Địch Y Tư đi tới dìu A Đan chưa đứng vững, rất hài lòng vì A Đan đã đoạt được quyền lãnh đạo, lần này bọn họ bỏ đi mà không hỏi ý Trát Tây nữa.
Lên lên cầu thang xoắn ốc vô cùng gian nan, rốt cuộc ra tới ngoài rồi, cũng vẫn là hang động không khác mấy phía dưới, nhưng A Đan mừng rỡ tới toàn thân run rẩy.
Con sơn tiêu ngồi trên vai Nhất Phiến Vân, làm lão ta còng lưng xuống, ra sức hít thở không khí trong lành.
Lần này Trát Tây chủ động đi tìm ba thanh trường đao, một cái nỏ chia cho mọi người.
“ Bảo vệ vương tử, thiên thần sẽ cho ngươi tất cả những thứ ngươi muốn.” Địch Y Tư cầm lấy nỏ nói với Trát Tây:
Nhất Phiến Vân nhận lấy thanh đao, bóng đao tức thì loang loáng, tạo tiếng gió vun vút, làm A Đan vất vả mới cầm chắc được thanh đao càng thêm phẫn hận.
Mặt trời đã lặn, chỉ còn chút ánh sáng ảm đạm từ giếng trời chiếu xuống, từ xa trông như thánh quang mờ ảo.
A Đan hít không khí:” Mùa xuân đã tới rồi sao?”
Trát Tây gật đầu:” Cỏ đã mọc.”
A Đan trầm mặc một lúc lẩm bẩm:” Đợi tới lúc ngựa béo tốt, chiến tranh sẽ bắt đầu, ta muốn ở lại Tây Vực.”
Địch Y Tư vội nắm tay A Đan khuyên nhủ:” A Đan, đừng cố chấp thù hận, Tây Vực là nơi hổ lang, ngươi là đứa bé thiện lương, không nên tốn thời gian ở đây. Điều ngươi cần làm là mau chóng cưới A Y Toa, thay cha ngươi thống trị Ba Cách Đạt, hãy nghĩ cho nhân dân Ba Cách Đạt.”
A Đan lại nghe ra ý khác trong đó:” Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta thất bại một lần thì mãi mãi thất bại?”
“ Cứ để rời khỏi đây rồi nói.” Địch Y Tư cố gắng để giọng mình không lộ ra sự thất vọng:
Nhất Phiến Vân cảnh giác nhìn quanh, lão ta đi một vòng rồi, không phải giết ai cả làm lão cảm giác không ổn, mọi thứ diễn ra quá thuận lợi, trước đây lão ta dùng không biết bao nhiêu thủ đoạn, đều bị bóp chết từ trứng nước, không lý nào mọi thứ diễn ra đơn giản như vậy.
Con sơn tiêu ngồi trên vai cứ phát ra tiếng kêu khẽ bất an.
Bỗng nhiên có tiếng tụng kinh từ phương xa truyền tới, công năng hồi âm của hang động khiến càng thêm trang nghiêm.
Trát Tây lẩm bẩm:” Ra là đã tới giờ tụng kinh tối.”
Đợi tiếng bước chân tới gần, Trát Tây mở cửa nhỏ đẩy Địch Y Tư và A Đan ra, lập tức bọn họ bị một đám hòa thượng vừa đi vừa tụng kinh chùm khăn lên che khuất.
Trát Tây vẫn đứng đó, tựa hồ quên chạy trốn.
Một cánh tay khô gầy vươn ra, chiếc tăng bào đỏ rực choàng lên người Trát Tây, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai hắn:” Trở về linh sơn tiếp nhận y bát của ta.”
Cửa nhỏ đóng lại, tựa hồ chưa từng xảy ra chuyện gì, hơn trăm vị tăng lữ vừa đi hóa duyên về tiếp tục tụng kinh tiến bước.
Tăng nhân Đại Lôi Âm tự không thiếu thức ăn, nhưng mỗi tháng bọn họ đi giảng kinh một lần, tiếp nhận tín đồ kính hiến, thủ vệ đã quen với cảnh này không để ý.
Ở cửa có một người cổ quái vẫn ngồi, trên vai là con sơn tiêu lớn, nhìn đám tăng lữ đã đi xa, đây là một âm mưu. Nhất Phiến Vân biết thế, đi theo đám tăng lữ kia chỉ có chết mà thôi, nhưng lão ta chạy khắp nơi như ruồi không đầu, trừ con đường đám tăng lữ kia đi thì không còn đường nào khác.
Đến khi chạy lên triền núi nhìn khung cảnh khói bếp vạn nhà bốc lên, Nhất Phiến Vân chết lặng. Lão ta biết Thanh Hương cốc trước kia thế nào, cho dù có cái tường thành rất cao, bên trong chỉ là nơi sinh sống của đám dã nhân và mã tặc thôi, nên lão ta cho rằng chỉ cần mình thoát ra ngoài, sẽ dẫn người quay lại đây rửa sạch xỉ nhục.
Thành thị dưới chân núi kia ít nhất phải tới mười vạn người, không thua kém bất kỳ nơi nào ở Tây Vực.
Lão ta tuyệt vọng!
Cánh cửa nhỏ bật mở, Úy Trì Văn và Cạc Cạc toàn thân giáp trụ xuất hiện.
Giọng Cạc Cạc ồm ồm truyền ra từ sau mũ trụ che kín mặt:” Bọn chúng định dấu A Đan trong Đại Lôi Âm tự à?”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Không quan trọng, hàng đã giao, mai ta đi lấy tiền là được.”
Cạc Cạc nghiêm giọng nói:” Phải giao Trát Tây ra, hắn phải chết, không kẻ phản bội nào được sống.”
Úy Trì Văn vỗ khải giáp Cạc Cạc:” Không giao cũng được, nhưng cần có cái giá tương ứng.”
Cạc Cạc tức giận:” Loại chuyện này sao có thể tùy tiện mặc cả như thế?”
“ Chuyện trong quân thì không thể tùy tiện, nhưng thứ ở nội phủ thì ít thứ gì không thể trao đổi lắm.”
“ Cả ngươi sao?”
Úy Trì Văn dang tay ra:” Đương nhiên, nếu có cái giá hợp lý, không cần đại vương nói, ta tự bán mình.”
Cạc Cạc rít lên:” Sau này đứng có tới quân đội nhậm chức, nếu không ta sẽ giết chết ngươi.”
“ Cạc Cạc, đại vương phải quang minh lỗi lạc, không thể làm chuyện dơ bẩn.” Úy Trì Văn cảm thán:” Nên ta phải làm, chúng ta phải làm, ngoài chúng ta ra, đại vương có thể tin ai được, ngươi đừng quá nghe lời đám quan viên Đại Tống, đừng quên. Đại Tống là Đại Tống, Cáp Mật là Cáp Mật.”
Không đợi Cạc Cạc tiêu hóa hết lời của mình, chỉ một người một khỉ ngồi bên cửa:” Đưa chúng về.”
Không cần người khác, Nhất Phiến Vân ngoan ngoãn dẫn sơn tiêu đi, trước lúc vào cửa còn hít mấy hơi, tham lam nhìn ánh mặt trời biến mất, sơn tiêu kêu liên tục không muốn, Nhất Phiến Vân tát nó một cái, nó mới chịu yên tĩnh.
Cạc Cạc chỉ huy người đi lo liệu cho đám huynh đệ hôn mê, còn mình và Úy Trì Văn quay lại địa lao.
Nhất Phiến Vân cô độc ngồi một mình trong phòng giam, con sơn tiêu cũng trở về lồng.
“ Tên đó bị đại vương các ngươi bán với giá tốt à?”
Cạc Cạc gật đầu:” Nghe nói là giao dịch liên quan tới Bắc Thiên Sơn.”
Nhất Phiến Vân xoay người nằm úp xuống, che dấu nước mắt:” Chẳng trách, đoán chừng ta mà ra, đám hòa thượng đó cũng không để ta sống, bọn chúng không để ta làm cho Bắc Thiên Sơn bất ổn. Nói với Cáp Mật vương, ta nhận thua rồi, giờ ta chỉ là lão già không ai cần, võ nghệ cũng bị phế rồi, cho ta một mảnh đất nhỏ để tự trồng tự ăn, không làm phiền tới y nữa ...”