Tinh Vũ Cửu Thần

Lượt đọc: 19290 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 13
– chuyện vô lễ 4 năm trước

❊ ❊ ❊

“Ngươi xem một lát sẽ hiểu” Tạ Tinh cầm lên con dao nhỏ, cắt cây trúc thành một mảnh mảnh nhỏ, không bao lâu, một cây quạt trúc đã xuất hiện trên tay Tạ Tinh

“Tinh ca, đây là quạt, còn có thể gấp lại?” Đinh cầu ngơ ra nhìn cây quạt trên tay Tạ Tinh, không hiểu sao lại làm cây quạt, thời tiết hiện tại cũng không nóng

Tạ Tinh cười nói: “Cái này ngày mai sẽ có tác dụng”

Tạ Tinh đợi cho hồ dán khô, thử quạt mấy cái thấy rất hài lòng: “Đợi lát viết lên trên mấy chữ, đi, tiểu Cầu chúng ta đi mua một số mực viết” Hắn vốn muốn dùng cây quạt này để cho công việc ngày mai

Bảo Mực Hiên, Tạ Tinh thấy cái bảng hiệu lớn, hai người đi vô đến tủ mua loại viết mực văn phòng

Thấy hai người đi vào, trong tiệm có một cụ già khoảng năm sau chục tuổi đứng ra hỏi: “Hai vị muốn mua cái gì?”

Tạ Tinh đương nhiên không muốn lãng phí tiền, không muốn mua gì dư thừa, chỉ mua đủ để viết mấy chữ

“Như vậy đi, ông chủ, tôi muốn mượn bút viết mấy chữ không biết có được không, nếu được tôi có thể trả mấy đồng” Tạ Tinh nói

Cụ già này giống như một người có học nên thấy Tạ Tinh nói chuyện lịch sự liền nói: “Người đi học muốn viết mấy chữ, đâu cần tốn tiền, đi theo ta”

Cụ già dẫn 2 người đi một cái bàn gỗ lớn chuyên dùng cho những người khách thử bút và mực

Tạ Tinh lấy ra cái quạt, để lên trên bàn, Đinh Cầu giữ lấy cây quạt, còn Tạ Tinh cầm bút viết lên trên, nhưng trước tiên phải thử viết lên trên giấy, xem coi công lực viết văn của mình còn không

Lập tức Tạ Tinh viết nhanh trên cây quạt 4 chữ “Khó được hồ đồ”, tuy rất lâu không dùng viết lông, nhưng mà công lực lúc học đại học một năm vẫn còn không mất đi

Bốn chữ viết tuy không bằng lúc trước, nhưng Tạ Tinh cũng rất thỏa mãn, đợi đến khi mực khô, hắn lật sang một bên viết một bài thơ “Thanh Ngọc Án” của Thân Diệp Tật, rồi mới thả viết xuống

Tạ Tinh nhìn sang một bên và nói: “Đa tạ lão nhân đã cho mượn bút, cáo từ”

“Chữ đẹp, thơ hay, 'Chúng Lý Tầm Ta Thiên Bách Độ, Mộ Nhiên Hồi Thủ, Người Ấy Vẫn Còn, Đăng Hỏa Nan San Tụ' tốt, tốt, tốt...” cụ già nhìn mấy chữ, thì phát hiện Tạ Tinh phải đi, liền nắm lại nói: “Tiểu ca có một tay viết hay, có thể tặng cho cụ già này một tấm không”

Nói xong cụ không ngừng xoa tay, tỏ vẻ vô cùng e ngại nhưng thật sự là rất thích chữ viết của Tạ Tinh, với lại còn bài thơ hay, cụ cũng không muốn như vậy

Tạ Tinh nhìn một cái, nghĩ đây là chuyện nhỏ, nói liền: “không sao, lấy giấy qua đây”

Cụ già lấy một tờ giấy qua nói với Tạ Tinh “Có thể viết bài thơ lúc nãy không”

Tạ Tinh cười to một tiếng: “Cụ cứ yên tâm, mấy loại thơ kiểu này trong não ta vẫn còn nhiều lắm”

Nói xong Tạ Tinh cầm viết: “Trăng sáng có bao giờ, cầm rượu hỏi trời xanh, không biết thiên cung sao, bây giờ là năm nào, ta cưỡi gió mà về, lại sợ ngọc ngân đình, nơi cao không sợ lạnh, bóng người mua ngang trời, sao lại ở nhân gian!”

