Tinh Vũ Cửu Thần

Lượt đọc: 19267 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 7
– xung đột

❊ ❊ ❊

Nhìn sắc mặt của Hàn đô úy, Hạ Thường Dung liền biết được suy nghĩ của ông, cười to một tiếng và nói: “Hàn đô úy, tuy ta không phải là người của Trường Thành Doanh, nhưng ít ra ta cũng là người của Triết Vân Quốc thì cũng nên nói một câu, bây giờ Triết Vân Quốc đang bị binh họa, chúng ta sao lại có thể đặt mình ở ngoài nữa? Với lại, cha của ngươi là Hàn Vấn là bạn tốt của ta, có gì không ngại nói thẳng”

Sắc mặt của Hàn đô úy không vì câu nói của Hạ Thường Dung mà thả lỏng hơn, với ông mà nói người đáng sợ không phải Hạ Thường Dung mà nói nhỏ nhỏ: “Nhưng mà nếu Dương đóc soái...”

“Hứ, Dương Liên Đình tự dưng vì những câu nói giết quan quân, lúc đó ta sẽ về bẩm báo với bệ hạ. Một người thống soái không lắng nghe ý kiến của thuộc hạ thì chắc chắn không phải là người thống soái tốt”

Nếu như không phải được cha của hắn Vương Huyên, dùng những lời nói dụ dỗ bệ hạ, để hắn được lên làm thống soái” Hạ Thường Dung lại nghĩ đến cảnh bị xử trảm của Kim lữ soái, sắc mặt biến thành khó coi

Nếu như Tạ Tinh nghe được câu nói của Hạ Thường Dung, khẳng định rằng Triệu Quát cũng xuyên không qua đây làm Dương Liên Đình

Hàn đô úy thấy Hạ Thường Dung nói như vậy, nhanh chóng đuổi 2 người binh đang gác cổng đi và nhìn vào Lý giáo úy: “Có chuyện gì, Hạ đại nhân cũng ở đây, ngươi nói đi”

Lý giáo úy nhanh trong đưa những lời mà Tạ Tinh nói ra, nghe xong câu nói của giáo úy, Hàn đô úy sắc mặc biến đổi, ngay cả người không hiểu quân sự cũng cảm thấy sự việc nghiêm trọng

Thấy sắc mặc của Hàn đô úy không ngừng thay đổi, Hạ Thường Dung lập tức nói: “chuyện này không phải chuyện nhỏ, ngươi và ta đi gặp Dương Liên Đình, ta không tin là hắn sẽ không nghe, không ngờ tới là chỉ một người binh nhỏ của doanh lại có đầu óc và học thức như thế, mà lại bình tĩnh phân tích”

“Lai Thăng, chúng ta cùng đi gặp Dương đốc soái, Lý giáo úy làm phiền ngươi dẫn người lính đó đến đây, chúng ta cần gặp hắn, một nhân tài như vậy lại ở trong quân đội, loại người này là may mắn của Triết Vân Quốc chúng ta”

Tuy có chút sợ chết, nhưng Hàn Lai Thăng cũng gật đầu, ra lệnh cho Lý giáo úy đi mang Tạ Tinh đến, sau đó đi đến doanh trại của Dương thống soái

Dương Liên Đình sau khi nghe xong câu nói của Hàn Lai Thăng rồi liếc qua Hạ Thường Dung, Dương Liên Đình với sắc mặt khó coi

Liếc sang Hạ Thường Dung và nói từ từ: “Ngài nói kế hoạch ta định ra là một kế hoạch ngu ngốc sao? Một người quan văn bị đày khỏi triều đình lại muốn hội ý quân sự, không lẽ Ngài muốn chê quân lệnh của ta không dứt khoát sao. Nếu như ngươi không rõ thì ta nói cho ngươi nghe, ngươi nghĩ rằng ta chưa nghĩ qua sao. Phe địch giờ đang cắm quân tại khe núi và bằng địa, ta đã suy nghĩ nhiều lần, không tồn tại những sự hư vô này. Và quân ta đi tập kích chỉ có năm nghìn người, nơi ở phe địch không thể nào phóng hỏa, phe ta đuổi phe địch vào khe núi hẹp và cho nước sông vào là được, còn dùng gì để chắn lại khe núi thì ta cũng đã có phương pháp giải quốc, không cần các người lo lắng, còn ngươi Hàn Lai Thăng, nếu như không phải nể mặt Hàn quý phi thì ta cũng đã chém đầu ngươi rồi”

“Nhưng mà, Dương đốc soái …” Hạ Thường Dung hình như muốn nói gì đó

“Ngươi muốn nói cái gì? Nếu như ngươi muốn nói là ta cố tình làm vậy thì, phe địch và phe ta đều phải chết, phe địch gần mười vạn quân còn ta chỉ có năm nghìn quân, chúng ta sẽ chịu lỗ sao? Hay là muốn nói rằng nếu như chúng ta thả nước sông xuống họ có thể bay đi sao? Không lẽ họ biết được ta thả nước sông xuống họ sẽ trốn trong cái bồn để chờ chết?”

