“ Quân bị chuẩn bị ra sao rồi?” Thiết Tâm Nguyên bày tiệc chiêu đãi Hoắc Hiền:
“ Đại vương yên tâm, đã đầy đủ, Cáp Mật thương mại thịnh vượng, mọi quân nhu cần thiết đã mua xong, nay đang vận chuyển tới các nơi, các vị tướng quân cũng gửi về văn thư thu nhận vật tư.”
Nhiệm vụ hoàn thành rất tốt, nhưng trên mặt Hoắc Hiền chẳng có mấy hoan hỉ, chuyện này ngày xưa ông ta thường làm ở chỗ Phú Bật, lo liệu cho số quân đông hơn, nên chẳng có gì khó khăn.
“ Mạnh tướng quân truyền tin về, Lâu Lan không phát hiện tung tích địch, thám bảo cử đi hơn hai trăm dặm không phát hiện ra điều gì. Chỉ là Lâu Lan quá lạnh, yêu cầu cấp cho thêm một vạn bộ áo bông cùng với mũ dạ, thần đã đặt hàng ở Cáp Mật, tuần sau sẽ có, đại tướng quân sẽ có để dùng.”
“ A Đại tướng quân cũng có tin về, đã có va chạm nhỏ với trú quân Khách Lạt Hãn ở Yên Kỳ, bất phân thắng bại, nay lui về thủ ở Khách San, lạ là quân địch không áp sát, đang ở trạng thái giằng co.”
“ Lãnh Bình, Vương Trụ truyền báo, quân đội Khách Lạt Hãn hành động quỷ dị, một đội ngũ nghìn người rời hồ Bác Tư Đằng đi vào sa mạc, không rõ lý do.”
“ Mật điệp vùng Hồ Dương báo về, sa mạc không có mật tháp Khiết Đan, theo thương cổ phản hổi, Tổ Phổ đại vương phủ rất bình yên. Ở Tây Hạ, Cam Túc quan ti, Sa Châu quân ti đều lui về Tam Nguy sơn trú đông, không có dấu hiệu bắc thượng.”
Thiết Tâm Nguyên nghe hết báo cáo rót cho Hoắc Hiền một chén rượu:” Vất vả cho tướng quốc rồi, theo ý tướng quân, với cục diện hiện nay, chúng ta nên tiến hay thủ?”
Hoắc Hiền không chạm vào chén rượu:” Nếu có khả năng, thần cho rằng trong vòng ba năm không nên động tới binh đao.”
“ Đúng là như thế thật, ở trong nước lòng người chưa ổn định, người Hồi Hột trông có vẻ hướng về Cáp Mật, nhưng kỳ thực là đứng núi này trông núi nọ, chỉ cần chúng ta có dấu hiệu thất thế, bọn họ không ngại ngả về phía phe địch. Muốn lui giặc ngoài phải yên lòng trong, đó là nguyên tắc.”
“ Không biết biến cách của tướng quốc chuẩn bị với Cáp Mật định ra tay từ đâu?”
Hoắc Hiền cười gượng gạo, uống liền ba chén rượu mới dừng:” Cáp Mật sơ hở khắp nơi nhưng không có đại nạn.”
“ Tướng quốc nói giảm quá rồi, Cáp Mật lập quốc vội vã, các loại chế độ làm bừa cẩu thả, khó tránh được đại nạn.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:
Hoắc Hiền lắc đầu:” Cáp Mật quá giàu có, một điều tốt này đủ khỏa lấp trăm cái xấu, nếu có vấn đề thì cũng phải mấy chục năm nữa mới có.”
“ Thương cổ bốn phía đông tây nam bắc đổ tới, thương mại mậu dịch thịnh vượng không đầu bằng, vùng Cáp Mật là nơi rồng trỗi dậy mà thiên địa tạo ra.”
“ Chưa kể hùng tài đại lược của đại vương, thêm ba năm nữa bất kể Khiết Đan, Đại Tống hay Tây Hạ đều phải nghiêm túc đối đãi với Cáp Mật rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ đầu mình:” Ta có hùng tài đại lược hay không tự ta biết, chỗ ta hơn người là dám thăm dò, dám đi con đường chưa ai đi mà thôi. Trung Nguyên nuôi dưỡng dân tộc Hoa Hạ ngàn năm, mỏ quặng có thể phát hiện thì đều đang được khai thác, đất đai có thể trồng trọt được khai khẩn bao đời.”
“ Chúng ta tự cho rằng Trung Nguyên là nơi tốt nhất thế giới, bốn phương là man hoang man di, nên chẳng thèm ra ngoài, nhân khẩu tập trung một chỗ, nên tệ chính thừa binh, thừa quan khiến quốc gia gian nan từ đó mà ra.”
“ Các triều đại đều trải qua kiến lập, hưng thịnh, trung bình cuối cùng là hủ tại vong quốc, sau đó vương triều mới lập nên, đi vào đúng vết xe đổ ấy.”
“ Lý do muốn nói sâu xa có sâu xa, muốn nói đơn giản thì cũng có, đó là nhân khẩu, quốc gia kiến lập vào lúc chiến loạn, nhân khẩu ít, đất đai rộng, như vậy chỉ cần chính sách tương đối hợp lý thịnh thế sẽ tới, giống Cáp Mật hiện giờ.”
“ Không cần biến cách, bách tính tự tìm ra phương thức sinh hoạt thích hợp, vì sao? Tài nguyên phong phú.”
Hoắc Hiền nhíu mày:” Vậy thì phải mở rộng không ngừng, cướp đoạt không ngừng sao? Binh đao là chuyện chẳng lành, trên sử sách quốc gia vì một trận đại chiến mà lụi bại vô số kể.”
“ Quân đội dưới tình huống bình thường càng đánh càng mạnh, một quốc gia giữ cường độ chiến tranh nhất định sẽ có lợi.”
“ Còn Đại Tống, chẳng phải càng đánh càng mạnh sao? Nam chính thắng lợi mang về khoản tài phú lớn cho quốc khố trống rống, đủ phát động chiến tranh Thanh Đường.”
“ Chiến thắng Thanh Đường lại đem về vô số chiến mã và tài phú, đồng thời tạo thành uy hiếp với Tây Hạ, giờ Tây Hạ cường hãn phải lui về thế thủ.”
“ Nếu Cáp Mật đánh bại Mục Tân rồi, chúng ta có thể ngồi xuống cùng Đại Tống thảo luận cùng giáp kích Tây Hạ, tướng quốc chưa thấy Cáp Mật khuếch trương là biện pháp tốt nhất để giải nguy cho Đại Tống sao?”
“ Thôn tính đất đai nghiêm trọng, vậy chiếm lấy một mảnh đất cho bách tính trồng trọt là được, khi đó đám sĩ đại phu và huân quý còn chiếm hữu nhất đất đai làm cái gì? Ai ai cũng có đất trồng, còn ai đi cầy cấy cho người khác?”
Một trận chiến Thanh Đường, Đại Tống phải chuẩn bị hơn mười năm trời, hi sinh tốn kém không biết bao nhiêu mà kể, rốt cuộc thành công rời, nhưng người hưởng lợi lớn nhất lại chính là Cáp Mật.
Nay hơn một vạn quân Cáp Mật đang chiếm giữ Thanh Đường thành làm Phú Bật nổi cơn lôi đình, suýt nữa dốc quân tới đánh rồi.
Cho nên những lời dụ dỗ của Thiết Tâm Nguyên hoàn toàn chẳng có tác dụng gì với người từng trải sương gió như Hoắc Hiền, huống hồ không ngừng mở rộng là hành vi kẻ điên mới làm.
Ông ta chẳng thèm trả lời, càng chẳng thèm giải thích, uống hết rượu của Thiết Tâm Nguyên rất lễ độ cáo từ.
“ Tướng quốc chậm đã, ở đây có một phong thư Mục Tân gửi cho ta, ông xem đi.” Thiết Tâm Nguyên lấy ra cuộn da dê tinh xảo đưa cho Hoắc Hiền:
Hoắc Hiền có chút bất ngờ, vội mở ra xem một cái liền gấp lại:” Thần không hiểu văn tự Đại Thực.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Cũng không có gì, ý tứ đại khái là chỉ cần ta thực sự quy thuận thiên thần, trở thành Đông phương thần sử, sẽ được tham dự tranh đoạt lực tối cao của A Lạp Mục Đặc Sơn. Ông ta sẽ dẫn quân rời đi, thậm chí nếu ta hứng thú với Khách Lạt Hãn, ông ta sẽ giao di sản quốc gia này cho ta.”