu vi cao nhanh chóng thi triển thân pháp đến.
Trong khoảnh khắc, quảng trường rộng lớn đã chật kín đệ tử Táng Linh cốc.
"Các ngươi là ai? Gan không nhỏ, biết đây là nơi nào không?" Đại đệ tử dẫn đầu âm trầm hỏi, sát khí đáng sợ tỏa ra.
"Táng Linh cốc!" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.
"Biết là Táng Linh cốc mà còn đám xông vào! Muốn chết!" Đại đệ tử phẫn nộ quát, cố nén nỗi sợ hãi trong lòng. Hiển nhiên hắn biết ba người này đến gây sự.
"Trên đời sao lại có nhiều kẻ vô tri đến vậy?" Một đệ tử khác lắc đầu cười lạnh.
"Hãy xưng tên ra! Ta không giết kẻ vô danh!" Đại đệ tử quát lạnh, lực lượng Thiên Nguyên cảnh thất trọng điên cuồng bùng nổ.
"Phong Vô Trần!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Phong Vô Trần?" Đại đệ tử dẫn đầu và các đệ tử Táng Linh cốc lập tức kinh hãi, mắt trợn tròn, nỗi kinh hoàng dần hiện lên trong mắt họ.
Sự tích và thực lực đáng sợ của Phong Vô Trần, họ đều nghe qua, tuy không nhiều nhưng đủ để khiến họ kinh hãi.
Dù là đại đệ tử Táng Linh cốc, lúc này cũng vô cùng hoảng sợ.
Cao tầng Táng Linh cốc đều đi dự đại thọ của Tiêu gia, trong cốc chỉ có một vị Chấp Sự trưởng lão và các đệ tử. Không có cao tầng, bọn họ không sợ mới lạ!
"Thả cha ta!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sát khí khủng khiếp lan tỏa, khiến các đệ tử tái mặt, những kẻ nhát gan co rúm trên mặt đất.
"Phong Vô Trần! Muốn cứu cha ngươi, giao Cửu Trọng Càn Khôn Tháp ra đây!" Đại đệ tử phẫn nộ quát, cố nén sợ hãi.
"Có bản lĩnh thì đến lấy!" Phong Vô Trần giận đữ hét, vung tay, kim quang bùng nổ, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp bay lên không trung, kim quang rực rỡ bao phủ cung điện, pháp trận kim sắc khổng lồ bao phủ xuống, trấn áp bá đạo và khủng khiếp khiến đệ tử Táng Linh cốc kinh hãi đến cực điểm.
Sức trấn áp khủng khiếp khiến bọn họ hồn bay phách tán.
Nửa kiện Tiên Khí xuất hiện, gần hai vạn đệ tử Táng Linh cốc đều bị trấn áp!
Đối mặt khí thế khủng khiếp của Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, vô số đệ tử bị trấn áp nằm rạp trên quảng trường, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Nhìn tư thế kinh khủng của Phong Vô Trần, dường như hắn định thừa dịp cao tầng Táng Linh cốc chưa về để đồ sát toàn bộ Táng Linh cốc!
"Phong Vô Trần dừng tay!" Một tiếng quát giận đữ vang lên, một lão giả xuất hiện, chân nguyên lực lượng đáng sợ bùng nổ, là Thiên Nguyên cảnh nhất trọng.
"Chỉ là Thiên Nguyên cảnh nhất trọng mà cũng muốn cản ta? Cút!" Phong Vô Trần phẫn nộ quát, chân nguyên lực lượng thúc giục, vung tay, lực lượng bàng bạc khuếch tán, khiến các đệ tử trên quảng trường kinh hãi bỏ chạy.
"Oanh!"
"Phốc!"
Lão giả Thiên Nguyên cảnh nhất trọng biến sắc, thúc giục toàn thân lực lượng thi triển phòng ngự vũ kỹ. Một tiếng nổ vang, lão giả phun ra một ngụm máu tươi, thân hình hóa thành một đường đen bay ngược ra sau, phòng ngự tan vỡ.
Chỉ một chiêu, cường giả Thiên Nguyên cảnh nhất trọng đã bị Phong Võ Trần vung tay đánh trọng thương!
Phong Vô Trần thủ đoạn tàn nhẫn vô tình, dù có tàn sát hết đệ tử Táng Linh cốc, hắn cũng không nhíu mày!
"Nếu không thả người! Ta giết sạch tất cả mọi người của Táng Linh cốc các ngươi!" Phong Vô Trần phẫn nộ quát, khí thế bàng bạc điên cuồng cuốn tới, ý niệm vừa động, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp lơ lửng trên không trung đột nhiên xoay tròn.
Vẻ mặt hung ác của Phong Vô Trần khiến linh hồn đệ tử Táng Linh cốc run rẩy.
Đây mới chỉ là Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ nhất và chân nguyên lực lượng, Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ hai và Huyết Mạch chi lực hoàn toàn chưa được sử dụng.
"Phong Vô Trần! Ngươi đám giết một người của Táng Linh cốc ta, đừng hòng cứu cha ngươi!” Chấp Sự trưởng lão phẫn nộ quát.
"Lão già kia! Ngươi dám uy hiếp ta?" Phong Vô Trần hung ác nhìn Chấp Sự trưởng lão, rồi vung tay, một cỗ lực lượng đáng sợ lại bắn ra.
Cùng lúc đó, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp ầm ầm giáng xuống!
Bảo tháp khổng lồ giáng xuống chắc chắn sẽ khiến đệ tử Táng Linh cốc thương vong lớn.
"Mau tránh ra!" Chấp Sự trưởng lão kinh hoàng gào thét, vô số đệ tử hoảng loạn, như ong vỡ tổ.
"Phanh!"
Đúng lúc này, một thân ảnh xuất hiện, tay phải nhẹ nhàng vung lên, một tiếng nổ vang, ngay lập tức đánh tan lực lượng đáng sợ của Phong Vô Trần.
"Thiên Nguyên cảnh tam trọng!" Lăng Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, không ngờ Táng Linh cốc còn có cường giả tọa trấn!
"Oanh!"
"Ông ông!"
Cửu Trọng Càn Khôn Tháp khổng lồ ầm ầm giáng xuống, người kia giơ tay lên đỡ, một tiếng nổ vang, quảng trường khổng lồ rung chuyển kịch liệt sụp đổ, vô số khe nứt lan rộng khắp quảng trường.
Nhưng đối mặt lực lượng đáng sợ của Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, người kia lại không hề tổn hại, dù dưới trấn áp bá đạo, vẫn dễ dàng ngăn cản.
Thực lực của người này tuyệt đối đáng sợ!
"Phong Vô Trần, đừng nóng giận như vậy, muốn giết sạch người của Táng Linh cốc ta, trước hết phải qua ải của ta!" Người kia cười lạnh, vẻ mặt ngạo nghễ, ánh mắt tự tin.
"Thiếu cốc chủ!” Chấp Sự trưởng lão và các đệ tử vui mừng!