Người khắp Cáp Mật đều nói, thái hậu hiền từ, vương hậu thân thiện, nhưng mà đám trẻ con dám đưa tay xin Vương Nhu Hoa thức ăn chứ tuyệt đối không dám lại gần Triệu Uyển ba bước.
Triệu Uyển dù mặt mỉm cười, tay cầm thức ăn, bọn trẻ con thà xếp hàng trước mặt Vương Nhu Hoa còn hơn.
Giáo dục hoàng gia là như vậy, họ phải tách mình khỏi bách tính, hoàn toàn thành hai thế giới.
Nếu Thiết Tâm Nguyên không gặp Triệu Uyển lúc nàng còn quá nhỏ, cơ bản y không có hi vọng gì.
Nhìn Âu Dương Tu là thấy rồi, Triệu Uyển không vừa lòng là gọi tới mắng trước mặt như con không nể nang gì, còn khiến Âu Dương Tu không dám ghi hận trong lòng. Nếu Thiết Tâm Nguyên làm thế, ông ta không xông vào ẩu đả tại chỗ đã là tu dưỡng hơn người rồi.
Ba đời sinh quý tộc thật chẳng sai.
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy nhi tử từ tay Triệu Uyển, nhỏ giọng:” Sau này nên kế thừa uy phong của mẹ con, đừng như cha, ai nhìn thấy cũng muốn bắt nạt.”
Đại tiệc diễn ra ở vương cung, chính là phủ thành chủ.
Khi Triệu Uyển bế nhi tử xuất hiện trước mọi người thì nàng biến thành thần, còn Thiết Hỉ thành mặt trời sáng rực rỡ.
Ai cũng muốn tới gần đứa bé sinh ra đã quý không gì bằng này.
Thiết Tâm Nguyên thì chỉ thích nhìn từng mâm lễ vật được Úy Trì Văn và Cạc Cạc khiêng đi, càng thích nhiều người tới chúc mừng Thiết gia có lân nhi.
Thiết Hỉ quả nhiên có phong độ vương gia, mở mắt bực mình nhìn đám người không hiểu ra sao kia, sau đó vùi đầu vào ngực mẹ, tính ăn no hẵng hay.
Hôm nay đại yến thiết đãi quần thần, tất nhiên là chuyện tốt, nhưng mà như khi cắn hạt dưa, luôn có một hai hạt bị hỏng.
Ví như Tô Thức Tô Đông Pha chính là hạt dưa hỏng tệ nhất.
“ Ái dà dà, đại vương ban yến, hạ quan cảm kích vô cùng, chỉ là vương thế tử ra đời hạ quan chẳng góp chút công nào, sao dám nhận thưởng ...”
Nếu là nơi khác Thiết Tâm Nguyên đấm thẳng vào mặt Tô Thức rồi, nhưng giờ không được, quá đông, mà sĩ đại phu Đại Tống có thói quen trêu chọc hoàng đế, câu Tô Thức vừa nói cũng chỉ là dùng lại của người khác thời tiên đế mà thôi.
“ Bao Tử!” Thiết Tâm Nguyên đá đít cái tên chỉ biết cắm đầu ăn, yên tiệc vừa bắt đầu, thức ăn trước mặt đã vơi đi quá nửa rồi:
Bao Tử đang ăn say sưa bị người ta đá một phát, tức thì nổi giận, quay đầu tìm hung thủ, thấy Thiết Tâm Nguyên còn tức giận hơn, cúi đầu nghe sai bảo.
“ Nhìn thấy cái tên béo kia không?”
Bao Tử nhìn theo ngón tay Thiết Tam Nguyên, thấy Tô Thức đang ăn uống như chết đói, gật đầu.
Thiết Tâm Nguyên lấy một vò rượu sau lưng đưa Bao Tử:” Chuốc tên béo đó uống hết vò rượu này.”
Bao Tử nhận lệnh xách vò rượu đi ngay.
Quay về đại sảnh liền thấy Hoắc Hiền đang lưu luyến hiến Thái nhất thần tinh đan cho Triệu Uyển.
Triệu Uyển không dám nhìn nhiều, sai Vương Tiệm đem đi cất trong kho vương phủ, đãi ngộ không khác gì món lễ vật khác.
“ Tiên sinh qua lại Đại Tống vội vàng, dọc đường không bình an, thứ này để trong kho an toàn hơn, khi nào tiên sinh quay lại Cáp Mật, nếu cần cứ lấy.” Thiết Tâm Nguyên đi tới nói lớn:
Lời nói ra trước mặt bao người chính là đảm bảo, Hoắc Hiền nhẹ lòng, khom người thi lễ:” Đa tạ đại vương thành toàn.”
Mạnh Nguyên Trực thất vọng lắm, vì không có cơ hội làm cường đạo.
Quan văn vây quanh Âu Dương Tu, đề tài bọn họ quan tâm nhất là nhân tuyển tiếp thế chức tướng quốc. Âu Dương Tu đã nhận được lệnh về Đại Tống biên soạn ( Tề thư), Vương Đại Dụng đợi qua lễ đầy tháng của thế tử cũng lên đường về, còn bọn họ không có động tĩnh gì, nhiều người tuyệt vọng cho rằng mình bị Đại Tống bỏ rơi.
Khi nghe Âu Dương Tu nói, nhân tuyển tướng quốc là Hoắc Hiền thì thở phào, bọn họ rất sợ Thiết Tâm Nguyên thu lại quyền tự chủ của quan văn Cáp Mật, phái một người không phải hệ thống quan văn Đại Tống tới tiếp quản chính sự.
Nếu Hoắc Hiền tiếp nhiệm, chứng tỏ bọn họ vẫn có thể khoái hoạt kiếm tiền rồi.
Quan võ thì uống rượu thống khoái, quan văn đàm thoại hào hứng, ai nấy đều mong khi Âu Dương Tu khi về Đại Tống mang theo tiền họ kiếm được giao cho người nhà.
Không khí đang tưng bừng, đột lính truyền lệnh kiệt sức được hai võ sĩ dìu vào, Thiết Tâm Nguyên nhận lấy ống da trâu trên lưng hắn, mở ra xem, gọi Âu Dương Tu và Mạnh Nguyên Trực tới:” Hạ Nguyên Ngũ phản bội rồi.”
Mạnh Nguyên Trực chỉ cười nhạt:” Hắn đầu hàng Mục Tân à, đúng là không biết sống chết.”
Thiết Tâm Nguyên đưa văn thư cho Âu Dương Tu, cười nói:” Hắn tự lập làm vương.”
“ Cái gì?” Mạnh Nguyên Trực mắt mở to hết cỡ: “Hắn ngu xuẩn tới độ này sao?”
Văn thư liên tục truyền nhau xem, Hạ Nguyên Ngũ tới Bắc Thiên Sơn, phóng tay cướp bóc, thu hoạch cực lớn, lại được Hồ thương ủng hộ, tuyên bố xưng vương, lập nên nước Ô Kê. Không ít quan văn mặt biến sắc, lớn tiếng yêu cầu thảo phạt.
“ Tây Vực này người xưng vương, người xưng đế nhiều lắm, tới vội vàng, đi cũng hấp tấp, vương triều thay thế nhanh hơn lá rụng.” Thiết Tâm Nguyên sai thân vệ đưa lính truyền lệnh kia đi nghỉ ngơi, sau đó mới trả lời đám quan văn:” Bắc Thiên Sơn không thuộc địa phận Cáp Mật, bản vương bận tâm làm gì?”
Âu Dương Tu mặt đầy kích động, chắp tay nói:” Dù thế lão phu cho rằng phải đoạt hết phong thưởng của Hạ Nguyên Ngũ, tuyên bố với thiên hạ, hắn không còn là quan quân của Cáp Mật nữa, còn về phần hai chữ phản tặc, không biết đại vương muốn dùng không?”
Mạnh Nguyên Trực lên tiếng:” Hạ Nguyên Ngũ vốn không phải là quan quân chính thức của Cáp Mật ta, hắn chỉ là tên chỉ huy sứ của lính đánh thuê thôi, trước khi định tội, nên hỏi ý đám người Lãnh Bình, miễn bọn họ hoảng loạn, ảnh hưởng tới sự an ổn của lính đánh thuê.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù, ít nhất Mạnh Nguyên Trực làm việc trầm ổn hơn rồi, nếu là trước kia hắn mang thương đi giết người không suy nghĩ.
Hoắc Hiền bước tới:” Con gà này chết thì sẽ có con gà khác gáy, lão phu cho rằng phải lấy đầu Hạ Nguyên Ngũ để răn đe kẻ khác.”
Âu Dương Tu cũng tán đồng:” Quân lệnh này nên gửi cho Lãnh Bình, đây là lúc chúng phải tỏ lòng trung thành.”
Thiết Tâm Nguyên lập tức ra lệnh:” Trú quân Cáp Mật hành động, giám thị lính đánh thuê, bảo họ lập tức giao nộp vũ khí đợi xử trí, phản kháng giết không tha.”
Mạnh Nguyên Trực ôm quyền nhận lệnh đi thực thi.