Bất kể là người Tống, người Hán, người Tây Vực, chỉ cần là bách tính Cáp Mạt đều có chung một tư duy, đại vương có người kế thừa là quốc gia thêm một phần vững chắc, phúc phận của họ sẽ còn kéo dài tới thời con cháu.
Vì thế khi biết vương hậu sắp sinh, toàn thể Thanh Hương thành như nín thở chờ đợi, tin tức vừa truyền ra, chục vạn người như muốn nổ tung, người lớn hớn hở chắp tay chúc mừng lẫn nhau, trẻ con chẳng hiểu chuyện gì cũng chạy khắp nơi la hét.
Không khí lễ hội lên tới đỉnh điểm khi tổng quản Thiết Nhị tuyên bố mở kho lương, hôm nay thức ăn sẽ có rau có thịt …
Trong khi ngoài kia mọi người tưng bừng hớn hở thì Thiết Tâm Nguyên nhận tin dữ, ba tháng tới đám bà đỡ không cho y ở lại phòng Triệu Uyển, chỉ được tới thăm con vào ban ngày.
Tranh luận vô ích, về tới thư phòng thấy Mạnh Nguyên Trực một mình ngồi uống rượu, vẻ mặt có cái kiểu, dù chết cũng mãn nguyện rồi vậy làm y vừa bực vừa buồn cười.
Thiết Tâm Nguyên cũng tự rót một chén uống cạn:” Rốt cuộc ta có nhi tử hay huynh có nhi tử, thấy huynh còn vui hơn ta.”
“ Đám Lý Xảo vừa mới tới, song không tiện vào phòng, bắt ta xác nhận mấy lần mới kéo nhau đi ...” Mạnh Nguyên Trực phấn khích vô cùng, cứ như chỉ đợi y tới để tuôn ra một tràng:” Thế tử ra đời, thiên hạ chung vui, Vương Tiệm đã viết tấu báo, đại vương cũng phải viết tấu đi, gửi tới Hồng Lư tự xin phong vương thế tử cho tiểu vương tử …. vương hậu phải viết ngọc điệp gửi Tông nhân phủ, thái hậu phải tới tông miếu tế thiên, như thế địa vị hoàng tộc Cáp Mật được thực sự xác lập.”
Chuyện này sớm đã có bàn tính trước, Mạnh Nguyên Trực đề xuất ra, Thiết Tâm Nguyên không thấy bất ngờ, gật đầu.
“ Còn cả đại xá thiên hạ, kiến lập cô lão viện, mẫn từ viện, Âu Dương Tu đã soạn văn thư đặt trên bàn đại vương rồi, chỉ cần đóng dấu là quan phủ thực thi.” Mạnh Nguyên Trực xem chừng hưng phấn quá nói cả tràng dài, nếu thường ngày hắn không quản mấy chuyện rườm ra như thế, nhưng hôm nay lại sợ không đủ chi tiết:
Thiết Tâm Nguyên tiếp lời:” Cũng được, thời gian tới quan sát Nhất Phiến Vân nếu không thấy vấn đề gì thì thả lão ta ra luôn.”
Mạnh Nguyên Trực đang thao thao bất tuyệt liền giật mình:” Đại vương, nên để lão chết rục trong tù mới đúng.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không cần nữa, cho lão ta một mảnh đất từ canh tác kiếm ăn là đủ, với quốc thế của Cáp Mật bây giờ lại phải đề phòng một lão già mất hết võ công sao? “
“ Vậy thì tùy đại vương.” Mạnh Nguyên Trực thấy đây cũng không phải vấn đề lớn nữa, lại tiếp tục hào hứng nói:” Ta đã gửi thư cho Đơn Viễn Hành, bắt đầu tạo thế cho thế tử, cần mua chuộc lão già trong ti thiên giám, nói khi thế tử sinh ra có sao lớn rơi ở phía tây, lại có sao mới mọc lên ...”
“ Sao lớn rụng là ai chết?” Thiết Tâm Nguyên ngắt lời:
“ Hà, hà, đại vương chưa biết, Khách Lạt khả hãn chết rồi.” Mạnh Nguyên Trực tìm một văn kiện trên bàn đưa cho Thiết Tâm Nguyên, giải thích:” Không ngờ A Đan trở về hồ Bác Tư Đằng, chuyện đầu tiên làm là giết ông ta, chẳng rõ chết ngày nào, dù sao chết rồi, thế nên tốt nhất là chết khi thế tử ra đời.”
Thiết Tâm Nguyên đọc tin báo, không nghe những lời lải nhải của Mạnh Nguyên Trực. A Y Toa đúng là toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho A Đan, nếu như Tắc Nhĩ Trụ có cơ hội thôn tính Khách Lạt Hãn, hình thành di tộc thống nhất của Đột Quyết, một đế quốc thực sự sẽ hình thành.
Như thế rất có lợi cho Ba Cách Đạt của A Đan, dù sao dùng Khách Lạt Hãn đổi lấy Ba Cách Đạt, Tắc Nhĩ Trụ bất kể thế nào cũng có lợi.
“ … Nói mãi mới nhớ chuyện quan trọng nhất, đại vương nghĩ ra tên cho thế tử chưa?”
Thiết Tâm Nguyên đặt tin báo xuống, đúng là quên mất thật.
Nhưng Âu Dương Tu thì không quên, ông ta cho rằng mình đã có cái tên rất thích hợp cho vương thế tử.
Âu Dương Tu nói Việt là tượng trưng cho nam tử trưởng thành, việt là cái búa lớn.
Đặt tên cho nhi tử của Thiết Tâm Nguyên là Thiết Việt.
Vương Nhu Hoa sắc mặt khó coi, tên Thiết Tâm Nguyên là do nàng đặt, là cha mẹ nào sinh con ra chẳng muốn con cái mình không phải là người phàm, vì thế lấy tên Tâm Nguyên, lại thêm họ Thiết trước đó, liền thành ý chúc nguyện nhi tử mình tâm tưởng sự thành trong đó.
Còn về Thiết Việt là cái quỷ gì chứ?
Đừng nghe Âu Dương Tu giải thích hay ho, Thiết Tâm Nguyên, Triệu Uyển, Vương Nhu Hoa đều được hưởng thụ nền giáo dục cao cấp, đọc sách không ít, đều hiểu, "việt" đúng là món lễ khí quý trọng thật đấy, nhưng nói cho cùng chỉ là thứ dùng trong nghi lễ, bày ra đó cho người ta xem mà thôi.
Chẳng phải ông ta có ý nói nhi tử Thiết Tâm Nguyên tương lai chỉ có thể thành thứ đem bày trên cao thôi sao.
Vương giả vốn là lợn ngàn cân, trâu vạn cân, chính là ý tứ Âu Dương Tu muốn biểu đạt. Kỳ thực không tệ, từ thời Xuân Thu một số điển tịch văn hóa có luận điểm này, ý là thân làm quân vương, chỉ cần phụ trách với trời, bộ phận phụ trách với người do đại thần làm.
Thiết Tâm Nguyên, Vương Nhu Hoa thì còn đỡ chứ Triệu Uyển nổi cơn lôi đình, nếu không phải đang ở cữ thì nàng xông ra liều mạng với Âu Dương Tu rồi.
Thế là Âu Dương Tu bị nàng gọi tới phòng, dù cách tấm rèm dày vẫn nghe thấy tiếng nàng chửi mắng xối xả không có chút khách khí gì hết, khi Âu Dương Tu đi ra, sắc mặt cực kỳ khó coi, Thiết Tâm Nguyên vờ vịt tỏ ý áy náy một phen, trong lòng sớm cười mỏi hàm rồi. Vị tiên sinh cứng đầu cố chấp này y không mắng được, không sao, ta có lão bà lợi hại.
Chửi mắng xong Triệu Uyển ăn rất ngon miệng, cái móng giò trắng ởn không có muối khiến Thiết Tâm Nguyên nhìn đã buồn nôn, Triệu Uyển ăn hết nguyên một cái.
“ Thật ra không cần cố như thế, ăn canh cá diếc cũng kích thích tiết sữa mà.”
Triệu Uyển súc miệng xong dứt khoát nói:” Sao bằng canh móng giò, thiếp ăn thêm một miếng là nhi tử có thêm sữa bú, mai lại tiếp tục.”
Nhi tử từ khi sinh ra cơ bản không rời khỏi lòng Triệu Uyển, rảnh rỗi là lại khẽ vẽo mũi một cái, Thiết Tâm Nguyên chú ý thấy động tác nhỏ này, đánh tay nàng:” Không sợ véo hỏng mũi con à?”
Triệu Uyển nhăn nhó:” Nhưng mà mũi nó cứ bèn bẹt.”
“ Linh tinh, con mới sinh mười mấy ngày, ngũ quan còn chưa hình thành, nàng đừng hành nó nữa, mũi bẹt thật thì làm sao?” Thiết Tâm Nguyên dọa:” Cẩn thận bóp nhiều nó thành mũi ưng mới là khó coi.”
Triệu Uyển nghe thế vội vàng buông tay, không ngờ nhi tử tức thì bật khóc, đôi phu thê trẻ tay chân luống cuống dỗ dành mãi đứa bé mới nín.
“ Chàng xem, giờ không đặt tay lên mũi là nó khóc.”
Thiết Tâm Nguyên vất vả một hồi, nằm xuống giường nhìn trần nhà:” Quen rồi chứ sao, cũng như khi nàng gõ chậu rồi cho lợn ăn, về sau chỉ cần gõ chậu, không có ăn lợn cũng chạy tới.”
Triệu Uyển co chân đạp:” Đang nói nhi tử đấy, chàng làm cha kiểu gì vậy, bây giờ quan trọng nhất là phải đặt cho nhi tử một cái tên thật hay, đừng có để thứ tên như Thiết Phủ Thiết Việt gì đó lẫn lộn vào.”
Thiết Tâm Nguyên bò dậy, ghé vào cổ lão bà ngửi:” Mùi ghê quá.”
“ Còn mười lăm ngày nữa, khi ấy càng đủ vị, phu quân, chàng là người sạch sẽ, tránh xa lão bà thối này ra, nghe nói phòng Úy Trì Chước Chước thơm lắm, tới đó mà ngủ.” Triệu Uyển ngọt nhạt:
Chuyện này không dám đùa, Thiết Tâm Nguyên nghiêm mặt nói:
“ Thời gian qua ta ngủ trong thư phòng, không đi đâu hết.”
“ Thiếp biết, hôm qua Châu Nhi tới kiểm tra, còn đắp chăn cho chàng nữa mà.” Triệu Uyển nói xong còn vờ vịt giúp Thiết Tâm Nguyên chỉnh lại búi tóc:
“ Nhiệm vụ hôm nay coi như hoàn thành, mỗi ngày có thể khiến nàng nghĩ cách để hoán đổi tâm tình là công lao lớn của ta.” Thiết Tâm Nguyên cười nói:” Mà ta nghĩ ra cái tên hay lắm nhé, ta tên Tâm Nguyên, nhi tử nên đặt là Ý Mã, cực kỳ thích hợp.”
“ Cút!”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả chạy khỏi phòng.
(*) Tâm Nguyên đọc giống tâm viên, tâm viên ý mã : lòng hươu dạ vượn.