Bắc Minh Không đã đột phá lên Thiên Nguyên cảnh lục trọng!
Ngươi không nhìn lầm đâu! Đúng là Thiên Nguyên cảnh lục trọng!
Huyết trận khổng lồ kia đã giúp Bắc Minh Không lập tức đột phá đến cấp độ Thiên Nguyên cảnh lục trọng.
Phệ Hồn Đại Trận cắn nuốt vô số linh hồn, hấp thu lượng lớn huyết dịch, bên trong ẩn chứa sức mạnh cực kỳ khổng lồ. Thông qua một phương thức nào đó, nó trực tiếp rót sức mạnh đó vào cơ thể Bắc Minh Không, khiến hắn lập tức đột phá Thiên Nguyên cảnh lục trọng.
"Thiên Nguyên cảnh lục trọng!" Cảm nhận được khí tức kinh khủng của Bắc Minh Không, những cường giả có mặt đều vô cùng rung động, trừng mắt không tin.
Mộ Dung Thiên liếc nhìn Bắc Minh Không, nhíu mày, thầm nghĩ: "Khí tức của Bắc Minh Không hoàn toàn khác trước kia rồi. Chẳng lẽ hắn đã thuận lợi thức tỉnh sức mạnh tổ tiên của Táng Linh Cốc?"
Việc huyết trận khổng lồ kia giúp Bắc Minh Không đột phá Thiên Nguyên cảnh lục trọng đã khiến Mộ Dung Thiên vô cùng khiếp sợ. Nếu Bắc Minh Không còn thức tỉnh được sức mạnh tổ tiên của Táng Linh Cốc, vậy hắn sẽ khủng bố đến mức nào?
"Xem ra ta cũng phải tăng tốc thôi, nếu bị hắn áp chế một đầu, e rằng sau khi thành công, hắn sẽ tiêu diệt cả ta." Mộ Dung Thiên thầm nghĩ trong lòng, không thể không đề phòng Bắc Minh Không.
"Điều này sao có thể! Tu vi của Bắc Minh Không sao có thể đột phá lên Thiên Nguyên cảnh lục trọng?" Nam Cung Thiên Ngân kinh hãi tột độ, thần sắc ngây dại.
"Mới có mấy ngày thôi mà! Hắn lại đột phá..." Lãnh Thanh Phong trong lòng dậy sóng.
Lãnh Vô Nhai và những người khác cũng coi như hiểu rõ tu vi của Bắc Minh Không. Lúc bị Phong Võ Trần đánh chết, hắn chỉ là Thiên Nguyên cảnh tam trọng. Mới đây thôi, họ nghe nói Bắc Minh Không đột phá Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, chớp mắt vài ngày sau, hắn lại bạo tăng lên Thiên Nguyên cảnh lục trọng! Chuyện này có thể xảy ra sao?
Phong Vô Trần thiên phú khủng bố như vậy cũng không dám nói trong vài ngày có thể đột phá. Thiên phú của Bắc Minh Không chẳng lẽ còn đáng sợ hơn Phong Vô Trần?
Nếu thiên phú của Bắc Minh Không thật sự đáng sợ hơn Phong Vô Trần, tu vi của hắn có lẽ còn khủng bố hơn hiện tại nhiều, Cửu Châu đệ nhất chắc chắn không phải Lãnh Thanh Phong hay Nam Cung Chiến.
"Hắn rõ ràng đã đột phá!" Tà Hồn mặt đầy kinh hãi. Thực lực hiện tại của Bắc Minh Không đã vượt qua hắn, điều này khiến Tà Hồn cảm thấy bất an mãnh liệt.
Với thực lực hiện tại của Bắc Minh Không, nếu muốn đối phó Tà Vương Tông, quả thực dễ như trở bàn tay.
"Không biết hắn dùng biện pháp gì mà thúc đẩy tu vi tăng vọt!” Trọng thương Nam Cung Chiến cau mày nói. Hắn tự nhiên không tin Bắc Minh Không dựa vào thiên phú tu luyện để đạt được tu vi này. Thiên phú của Bắc Minh Không còn không bằng Nam Cung Chiến.