“Được rồi, nếu như các người cái gì cũng nói không được thì hãy ở lại quân doanh, bây giờ không được đi bất cứ đâu cả, Hàn đô úy, ngươi cũng thế, ngươi sẽ phụ trách an toàn của Hạ đại nhân, còn chiến dịch lần này ngươi không cần tham gia nữa” nói xong Dương Liên Đình đã đi ra quân doanh

Chỉ còn lại cái mặt khó coi của Hạ Thường Dung

“ Hàn đại nhân, chúng ta phải về liều thôi, bây giờ chúng ta ở đâu cũng không đi được rồi” Hàn Lai Thăng thở dài

Hai người đi về quân doanh, thấy được Lý giáo úy

“Có chuyện gì vậy, Lý giáo úy?” Hạ Thường Dung có một cảm giác không lành

“Người lính đó đã cùng mấy người trong đội đi ra làm nhiệm vụ đưa thư rồi” Lý giáo úy nói xong, nhưng thấy lo lắng

Hàn Lai Thăng đã bình phục lại tâm trạng: “Trước khi hắn đi có nói gì không”

Lý giáo úy lắc đầu: “Chỉ là nói họ có thể ngồi thuyền để đột kích, rồi không nói gì cả. Hàn tướng quân có cần ta đi bắt hắn về không

Hàn Lai Thăng lắc đầu: “không cần đâu, nếu như ta không đoán sai thì bây giờ quân doanh của ta đã bị đại soái trông chừng vào bảo vệ. Nếu như chiến dịch thành công, ta còn có thể giữ được tính mạng, nhưng Hạ đại nhân...”

Hàn Lai Thăng không nói gì, nhưng đã hiểu được ý của mọi người, Hạ Thường Dung cười nhỏ nhẹ: “Lão phu sớm đã không còn xem trọng cái mạng quèn này nữa, chỉ là những người ngốc làm mất nước. Lý giáo úy, ngươi biết người lính đó tên gì không?”

Lý đô úy lắc đầu: “Ta chỉ biết là Vương Hổ, Đinh Cầu và Tạ Khê, là một trong ba người họ, cụ thể là ai thì không biết”

“Để ta đi hỏi thử” nói xong Hạ Thường Dung đi ra khỏi lều

“Đại nhân, đại soái có lệnh, không ai có thể ra vào lều này” quả nhiên ngoài của Hàn Lai Thăng đã có bốn người lính mới không biết mặt

Hạ Thường Dung sắc mặt không đổi nói: “Dương Liên Đình, thằng khốn”

Đến bây giờ Tạ Tinh năm người đã đi khỏi quân doanh được 20 dặm hơn, nhưng mà tranh chấp đã phát sinh

“Tạ Tinh, Ngưu đội trưởng đã cho chúng ta đường đi an toàn, nhưng ngươi lại chạy hướng ngược lại, ta không đồng ý” Hạ Lương Tài sắc mặt không phục và nói

Vốn đã bất mãn với quyết định xuất phát lập tức, rồi bây giờ lại thay đổi lộ trình làm hắn thấy khó chịu

“Ta đồng ý với Lương Tài, Tạ Tinh người hoàn toàn không có tư cách thống lĩnh” Tiền Đại Phú sắc mặt cũng khó coi

Vương Hổ muốn nói, nhưng bị Tạ Tinh ngăn lại. Tạ Tinh nói với 2 người: “Vậy các ngươi muốn gì”

“Đưa thư không phải là đội của chúng ta mà mỗi đội đều có một đường đi riêng để đi ra, ta nghĩ là chúng ta đi theo đường đã định sẵn sẽ tốt và an toàn hơn” Hạ Lương Tài không du di và nói

“Tôi không đồng ý, tôi chỉ nghe lời Tinh ca.” Đinh Cầu không du di nói ra

“Nếu như vậy thì chúng ta chia ra mà đi, ngươi đi đường ngươi, ta đi theo con đường đã định sẵn” Hạ Lương Tài nói

“Được thôi, giờ ta đi đường ta, ngươi đi đường đi” Tạ Tinh nói năng nhẹ nhàng

“Chia tay, đường ngươi chạy là đường chết, bản đồ và thư đang trong tay ngươi, nếu như chúng ta ra thì sao mà giải thích với cấp trên?” Tiền Đại Phú liếc Tạ Tinh nói

Tạ Tinh như nhìn những người ngốc, đưa thư và bản đồ cho Hạ Lương Tài nói: “Đậy, bản đồ cho các người nhưng ta là đội trưởng nên thư ta bảo quản, chúc các ngươi thăng quan phát tài. Vương Hổ, Đinh Cầu chúng ta đi”

Cả ba người lập tức rời đi

“Đợi chút, Tạ Khê, ngươi đi rồi nếu như chúng ta đến Tây Lương Doanh không có thư thì phải làm sao?” Tiền Đại Phú đuổi lên và nói

“Cũng dễ thôi, ngươi nói là hai ngươi được chúng ta hỗ trợ và đã hy sinh, vậy thì công lao của 2 người sẽ càng lớn” ở xa Tạ Tinh nói to

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »