Tinh Vũ Cửu Thần

Lượt đọc: 19369 | 3 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 10
hỗn loạn

❊ ❊ ❊

Hạ Thường Dung tuy rất nóng nảy, nhưng cũng không còn cách nào khác, ông và Hàn Lai Thăng bị canh giữ, thậm chí đi vệ sinh còn có người đi theo không cho họ rời khỏi doanh trại nửa bước. Ngay cả Lý giáo uý cũng bị nhốt chung

Nhưng dù có nóng chăng nữa thì đây là quân doanh của Dương Liên Đình, hắn muốn làm gì thì làm ở đây là thiên hạ của hắn. Ngay lúc này tiếng thao quân đã từ từ yên lặng trở lại, Hạ Thường Dung biết được đột kích hôm nay tiến hành. xem ra lời nói của người lính tên Tạ Khê nói một chút cũng không sai

“Thật là một kế hoạch chỉ được nói trên giấy, đồ khốn. bây giờ hắn chỉ hy vọng là suy nghĩ đối phương giống như của Dương Liên Đình. tuy không có mấy khả năng. Lý giáo uý, lúc tên lính đó sắp lên đường, không có nói cái gì sao?” xem ra Hạ Thường Dung còn không phục

“Không có, chỉ nói là họ sẽ chạy theo đường thuỷ, rồi không nói gì hết.” Lý giáo uý cũng hết cách, 2 ngày nay bị hỏi đi hỏi lại nhiều lần

Hạ Thường Dung lắc đầu, ngồi xuống suy nghĩ nếu như tên lính đó biết lần này đi đưa thư sẽ là đi chịu chết thì tại sao lại chủ động đi đưa thư, hắn là người thông minh, tại sao lại chọn con đường chết

Không đúng, không có bến cảng, ngồi thuyền? Ta hiểu rồi, Hạ Thường Dung đột nhiên đứng dậy, hắn cuối cùng cũng suy nghĩ ra quân đội của phe địch không sợ nước là do họ có thuyền để tiến hành thuỷ chiến

“Không được, ta muốn gặp Dương Liên Đình” Hạ Thường Dung cũng không có cách nào ngồi yên, vốn hắn cũng ôm một cách suy nghĩ giống Dương Liên Đình, không chừng có thể tiêu diệt đối phương lời nói của một người lính cũng không có tính đáng tin gì nhiều

Mà Hạ Thường Dung vốn không biết về quân sự, hắn theo quán tính nghĩ rằng cách của Dương Liên Đình cũng không có gì sai. Nên khi bị giữ lại, tuy phẫn nộ nhưng chưa đến giới hạn

Nhưng mà bây giờ hắn đã hiểu và có thể chắc chắn thì không thể ngồi trong quân doanh được nữa. Hàn Lai Thăng đơ người ra, hắn nghe lời nói của Hạ Thường Dung thì đã hiểu được những nguy cơ sắp tới

“Hàn đô uý, ngươi lập tức giết mấy người này đi” Hạ Thường Dung sắc mặt rất khó coi, cũng không còn thời gian để phí phạm nữa

Hàn Lai Thăng biết được nếu không giết 4 người này, thì cũng là một con đường chết, không cần đợi lệnh liền vung đại đao giết hết 4 người

Lý giáo uý vốn là người của Hàn Lai Thăng, khi thấy Hàn đô uý cầm đao lên động thủ thì cũng lập tức rút kiếm ra giết 4 người canh gác

Cả 2 người đều là những người từ chiến trường ra, nhanh chóng giải quyết 4 người, họ còn chưa kịp đánh trả đã thiệt mạng

“Bây giờ chúng ta đi thẳng tìm Dương Liên Đình” Hạ Thường Dung phẫn nộ đạp lên xác của 4 tên lính gác

“Hán dám giết thân vệ của ta, người đâu, trói chúng lại” Dương Liên Đinh biết được thân vệ của mình bị giết, phẫn nộ ra lệnh

“Dương Liên Đình cái đồ khốn, muốn đưa mười vạn quân của chúng ta đi vào chỗ chết, còn không mau rút quân …” Hạ Thường Dung vừa chạy vừa nói lớn khiến cho cả quân doanh đều nghe thấy

Vốn cơ thể suy nhược, cộng thêm tức giận, Hạ Thường Dung phun ra một ngụm máu tươi

Dương Liên Đình nhăn mày “Sao lại như vậy?”

“Đùng “ một tiếng pháo lớn nổ lên, Dương Liên Đình cười to “Haha, cuối cùng thì cũng phá được sông”

Đột nhiên quên đi tra cứu sự việc của Hạ Thường Dung

“Ngươi là một con heo, trong địa bàn của họ có chứa mấy ngàn chiếc thuyền, đợi thằng ngu như ngươi thả nước liền lập tức leo lên thuyền” Hạ Thường Dung chỉ tay vào mặt Dương Liên Đình và nói chửi không ngừng

Dương Liên Đình sắc mặt tái lên nói: “Chúng ta nhiều nhất tổn thất 5 nghìn quân, lão già khốn nạn này, lại dám buộc tội ta như thế

“Hahahaha …” Hạ Thường Dung cười to, nhưng trên mặt lại không có vui tí nào chỉ Dương Liên Đình mà nói “5 nghìn người, ngươi là con heo, còn suy nghĩ chỉ 5 nghìn người. Đến lúc những nước sông ập đến thì nhanh chóng lan vào cả quân doanh phe ta, khi nước ập tới là chúng nó đã ngồi trên chiến thuyền mà đánh tới, đến lúc đó người chạy được sao, nhảy xuống bãi đá thì đã có quân định giăng sẵn thiên lai địa võng ở đó rồi”

Dương Liên Đình nghe lời nói của Hạ Thường Dung, sắc mặt tái xanh, hắn cuối cùng cũng hiểu ra tính nghiêm trọng của sự việc

“Lập tức tập hợp quân đội, bây giờ chúng ta phải rút xuống bãi đá” Dương Liên Đình cũng không ngốc lắm, tuy thích bàn sách lược trên giấy, hắn cũng biết được khi nước chưa tới đi xuống bãi đá thì sẽ bảo tồn được một phần binh lực

Tuy bây giờ rút thì sẽ gặp quân mai phục, chúng ta cũng sẽ tổn thất không ít, nhưng nếu không rút bây giờ đợi nước sông dâng lên đến đây thì không có ai có thể thoát được

Nguyên cả doanh trại đều loạn cả lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này trước khi chiến thuyền phe đối phương tới

“Hạ đại nhân, chúng ta lập tức rời khỏi đây” Hàn Lai Thăng kéo Hạ Thường Dung chạy qua một bên

Hắn đang phẫn nộ cũng không biết phải làm như thế nào, dù gì thì hắn cũng chưa trải qua những chiến cục lớn như thế này, rất nhanh thì 10 vạn quân sẽ bị diệt sạch

“Hàn đại nhân, Dương Liên Đình là kẻ độc tài, hiện hắn đang lo việc quân doanh không để ý đến chúng ta nếu hắn nhớ lại thì chúng ta sẽ chết chắc” Hàn Lai Thăng nói nhỏ

Hạ Thường Dung nói “Đại trượng phu chết thì chết, không lẽ chúng ta còn sợ thằng khốn đó sao”

Hàn Lai Thăng lắc đầu: “Hạ đại nhân dĩ nhiên không sợ hắn, nhưng nếu như bị hắn giết, đến lúc đó bệ hạ sẽ nghe lời của hắn, vì bệ hạ không biết được sự thật ở đây là gì, nếu hắn đẩy hết trách nhiệm cho mình thì chúng ta sẽ mang tội lớn?”

“Dù đại nhân không sợ mang tội thì cũng suy nghĩ cho gia đình, không lẽ đại nhân muốn người nhà ở Kinh Đô phải chết sạch sao, đây là tội chết chu vi cửu tộc”

Nghe lời nói của Hàn Lai Thăng, Hạ Thường Dung chợt tỉnh ngộ, dù lời nói có khó nghe nhưng nó lại lạ sự thật, đó không phải là không thể mà chắc chắn xảy ra

“Đi” 3 người liền đi ra và nhanh chóng biến mất lúc binh loạn

Dương Liên Đinh tự nhiên nhớ ra được, ra lệnh cho một quan quân nói: “Ngươi lập tức dẫn người giết Hạ Thường Dung, Hàn Lai Thăng và giáo uý kia, mang đầu 3 người họ về đây cho ta”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »