"Sức mạnh pháp trận này có thể so với Thiên Nguyên cảnh nhất trọng! Còn đáng sợ hơn pháp trận của Thiên Vân Tông!”
Cảm nhận được sức mạnh khủng bố của pháp trận, Huyễn Dương kinh hãi, toàn thân run rẩy.
Đại quân đế quốc chấn động kinh hoàng. Bọn họ đều đã chứng kiến pháp trận đáng sợ của Thiên Vân Tông, kẻ nào tới gần trong nháy mắt đều tan thành mây khói.
Hôm nay, không ai biết Thiên Cương Phục Ma Trận có uy lực khủng bố đến mức nào, nên không ai dám xông lên.
"Đoạn Thiên Hồn, ngươi cảm thấy đại quân đế quốc của ngươi cường đại, hay là pháp trận của bổn tông mạnh hơn?" Mộ Dung Thiên Liệt lách mình lên đỉnh pháp trận khổng lồ, lạnh lùng hỏi Đoạn Thiên Hồn.
"Thiên Cương Phục Ma Trận!" Khuôn mặt Đoạn Thiên Hồn tràn đầy kinh hãi, chấn kinh hồi lâu mới kinh hô lên.
"Thiên Cương Phục Ma Trận?" Diệp Thương Khung hơi sững sờ, chợt kinh hãi nói: "Đây chẳng phải là pháp trận năm xưa biến mất thần bí ở Thần Minh Cốc sao?"
"Lẽ nào... Năm đó chính là lão vương bát đản nhà ngươi lén lút trộm đi pháp trận! Khụ khụ!" Đoạn Thiên Hồn nghiến răng nghiến lợi giận dữ nói. Quá kích động, Đoạn Thiên Hồn ho khan hai tiếng, lại nhổ ra một ngụm máu tươi.
"Trộm?" Mục Thiên Vân và nhiều cường giả khác kinh ngạc nhìn về phía Đoạn Thiên Hồn. Về chuyện Thiên Cương Phục Ma Trận, bọn họ một mực không hề hay biết.
"Phụ hoàng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Đoạn Vô Tình hiếu kỳ hỏi, chưa từng nghe Đoạn Thiên Hồn kể về.
“Năm đó, bốn đại đế quốc tranh đoạt Thần Minh Cốc đã bạo phát đại chiến, một mảnh. hỗn loạn. Đại tướng quân dẫn quân rút khỏi Thần Minh Cốc, ngẫu nhiên phát hiện một quyển sách trận trong một sơn động, chính là Thiên Cương Phục Ma Trận! Lúc ấy, gặp phải Lục giai hung thú, thực lực đáng sợ đến cực điểm, chỉ đành phải hoả tốc rút khỏi Thần Minh Cốc. Hung thú một đường truy sát, các tướng sĩ thương vong thảm trọng, mà khi hung thú rời đi, sách trận lại không cánh mà bay. Không ngờ lại bị lão vương bát đản này trộm đi!" Đoạn Thiên Hồn càng nói càng phẫn nộ.
"Tuyệt đối không sai rồi! Lúc đó, sách trận chính là Thiên Cương Phục Ma Trận!" Diệp Thương Khung âm trầm cả giận nói.
"Các ngươi không dám lấy, bổn tông đành phải thay các ngươi lấy! Đi một chuyến Thần Minh Cốc, bổn tông ngược lại đạt được không ít bảo bối." Mộ Dung Thiên Liệt cười lạnh nói, không hề phủ nhận.
Dứt lời, Mộ Dung Thiên Liệt rót sức mạnh khủng bố vào pháp trận. Pháp trận khổng lồ bùng lên lam quang, kịch liệt rung chuyển. Chỉ chốc lát sau, một cỗ khí tức còn khủng bố hơn tràn ra.
Cùng lúc đó, theo lực lượng Mộ Dung Thiên Liệt rót vào pháp trận, pháp trận lại lần nữa mở rộng!
Sức mạnh khủng bố tràn ra, đã đạt đến Thiên Nguyên cảnh nhị trọng!
Pháp trận khủng bố như vậy, so với pháp trận của Thiên Vân Tông còn đáng sợ hơn quá nhiều.
"Đến đây đi, để bổn tông xem đại quân đế quốc của các ngươi có thực lực cường đại đến đâu!" Mộ Dung Thiên Liệt đùa cợt cười lạnh nói, bộ dáng cuồng ngạo đến cực điểm.
"Đại tướng quân, cái này... phải làm sao?" Loạn Thần nhíu mày hỏi. Pháp trận khủng bố như vậy, căn bản không ai có thể phá được.
Diệp Thương Khung mặt mũi tràn đầy dữ tợn, hắn cũng không biết phải xử lý thế nào. Người hiểu trận pháp là Phong Vô Trần đã chết, những người khác căn bản vô lực phá giải pháp trận.
Cưỡng ép phá trận càng không thểi
Đại quân Thủy Nguyệt đế quốc, vừa dấy lên hy vọng, lại lần nữa tan vỡ!
Đã triệt để không có biện pháp giải quyết. Mộ Dung Thiên Liệt thực lực khủng bố, Thiên Cương Phục Ma Trận cũng khủng bố, căn bản không ai có thể đối phó được.
Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, lặng ngắt như tờ, chỉ có bầu không khí trầm trọng khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Thấy không ai nói gì, Mộ Dung Thiên Liệt cười lạnh nói: "Sao? Đế quốc lớn như vậy, không ai hiểu phá trận sao? Nếu không có, bổn tông sẽ không khách khí!"
Nói xong, giọng Mộ Dung Thiên Liệt trở nên cực kỳ trầm trọng, sát khí hung ác tràn ra.
"Ông ông!"
Sức mạnh pháp trận đột nhiên bạo phát, đại địa kịch liệt chấn động, vô số khe hở từ biên giới pháp trận điên cuồng nứt toác lan rộng.
"Mọi người cẩn thận! Mau rút lui!" Diệp Thương Khung quát lớn, thần sắc ngưng trọng vô cùng.
Đại quân kinh hoàng lùi về phía sau. Sức mạnh pháp trận bạo phát, bọn họ căn bản không cách nào chống đỡ.
“Hưửu hưu hưu!”
"Ông ông!"
Pháp trận khổng lồ bùng lên lam quang chói mắt. Mộ Dung Thiên Liệt chậm rãi nâng hai tay lên, pháp trận khổng lồ đột nhiên bắn ra một mảng lớn năng lượng khủng bố, hướng bốn phương tám hướng bay đi. Đại địa kịch liệt chấn động sụp đổ.
Chứng kiến mảng năng lượng khủng bố kia, các tướng sĩ kinh hoàng tháo chạy, tràng diện vô cùng hỗn loạn.
"Mau tránh ra!" Huyễn Dương quát lớn. Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân tướng sĩ, nhao nhao mang theo cao tầng đế quốc bay lên không trung.
" “Rầm rầm rầml!
"A a a!"
Năng lượng khủng bố cuồng oanh loạn tạc. Đại quân đế quốc thương vong trên diện rộng. Tiếng oanh tạc, tiếng chấn động, tiếng kêu thảm thiết xen lẫn vào nhau, hòa thành khúc ca tử vong.
Tình hình chiến đấu vô cùng thảm thiết, thi thể la liệt khắp nơi, vô cùng thê thảm.
Nhìn thấy vô số tướng sĩ chết thảm, Đoạn Thiên Hồn và các cao tầng đế quốc, cùng với Mục Thiên Vân và các tu giả cường đại khác, đều phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xông lên dốc sức liều mạng.
Mộ Dung Thiên Liệt đại đồ sát vô tình, có thể nói là tàn bạo đến cực điểm, táng tận lương tâm.
"Lẽ nào..." Huyễn Dương và Loạn Thần cùng các tướng sĩ khác nổi giận đến cực điểm, nắm đấm siết chặt. Nhưng bọn họ lại không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô số tướng sĩ chết thảm.
"Quả thực súc sinh không bằng!" Tiêu Thanh Thanh hoảng sợ giận dữ nói.
"Đế vương, liều mạng với bọn chúng! Tiếp tục như vậy, tướng sĩ đế quốc chúng ta toàn bộ đều phải chết!" Loạn Thần không thể nhịn được nữa nói.
Dương Thiên Nhàn lắc đầu, nói: "Uy lực pháp trận thật đáng sợ, chúng ta căn bản vô lực phá trận. Cưỡng ép phá trận chỉ biết chịu chết vô ích."
"Chẳng lẽ cứ như vậy trơ mắt nhìn các tướng sĩ bị tàn sát sao?” Lãnh Mộ Thành âm trầm giận đữ nói, khuôn mặt đữ tợn vô cùng, giống như hung thú đáng sợ.
Tuyệt vọng! Vô cùng tuyệt vọng!
"Rầm rầm rầm!"
"Ông ông!"
Một lớp rồi một lớp lực lượng khủng bố hướng bốn phương tám hướng bay đi. Đại địa điên cuồng oanh tạc, mảng lớn tướng sĩ liên tiếp chết thảm.
Chưa đến một phút đồng hồ, đã có hơn vạn tướng sĩ bỏ mạng. Lực phá hoại vô cùng khủng bố.
"Mộ Dung Thiên Liệt! Dừng tay cho ta!" Đoạn Thiên Hồn nổi giận gào thét.
"Sao? Đau lòng à? Bây giờ dù ngươi muốn thần phục bổn tông, cũng đã muộn rồi! Bổn tông quyết định triệt để tiêu diệt Viêm Hỏa đế quốc của ngươi! Ha ha! Hãy hảo hảo hưởng thụ đi!" Mộ Dung Thiên Liệt cười lạnh nói, cuối cùng cuồng vọng cười ha hả.
Thủ đoạn hung ác khiến người tức lộn ruột.
Cùng lúc đó, các lộ đại quân Thủy Nguyệt đế quốc, cùng với các thế lực lớn nhỏ trong đế quốc, giờ phút này đang có Lôi Tuyệt tự mình dẫn dắt, đã đến Viêm Hỏa thành bên ngoài!
Lôi Chấn Phong bị giết, Lôi Tuyệt thân là hoàng tử Thủy Nguyệt đế quốc, lại là con trai của Lôi Chấn Phong, hắn há có thể ngồi yên không lý đến?
Chỉ là, dù Lôi Tuyệt dẫn đại quân đế quốc đến đây, cũng chẳng ích gì.
Đối mặt pháp trận khủng bố như vậy, đến bao nhiêu tướng sĩ, đều phải chết.
"Vì đế vương báo thù!" Đại quân Thủy Nguyệt đế quốc nhao nhao gào thét, thanh thế ngút trời.
"Lôi Tuyệt hoàng tử, các ngươi cũng tới chịu chết sao?" Mộ Dung Thiên Liệt lạnh lùng hỏi, ánh mắt lạnh băng liếc nhìn Lôi Tuyệt phía dưới.
“Hai nước khai chiến, toàn bộ do Lữ Lương châm ngòi. Đoạn đế vương, hai nước nên ngưng chiến đi!" Lôi Tuyệt nhìn về phía Đoạn Thiên Hồn nói.
"Lôi Chấn Phong đã chết. Hai nước đã ngưng chiến. Chúng ta có chung kẻ địch!" Đoạn Thiên Hồn trầm giọng nói. Lôi Chấn Phong vừa chết, đại chiến hai nước cũng đã chấm dứt.
"Vậy thì đều đi tìm cái chết đi!" Mộ Dung Thiên Liệt hung ác cười lạnh nói.
"Rầm rầm rầm!"
Pháp trận khủng bố như trước điên cuồng oanh tạc. Tướng sĩ hai nước thương vong thảm trọng. Dù là tu giả tu vi cường đại, cũng khó thoát khỏi cái chết. Số người chết đang tăng lên với tốc độ đáng sợ.
Bên trong pháp trận, nhìn thấy nhiều tướng sĩ chết thảm như vậy, đệ tử Thái Hư Tông và Phong Lôi Tông đều đã tái mặt, hoảng sợ đến cực điểm.
Sự tình phát triển đến cục diện này, bọn họ căn bản không tưởng tượng nổi, càng không ngờ Mộ Dung Thiên Liệt lại tàn bạo đến thế, vô nhân tính.
Nhưng bọn họ không có lựa chọn nào khác, bởi vì họ là đệ tử Thái Hư Tông.
Chỉ trách Mộ Dung Thiên Liệt che giấu quá sâu, các đệ tử căn bản không biết con người thật của Mộ Dung Thiên Liệt. Ngày thường, họ đều cho rằng Mộ Dung Thiên Liệt là một lão giả hiền lành, một vị tông chủ chính trực!
Khi bọn họ hoàn toàn hiểu rõ, đã quá muộn, hoàn toàn không còn đường lui.
"Đoạn Thiên Hồn, xem ra các ngươi rất nhàn nhã." Ánh mắt hung ác quét về phía Đoạn Thiên Hồn và những người khác, Mộ Dung Thiên Liệt lạnh lùng nói.
"Hưu hưu hưu!"
Dứt lời, Mộ Dung Thiên Liệt đột nhiên phất tay, từng đạo năng lượng màu xanh da trời khủng bố như thiểm điện bắn ra.
"Tránh né!" Huyễn Dương quát lớn, các tướng sĩ nhao nhao thi triển thuấn di tránh né.
"Rầm rầm rầm!"
"Ông ông!" Năng lượng màu xanh đa trời khủng bố, toàn bộ oanh vào phía sau Viêm Hỏa thành. Trong khoảnh khắc, Viêm Hỏa thành hoàn toàn thay đổi, nổ ra từng hố lớn.
Thi thể Phong Vô Trần trên cửa thành, cũng theo cửa thành sụp đổ mà rơi xuống.
Khoảnh khắc Phong Vô Trần rơi xuống, trên bề mặt thân thể đã bắt đầu nổi lên một tia huyết khí nhàn nhạt, nhưng lại không ai phát giác.
"Thân pháp quả thực rất cao minh. Bổn tông xem các ngươi có thể trốn đến khi nào! Bổn tông muốn đích thân tiêu diệt Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân!" Mộ Dung Thiên Liệt cười lạnh nói, bàn tay lớn liên tiếp vung lên.
"Hưu hưu hưu!"
"Ông ông!"
Một mảng lớn năng lượng màu xanh da trời rậm rạp chằng chịt, khoảng chừng mấy ngàn đạo, mỗi một đạo đều ẩn chứa sức mạnh khủng bố. Mảng lớn năng lượng điên cuồng bay ra, từng đợt âm bạo chói tai vang vọng hư không. Sức mạnh hủy thiên diệt địa khiến tất cả mọi người tuyệt vọng.
Mảng lớn năng lượng khủng bố rậm rạp chằng chịt, nếu oanh hướng đại quân, không biết sẽ có bao nhiêu tướng sĩ chết thảm!
Pháp trận đáng sợ, dưới sự điều khiển của Mộ Dung Thiên Liệt, khủng bố đến cực điểm!
Đối mặt mảng năng lượng khủng bố như vậy, các tướng sĩ Thiên Ảnh Hỏa kỵ binh và Hắc Kỳ Quân đều bị chấn nhiếp, uy áp kinh khủng kia khiến họ gần như không thở nổi.
Các tướng sĩ dù có thuấn dị, nhưng đối mặt số lượng lớn năng lượng màu xanh da trời, họ cũng không đám đảm bảo có thể né tránh toàn bộ.
Nếu không thể tránh đi, một khi bị đánh trúng, tuyệt đối sẽ bị oanh thành huyết vụ!
Mỗi đạo năng lượng màu xanh da trời đều có sức mạnh Thiên Nguyên cảnh nhất trọng! Với tu vi của các tướng sĩ, căn bản vô lực chống đỡ.
"Thanh Thanh! Mau đưa Tiêu di và Tiêu Tiêu rời đi! Nhanh!" Liễu Thanh Dương hoảng sợ rống lớn.
Miêu Thanh Thanh sợ đến mức nước mắt tuôn rơi. Trong tuyệt cảnh này, đầu óc nàng trống rỗng.
“Mau đưa đế vương rời đi!" Phía đưới, trên một tảng đá lớn, Dương Thiên Nhàn hoảng sợ rống lớn.
Huyễn Dương kinh hoàng hô: "Nhanh tản ra! Loạn Thần, mang đế vương đi!"
Mọi người lòng nóng như lửa đốt, vô cùng khẩn trương.
Các tướng sĩ vội vàng thúc giục toàn lực, định thi triển thuấn gian di động lách mình tránh đi.
"Ông ông!"
Lúc này, vào thời khắc tất cả các tướng sĩ đều sợ hãi tuyệt vọng, một cỗ khí tức năng lượng hủy diệt đột nhiên bạo phát, tựa như Cự Long thức tỉnh, đại địa kịch hệt chấn động, từng đạo huyết quang sáng chói từ phế tích cửa thành bùng lên.
Lực lượng khủng bố trong thời gian ngắn bộc phát. Trên không trung, mảng lớn năng lượng màu xanh da trời kia lại quỷ dị dừng lại.