"Phệ Hồn Đại Trận thôn phệ nhiều linh hồn và huyết dịch như vậy, tu vi hắn tăng vọt chắc chắn liên quan đến pháp trận! Hắn đã sớm mưu đồ mọi thứ rồi, giả chết chỉ là bước đầu tiên! Hắn chờ tất cả chúng ta bị trọng thương mới ra tay!" Nam Cung Liệt ngưng trọng nói, càng nói càng phẫn nộ.
Lãnh Vô Nhai lạnh lùng nói: "Hừ! Bây giờ biết rõ thì đã quá muộn! Nam Cung Liệt, hôm nay dù ngươi may mắn sống sót, Phong Lam Tông cũng sẽ không buông tha Nam Cung thế gia."
Nam Cung Liệt mặt âm trầm, trầm mặc một hồi, nghiến răng giận dữ nói: "Có thể còn sống sót rồi hãy nói!"
Ánh mắt hung ác nhìn về phía Mộ Dung Thiên, Nam Cung Liệt tức giận hỏi: "Thiên Nhi! Ngươi làm vậy không phụ lòng ta, người ông ngoại này sao? Không phụ lòng Nam Cung thế gia đã bồi dưỡng ngươi sao?"
Nghe vậy, Mộ Dung Thiên hơi cau mày, trầm giọng nói: "Ông ngoại, người đối với ta như cháu ruột, ân trọng như núi, ta tuyệt đối không quên. Nhưng, ông ngoại lại không biết ta muốn gì. Nam Cung thể gia tuy nói có ơn bồi dưỡng, nhưng nếu không có ông ngoại, ta ở Nam Cung thế gia còn không bằng một hạ nhân. Ngoại trừ ông ngoại ra, Nam Cung thế gia còn ai coi ta ra gì? Ở Nam Cung thế gia, ta chỉ là một người ngoài mà thôi."
"Người ngoài? Nam Cung thế gia khi nào đối đãi với ngươi như người ngoài?" Nam Cung Thiên Ngân phẫn nộ quát: "Nam Cung thế gia cho ngươi tự do tu luyện tất cả công pháp vũ kỹ, đãi ngộ của ngươi và Nam Cung Cẩn đều như nhau!"
"Mấy thứ bề ngoài ai mà chẳng làm được?" Mộ Dung Thiên khinh thường cười lạnh nói.
"Mộ Dung huynh, đừng nhiều lời với bọn họ, chúng ta đi thôi." Bắc Minh Không lạnh nhạt nói, mục đích đã đạt được, hắn không muốn lãng phí thời gian.
"Ông ngoại! Người bồi dưỡng ta, ta nhất định ghi nhớ trong lòng. Từ nay về sau, ta sẽ không quay lại Nam Cung thế gia!" Mộ Dung Thiên quả quyết nói.
Chuyện đến nước này, Mộ Dung Thiên không cần thiết phải ở lại Nam Cung thế gia nữa.
"Các ngươi không ai được đi!" Lãnh Vô Nhai lạnh lùng nói, ánh mắt hung ác tràn ngập sát khí chằm chằm vào Mộ Dung Thiên và Bắc Minh Không.
Mộ Dung Thiên và Bắc Minh Không khơi mào chiến tranh giữa Phong Lam Tông và Nam Cung thế gia, gây ra thương vong thảm trọng cho cả hai thế lực. Bắc Minh Không càng lợi dụng Phệ Hồn Đại Trận đồ sát nhiều người như vậy, Phong Lam Tông sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hai người bọn họ?
"Mộ Dung Thiên! Ngươi hại chết nhiều người của Nam Cung thế gia như vậy, muốn đi là đi sao?" Nam Cung Vũ phẫn nộ quát: "Ta hỏi ngươi, cái chết của Cẩn Nhi, có liên quan đến Lãnh Thanh Phong không?"
"Không hề liên quan." Mộ Dung Thiên đáp: "Đều nói là để khơi mào chiến tranh giữa Nam Cung thế gia và Phong Lam Tông, tin tức đó đương nhiên là giả. Đừng hỏi những câu ngu xuẩn như vậy nữa."
"Lãnh Thanh Phong, ta rửa oan cho ngươi, ngươi có nên cảm tạ ta không?” Mộ Dung Thiên nhìn về phía Lãnh Thanh Phong, cười lạnh hỏi.
"Ta không chỉ muốn cảm tạ ngươi, ta còn muốn giết ngươi!" Lãnh Thanh Phong lạnh băng nói, sát khí lạnh thấu xương tập trung vào Mộ Dung Thiên.
"Ngươi muốn giết ta?" Mộ Dung Thiên hơi sững sờ, chợt nở một nụ cười lạnh khinh thường, chân nguyên trong cơ thể đột nhiên thúc giục, tỏa ra khí tức Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng!
"Ngươi chắc chắn với thực lực của ngươi có thể giết ta sao?" Mộ Dung Thiên khinh thường nói: "Đừng nói là ngươi đang trọng thương thì không giết được ta, cho dù ngươi ở đỉnh phong, cũng không giết được ta. Bây giờ ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay."
"Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng!" Cảm nhận được khí tức đáng sợ của Mộ Dung Thiên, sắc mặt mọi người đại biến.
Mộ Dung Thiên lại là tu vi Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng! Hắn đã ẩn giấu một tầng tu vil
Ở đây không ai biết Mộ Dung Thiên đạt đến cấp độ Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng!
"Phệ Hồn Đại Trận cũng giúp Mộ Dung Thiên đột phá sao?" Hộ pháp của Phong Lam Tông kinh hãi hỏi, mặt mày tràn đầy khiếp sợ.
"Khí tức của Mộ Dung Thiên không giống như vừa mới đột phá, mà là đã sớm đạt đến Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, chỉ là vẫn luôn giấu kín tu vi!" Lãnh Vô Nhai cau mày nói.
"Mộ Dung Thiên rõ ràng giấu diếm tu vi!" Nam Cung Vô Ngân cũng khó tin.
Không ai ngờ Mộ Dung Thiên lại đạt đến cấp độ Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, không ai biết hắn vẫn luôn giấu kín tu luyện.
"Lãnh tông chủ, Nam Cung thế gia, ta thật sự không muốn giết các ngươi. Mục đích của ta đã đạt được, cáo từ. Mộ Dung huynh, chúng ta đi thôi." Bắc Minh Không khẽ cười lạnh nói.
"Mơ tưởng! Hôm nay dù liều chết cũng phải tru sát bọn ngươi!" Hộ pháp của Phong Lam Tông phẫn nộ quát.
"Chỉ bằng các ngươi?" Bắc Minh Không mặt đầy khinh thường, cười lạnh nói: "Các ngươi cùng lên cũng không phải đối thủ của ta. Ai có gan thì cứ thử xem, vừa vặn Phệ Hồn Đại Trận còn thiếu lực lượng để thôn phệ."
"Phệ Hồn Đại Trận!" Nghe đến pháp trận khủng bố này, Lãnh Vô Nhai và những người khác không khỏi rùng mình.
Phệ Hồn Đại Trận quá khủng bố, khiến tất cả mọi người kiêng kị hoảng sợ.
Lãnh Vô Nhai và những người khác đều bị trọng thương ở các mức độ khác nhau, liên thủ đối phó Bắc Minh Không, họ không có nhiều nắm chắc, chỉ sợ đến lúc đó còn bị huyết trận thôn phệ.
"Hưu!"
Mộ Dung Thiên dẫn đầu phi thân rời đi, không ai dám ngăn cản.
"Chư vị, không quấy rầy các ngươi, các ngươi cứ tiếp tục chiến đấu, cáo từ." Bắc Minh Không ngạo nghễ nói, chợt cũng phi thân rời đi.
Hai thế lực lớn của Cửu Châu lại không đám ngăn cản!
Sau khi Bắc Minh Không rời đi, huyết trận khổng lồ kia mới dần dần biến mất.
Quảng trường rộng lớn, thi thể biến mất hết, không một vết máu, vô cùng sạch sẽ.
"Đáng giận!" Lãnh Thanh Phong nghiến răng giận dữ nói, lửa giận như muốn phun ra từ trong bụng.
Nhiều đệ tử của Phong Lam Tông chết thảm như vậy, họ lại bất lực, không thể báo thù cho đệ tử đã chết, điều này khiến họ vô cùng uất ức và không cam lòng.
Nam Cung thế gia cũng vậy, ai cũng không cam tâm để Bắc Minh Không rời đi.
Trừ phi Nam Cung Chiến khôi phục hoàn toàn, có lẽ còn có thể đấu một trận với Bắc Minh Không.
Giờ phút này họ nên may mắn vì Bắc Minh Không không nhân cơ hội này giết họ, nếu không tất cả những người này đều phải chết.
"Để bọn chúng đi!" Nam Cung Liệt dữ tợn nói: "Chúng ta đang trọng thương, đúng là không làm gì được bọn chúng. Chờ thương thế khỏi hẳn, còn sợ không giết được Bắc Minh Không sao?"
Nghĩ lại thì cũng phải, Bắc Minh Không bất quá chỉ là Thiên Nguyên cảnh lục trọng, với thực lực của Nam Cung thế gia, muốn giết hắn cũng không khó, dù cho Nam Cung thế gia hiện tại gần như toàn quân bị diệt.
"Gia chủ, còn Phong Lam Tông?” Nam Cung Vô Ngân hỏi.
"Hừ! Bọn chúng có bản lĩnh thì cứ ngăn cản thử xem! Chúng ta đi! Đưa Chiến Nhi về chữa thương!" Nam Cung Liệt cường thế nói, ánh mắt liếc qua Lãnh Vô Nhai.
"Nam Cung Liệt, ân oán giữa chúng ta, sớm muộn gì cũng phải giải quyết!" Lãnh Vô Nhai lạnh lùng nói. Song phương đều lưỡng bại câu thương, Phong Lam Tông hiện tại cũng không làm gì được Nam Cung thế gia.
Tà Vương Tông đứng một bên nhìn chằm chằm, chỉ chờ bọn họ liều mạng, nếu không giữ lại chút thực lực, chỉ sợ Phong Lam Tông và Nam Cung thế gia đều bị Tà Vương Tông chiếm đoạt.
Nếu không vì Bắc Minh Không, đại chiến có lẽ sẽ lan đến hồi kết.
"Lần này là Nam Cung thế gia ta sai, lão phu nhận. Nếu Phong Lam Tông muốn báo thù, tùy thời đến Nam Cung thế gia! Chúng ta đi!" Nam Cung Liệt cường ngạnh nói, tràn ngập uy nghiêm của thế gia chỉ chủ.
Các cường giả Thiên Nguyên cảnh của Phong Lam Tông vừa định tiến lên ngăn cản, Lãnh Vô Nhai liền ngăn lại nói: "Để bọn chúng đi!"
"Bắc Minh Không, đợi ta đột phá Thiên Nguyên cảnh lục trọng, ta quyết không tha cho ngươi!" Lãnh Thanh Phong âm trầm giận dữ nói, da mặt co giật kịch liệt.
Khi Nam Cung thế gia chỉ còn lại vài trăm người rời đi, đại chiến kết thúc một giai đoạn.
Trận chiến này, đối với Nam Cung thế gia và Phong Lam Tông mà nói, đều là đả kích mang tính hủy diệt. Gần hai vạn người của Phong Lam Tông, hôm nay chỉ còn lại vài trăm người, Nam Cung thế gia cũng vậy.
Đương nhiên, chỉ cần các cường giả Thiên Nguyên cảnh còn sống, thực lực cũng không giảm đi bao nhiêu, rhiều lắm là số lượng người ít đi.
Đại chiến chấm dứt, các cường giả của Đấu Giá Hội, Tà Vương Tông, Tiêu Gia lần lượt rời đi, không ai thừa cơ xông vào chiếm đoạt Phong Lam Tông.
Đại chiến tuy đã xong, nhưng tất cả các cường giả của thế lực lớn đều vô cùng nghi hoặc. Cơ hội tốt như vậy, Bắc Minh Không lại không tiêu diệt bọn họ, ngược lại cho họ cơ hội báo thù, Bắc Minh Không thật sự không muốn tiêu diệt hai thế lực lớn sao?
Bắc Minh Không có ngu ngốc như vậy không?
Hiển nhiên là không, ngược lại rất thông minh.
Xem ra, sự tình không hề đơn giản như vậy.