Thiết Tâm Nguyên thấy Triệu Uyển nói thế, vỗ tay ba cái, Úy Trì Chước Chước như bóng ma xuất hiện sau lưng y.
“ Đi hỏi Âu Dương tiên sinh xem, vì sao đưa những kẻ đó tới?”
“ Thần thiếp hỏi rồi, Âu Dương tiên sinh nói hai chứ, là có tiền.”
“ Ồ.”
Thiết Tâm Nguyên rơi vào trầm tư, Úy Trì Chước Chước thi lễ lui ra.
Có tiền là lý do hung hãn, tuy những kẻ này đều không nhiều tiền bằng Thiết Tâm Nguyên, nhưng cả một đám cộng lại thì không ít đâu. Xem ra Âu Dương Tu muốn giữ tiền của đám người này ở lại Thanh Hương thành, chỉ không biết là dùng cách gì.
Khi Thiết Tâm Nguyên từ trong trầm tư tỉnh lại thì Triệu Uyển vẫn bế con ngồi bên cạnh, đôi mắt to đẹp đẽ chứa đầy hàn khí lạnh người.
“ Suy nghĩ quốc sự xong rồi thì có nên nói với người làm vương hậu thiếp đây một tiếng, Úy Trì Chước Chước tự xưng thần thiếp từ khi nào không vậy?”
“ Thế à?” Thiết Tâm Nguyên gãi đầu nghĩ lại cũng không biết Úy Trì Chước Chước tự xưng như thế từ khi nào, chẳng phải đều xưng là thuộc hạ hay nô tỳ sao?
Trượng phu giả ngốc hay là ngốc thật thì Triệu Uyển nhìn ra ngay, nàng khẳng định trượng phu không hề biết gì.
Hơi lạnh trong mắt lui đi, sai Châu Nhi mang thảm tới đắp lên người Thiết Tâm Nguyên, nghiến răng:” Thiếp vốn hiền lành, có người muốn đẩy thiếp vào chỗ đanh đá rồi.”
“ Ta không ...”
“ Biết không phải chàng nên thiếp mới nói thế, phụ hoàng thiếp là người lòng dạ rộng rãi, nhưng mẫu phi lại là nữ nhân hẹp hòi so đo tính toán, trước kia cho chàng thấy một mặt thừa hưởng từ phụ hoàng, sau này chàng sẽ biết một mặt từ mẫu phi thiếp.”
Thiết Tâm Nguyên vuốt má Triệu Uyển an ủi:” Đừng nghĩ nhiều.”
Chuyện này không tiện giải thích nhiều, càng nói nhiều càng giống chột dạ.
“ Nhưng nó là chuyện phiền toái.” Triệu Uyển thấy rất ủy khuất, nữ nhân đó suốt ngày quấn lấy phu quân mình, biện pháp của nàng lại hữu hạn:
“ Chuyện này khó nói rõ với Chước Chước được, nếu đơn giản là chút chuyện nam nữ, ta chặt đứt một cái là xong, nhưng sau lưng cô ấy là cả vương tộc Vu Điền, không cần nói nàng cũng biết họ rất quan trọng với Cáp Mật, rất nhiều người có vị trí trọng yếu trong công tượng doanh.”
“ Bây giờ họ đều coi thái độ của ta với Chước Chước chính là thái độ với cả Vu Điền tộc, làm ta tiến thoái lưỡng nan, ta đành trì hoãn, hi vọng lâu dần họ hiểu ra, chứ giờ giải thích thế nào cũng không hợp.”
Triệu Uyển há miệng cắn vai Thiết Tâm Nguyên một cái, không nói gì.
Thiết Tâm Nguyên nhịn đau, đưa tay cọ lên gò má mịn màng của nàng:” Nàng có biết không, khi lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng trên tường thành cảm thấy vô cùng thoải mái, dù lúc đó nàng ăn trộm lê của nhà ta, còn lấy đá ném ta.”
- Chuyện tình cảm vi diệu như thế đấy, ta và Đường Đường cũng quen nhau từ nhỏ, nhưng quá thân thiệt, đôi khi ta cảm thấy chúng ta như tỷ muội, nàng lại khác, chúng ta cũng thân thiết từ nhỏ, nhưng từ lúc năm tuổi ta đã đã nói với mẹ, sẽ cưới nàng rồi.
- Thích một người dù xấu xí, dù tính tình không tốt vẫn cứ thích, còn không thích, dù đẹp như thiên nga cũng vô dụng, cùng lắm muốn chiếm chút tiện nghi.
“ Thiếp biết, tới giờ chàng chỉ có mình thiếp, thậm chí không ra ngoài lang chạ như Mạnh Nguyên Trực, không phải vì a nương ngăn cản, không phải vì thiếp hung dữ, mà chính ở bản thân chàng ...” Triệu Uyển thích nhất động tác này của Thiết Tâm Nguyên, vì lần đầu tiên nàng trốn khỏi hoàng cung, hai người ngồi bên sông, Thiết Tâm Nguyên làm thế.
Phu thê ôn chuyện cũ một hồi, đang ngọt ngao, đột nhiên Triệu Uyển đổi sắc mặt:” Chiếm tiện nghi? Xung quanh chàng nhiều mỹ nữ như thế, rốt cuộc làm chuyện này mấy lần?”
Hỏng, lỡ mồm, Thiết Tâm Nguyên mắt đảo bốn phía tìm dê thế tội, Thiết Nhị ở xa bê một cái nồi lớn đi qua.
Chuyện chiếm tiện nghi nữ nhân này không thể đổ lên đầu kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc được, cười gượng:” Ta nói nam nhân chung chung thôi, ha ha ha, không có ý gì, được rồi, nàng trông nhi tử, ta đi gặp Âu Dương Tu xem rốt cuộc định lừa tiền ra sao.”
Rồi kệ Triệu Uyển gọi sau lưng, cứ co cẳng chạy.
Vừa mới ra khỏi cửa thì nhìn thấy Úy Trì Chước Chước đứng dựa ở trước cửa phòng mình, cười như tiểu hồ ly, Thiết Tâm Nguyên trừng mắt với nàng một cái rồi đi nhanh khỏi phủ thành chủ.
Đi tới quảng trường thấy không ai đuổi theo mới thở phào, dẫn một đám thị vệ nghênh ngang đi trên phố, tiếp nhận những lời nịnh bợ của bách tính, tìm lại chút tự tin của đại vương.
Đi thẳng tới cửa sau tướng quốc phủ, không cần thông báo, Thiết Tâm Nguyên đi thẳng vào, định xem ông ta làm việc ra sao.
Hậu hoa viên oanh yến thành đàn, có hai giai nhân mặc mỗi yếm ôm nhau ngủ dưới bóng cây, tuổi tuyệt đối chưa quá hai mươi, non tơ làm người ta ứa nước miếng. Thiết Tâm Nguyên thầm khinh bỉ lão già này một hồi, nhớ lại chất nữ lẳng lơ của Âu Dương Tu, bĩu môi cái nữa, không gian díu nam nữ, song hẳn là chiếm chút tiện nghi gì đó rồi.
“ Cáp Mật quốc coi trọng khế ước, tiền trang càng nổi danh xa gần, coi danh dự lớn hơn tinh mạng, thời gian trước có chuyện thà tổn thất cũng đảm bảo lợi ích thương gia, hẳn các vị không lạ.”
“ Đưa tiền vào tiền trang, có thể lấy ra bất kỳ lúc nào, chỉ cần nộp ít phí bảo quản không đáng kể là được, có hoàng tộc đảm bảo, làm sao không đổi tiền được?”
“ Các vị xem, đây là tiền mà tiền trang vừa đúc, có phải tinh xảo hơn bất kỳ thứ tiền đồng, tiền bạc nào các vị từng thấy không, tiền này do công tượng gõ từng búa rèn thành, chưa nói tốn đồng, tốn bạc, riêng tiền công đã cao hơn giá tiền.”
Giọng Âu Dương Tu vang vang từ phía trước truyền tới, Thiết Tâm Nguyên thấy mình không nên xen vào.
Cáp Mật lập một cái tiền trang cực lớn, thương cổ ở nơi này nhiều như lông trâu, bọn họ gửi tiền vào, đóng ít phí bảo quản là ung dung mang tấm thân nhẹ nhàng đi khắp nơi làm ăn. Nhưng mà gửi tiền cho vay cùng một mạch, tiền trang lấy số tiền đó cho vay lấy hai phần lợi, bất tri bất giác, tiền của người khác qua tay tiền trang, lại biến thành lợi nhuận của mình, tài phú xã hội lại chẳng hề tổn thất.
Loại ngân hàng nguyên thủy nhất này xuất hiện, Âu Dương Tu bị hiệu suất lừa tiền của nó làm chấn kinh, sau đó một lòng tham gia kiến thiết tiền trang, còn cực kỳ hứng thú đi lừa tiền người khác.
Nghe tiếng cười sảng sảng của Âu Dương Tu, thấy lão già này càng thú vị, người ta đang lừa tiền, lúc này quấy rầy không có kết cục tốt, Thiết Tâm Nguyên tính đi qua hậu hoa viên một chuyến nữa ....