Tạ Tinh chỉ viết được nửa bài rồi không biết nữa, bỏ viết xuống hỏi: “Cụ thấy sao?”

“Được tốt, tiểu ca là kỳ tài, loại thể viết này, với lại những câu thơ đẹp, không ngờ ta Hồ An Quốc đến già có thể thấy được một kỳ tài như thế...” Tạ Tinh thấy cụ đang chăm chú nhìn, nhanh chóng rời đi

“Tinh ca, tuy đệ không biết chữ nhưng thấy được huynh viết rất tốt, lúc trước đệ cũng không biết là huynh biết chữ” Đinh Cầu sùng bái nhìn Tạ Tinh

“Đây đâu là cái gì, nhưng kiểu chữ này không phải là ta phát minh, ta có một tiểu đệ tên là Triệu Cát, đó là một người công tử bại gia, sau khi bại hết gia sản, chỉ còn lại những thứ này. Lúc ta vào thành, phát hiện có một cái chùa hoang, tiểu Cầu, chúng ta đi mua đồ ăn, tối nay ngủ ở đó” Tạ Tinh vừa nói và dắt Đinh Cầu đi mua một con gà quay, với lại mấy chục cái bánh bao không nhân, còn đủ thứ đồ ăn vặt khác nữa, nên 1 lượng cũng tiêu xài gần hết

Sau 2 tiếng đồng hồ, hai người đến một ngôi chùa hoang ngoài thành

Thức ăn chớp mắt đã được ăn hết

Tạ Tinh thở dài bảo tiểu Cầu sắp xếp chỗ ngủ và hỏi: “Tiểu Cầu, lần trước ta còn có chút chuyện chưa nói với Vương Hổ, thật ra trên chiến trường lần trước ta có rất nhiều thứ không nhớ được, đệ có thể nói cho ta nghe không”

Tiểu Cầu kinh ngạc nhìn Tạ Tinh hỏi: “Không lẽ huynh bị thương ở não? Nhưng mà Tinh ca não của huynh hình như thông minh hơn trước”

Tạ Tinh nói: “Bị chấn động trong chiến trường, có một số chuyện bị quên, đặt biệt là chuyện ở gia đình, đệ nói ta là đệ tử của một gia tộc đi tham quân? Vậy sao không phải là gia đinh đi thay, sao ta phải khổ sở như vậy?”

Đinh Cầu nhìn với ánh mắt buồn và nói: “Tinh ca, xem ra bệnh của huynh không nhẹ, những chuyện này lúc trước là chính miệng huynh kể cho đệ nghe, bây giờ huynh quên luôn cơn đói rồi”

Tạ Tinh nghe được đột nhiên tinh thần phấn chấn nói: “Đệ mau nói cho ta nghe” hắn tuy ở trong gia tộc không được hoan nghênh, nhưng không biết tại sao. Tuy hắn đoán ra được một trong những lý do là do bố mình, nhưng không phải là lý do chính

Đinh Cầu không quan tâm Tạ Tinh đang hồi hộp, từ từ nói: “Huynh không phải nói là lúc trước huynh bị hại sao? Lúc đó có cuộc hẹn với tiểu thư Ninh gia, nhưng cuối cùng lại bị tiểu thư đó tố cáo là huynh xàm sỡ, kết quả bị đánh một trân, sau đó ném về một bụi cỏ ở nơi ở của Tạ gia, không có tiền tháng của Tạ gia, nếu không phải nhờ có chị họ, Tạ Nhu, thì huynh cũng mất mạng rồi”

“Thân hình nhỏ bé như vậy có thể xàm sỡ con gái? Thật là mắc cười, có khi bốn năm trước thân hình còn nhỏ bé hơn bây giờ ấy chứ” Tạ Tinh nhìn cánh tay nhỏ xíu mà khóc không ra nước mắt, chuyện này.... con mẹ nó chứ, so với Đậu Nga còn oan uổng hơn.

- Đúng vậy, lúc đó huynh cũng bảo là huynh bị oan

. Đinh Cầu nói với vẻ mặt vô tội

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »