A Đan vẫn nằm trên bàn, cực kỳ thống khổ, vì hắn thấy thân thể của mình sắp thối rữa rồi.
Chỉ trong vòng hai tháng, hắn đã béo lên rất nhiều, dù hắn nỗ lực kiêng ăn, nhưng tên khốn kiếp Úy Trì Văn đó mang tới những thứ thức ăn làm hỏng hết kế hoạch.
Hoạt động thì ít, mỗi ngày ăn toàn thứ mỡ màng, nên cơ bắp rắn chắc của hắn đã thành thịt mỡ nhão nhoét, bụng hắn to như trống, làn da đen bóng cũng trở thành trắng trẻo.
Dù Địch Y Tư giúp hắn xoa bóp thân thể thế nào cũng vô ích.
A Đan rống lên:” Giết ta đi.”
Úy Trì Văn mỉm cười:” Không giết, để lại bán lấy tiền.”
A Đan tiếp tục la hét:” Thả ta ra, ta sẽ trả ngươi số vàng nhiều gấp bội.”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Cáp Mật là quốc gia công bằng, quy củ là dùng số vàng bằng thể trọng của ngươi chuộc lại thì phải làm theo, không vì thêm chút tiền mà phá quy củ.”
“ Tất nhiên vỗ béo ngươi thì vẫn trong quy củ.”
A Đan tuyệt vọng nói:” Từ giờ không ăn cơm nữa.”
“ Có một cách nuôi ngỗng, nhốt chúng vào không gian thật nhỏ, để chúng không thể hoạt động và cho chúng ăn thật nhiều, nếu ngỗng không chịu ăn, dùng một cái phễu cắm vào miệng nó, đổ thức ăn cho xuống thẳng bụng.”
“ A Đan, giờ ngươi là con ngỗng ta nuôi, ngoan ngoãn mà ăn đi, đứng để ta chọc cãi phễu vào mồm ngươi.”
Úy Trì Văn hời hợt nói xong phất tay với ngục tốt rồi đi.
Ngục tốt bên bát cơm mỡ màng tới, nói với Địch Y Tư cúi đầu suy nghĩ bên bàn:” Ngươi đút hay ta đút?”
Ánh mắt như rắn độc của Địch Y Tư chẳng dọa nổi ngục tốt, đưa tay ra giật lấy bát cơm, xúc cho A Đan đang mở mồm ra như người gỗ.
A Đan đã vô số lần cầu xin Địch Y Tư giết mình, lần nào Địch Y Tư cũng rơi nước mắt cầu xin hắn ăn cơm, muốn hắn tin tưởng A Y Toa sẽ cứu hắn, vì vậy mỗi lần tới giờ cơm với hắn đều là sự dày vò sống không bằng chết.
Nhất Phiến Vân tuy vết thương đã lành nhưng không còn dám trêu chọc A Đan và Địch Y Tư nữa, nhìn thấy thảm cảnh của A Đan cũng không còn muốn ăn, chỉ cần nhìn thấy Úy Trì Văn xuất hiện là nấp sau một cái chấn song, cho rằng như vậy Úy Trì Văn sẽ không nhìn thấy mình.
Tới giờ Úy Trì Văn không hiểu lão này điên thật hay giả điên.
Còn ba tên điên khác thì đã béo tới không còn dạng người, tới giờ ăn liền sục mồm vào bát ăn như lợn, Úy Trì Văn rất hài lòng, ba tên này sớm muộn cũng bán cho Mục Tân, lương thực chúng ăn sẽ biến thành vàng lấp lánh, là vụ làm ăn không tệ.
Cạc Cạc nhiều hơn Úy Trì Văn một tuổi, thiếu niên mười bốn tuổi mà đã có bóng dáng của thanh niên trưởng thành rồi, chân dài tay dài, vai rộng, rất uy vũ.
Vật đổi sao dời, trước kia luôn là Cạc Cạc ghen tỵ với Úy Trì Văn, giờ thì Úy Trì Văn cực kỳ ghen tị với vóc dáng của Cạc Cạc, trời mới biết tên dã nhân tình cờ gặp được đại vương sao lại có số tốt thế.
Chẳng cần quần áo đắt tiền cũng rất hiên ngang, đôi khi nó hoài nghi, Cạc Cạc dù cởi truồng đứng ở đâu cũng bắt mắt.
Hai con mắt xám thì cực kỳ linh hoạt, chuyển động nhỏ thôi cũng khiến người ta cảm giác như sói, tóc màu hạt dẻ bồng bềnh, sống mũi cao và thẳng, phối hợp với gương mặt góc cạnh, lúc nào cũng khiến đám thiếu nữ tròn mắt nhìn.
Giờ còn mặc khải giáp do công tượng doanh làm riêng cho, cực kỳ có vận vị nam nhân.
Vương hậu còn nói Cạc Cạc là nam tử anh tuấn nhất Cáp Mật, nói trước mặt đại vương luôn.
“ Năm ngoái còn chưa cao như thế ... “ Úy Trì Văn thầm rên rỉ trong lòng, nó rất không muốn đứng cạnh Cạc Cạc:
“ Đại vương không thích tên đó thì cho một đao là xong, làm thế không phải anh hùng hảo hán.” Cạc Cạc nghĩ sao nói vậy:
Úy Trì Văn đứng lên ghế mới ngang với Cạc Cạc:” Đưa ngươi tới bên cạnh Âu Dương tiên sinh hơn một năm mà đã bị hủy rồi.”
“ Sao hủy được, một năm qua ta nỗ lực đọc sách, cũng nỗ lực rèn luyện võ nghệ, khi nào ta luyện thành là có thể giúp đại vương chinh đông phạt tây.” Cạc Cạc ngạo nghễ nói:” Thiết mã kim qua, tung hoành chiến trận, xưng hùng vạn quan quân mới là tâm nguyện của ta, còn thủ đoạn dơ dáy sao phải hành vi của đại trượng phu. Nếu có kẻ nào đối địch với đại vương, ta dẫn kỵ binh tiêu diệt, không cần dùng thủ đoạn của ngươi.”
Úy Trí Văn chế giễu:” Ừ, cứ bốc phét cho sướng mồm đi, không vật nổi một tay Mạnh gia, còn bị mã vương đá cho ngã lăn tám trượng mà đòi lớn lối … á, ngươi làm gì …”
Cạc Cạc không để cái lưỡi rắn độc phun nọc, ôm lấy thắt lưng Úy Trì Văn xoay tròn, mấy lần đầu nó cách bàn đá có vài tấc, làm nó hét chói tai.
Xoay chưa tới chục vòng Úy Trì Văn đã sợ đái ra quần, Cạc Cạc mới khinh bỉ đặt xuống bàn.
Úy Trì Văn đầu choàng mắt hoa vẫn chạy đi thay quần, sau đó chạy tới phòng Cạc Cạc hét lên thách thức:” Súc sinh, có giỏi so đọc sách với ta.”
Thế nhưng mắt vừa liếc qua căn phòng đó là muốn bỏ chạy.
Cạc Cạc nhanh hơn một bước vít cổ Úy Trì Văn kéo vào phòng mình,
Đập ngay vào mắt là mười hai quả đạn thuốc nổ xếp chỉnh tề trên bàn, một cái nỏ đạp chân, ba mũi nỏ lóe ánh sáng xanh chĩa về phía cửa, tường có thanh phi đao, quan trọng là bếp lò đang cháy rừng rực ...
“ Để ta đi.” Úy Trì Cạc Cạc thấy mình lại sắp đái ra rồi:
Cạc Cạc cười ha hả:” Đi đâu, ta còn chưa cho ngươi xem trường thương ta mới rèn mà.”
“ Ta, không ở cạnh ngươi nữa, ta muốn chuyển tới phong tỷ tỷ ta.” Úy Trì Văn giãy dụa:
“ Gì, để bú tí à ? Tỷ tỷ ngươi không cho ngươi bú đâu.”
“ Bú mẹ ngươi ấy, ngươi để đạn thuốc nổ bên cạnh bếp, không biết nó sẽ nổ à?”
“ Ngươi biết gì, lần trước có hai kỵ binh bị nổ chết nên công tượng doanh đã cải tiến rồi, không có dây dẫn cháy, dù ngươi ném thẳng vào bếp lò cũng không nổ.”
Úy Trì Văn mới không chống cự nữa, nhưng mà hắn thấy công việc này không thể giao cho Cạc Cạc nữa rồi, tên này bây giờ không chỉ ngốc mà còn học thêm cái tính quân tử rởm của sĩ đại phu, rất dễ hỏng việc:” Đi theo ta, để Trát Tây giữ địa lao cho ngươi, chuyện này ngươi không làm được đâu.”
“ Con bà nó, ngươi nghĩ ta ngốc à?” Cạc Cạc trừng mắt lên:
“ Không, ngươi không ngốc, mà quá nghĩa khí.” Úy Trì Văn khéo léo nói, gọi:” Trát Tây, Trát Tây, lại đây ta có việc giao cho ngươi.”
Một lát sau tới phòng làm việc của Thiết Tâm Nguyên, Úy Trì Văn đem đầu đuôi sự việc kể lại một lượt, Thiết Tâm Nguyên nhìn Cạc Cạc thở dài.
“ Như vậy ngươi nhận định Trát Tây là nội gián?”
Úy Trì Văn gật đầu chắc chắn:” Vâng hắn là người duy nhất không theo thuộc hạ đi nhìn trộm Thiết Bổng, Thiết Trụ tắm rửa vào lúc khóa kinh chiều của Đại Lôi Âm tự.”
“ Thiết Bổng, Thiết Trụ thu tiền của ngươi phải không?”
“ Vâng, nếu không ai lại đi tắm giờ đó.”
“ Vậy thì cứ thế đi, Trát Tây mà chết thì hắn chính là nội gián, còn nếu không chết thì có thể dùng.”
Thiết Tâm Nguyên khen ngợi Úy Trì Văn, quay sang thấy Cạc Cạc vẫn chẳng hiểu gì, lại lần nữa thở dài, hướng vào gian trong gọi:” Uyển Nhi, tiểu tử xinh đẹp mà nàng thích tới này, có ra xem không?”
Triệu Uyển đáp một tiếng, lát sau cả Châu Nhi lẫn Trương ma ma hào hứng chạy ra.
Cái thẳng tiểu tử mười tuổi đã đi nhìn trộm nữ nhân tắm, vậy mà bị Triệu Uyển cầm tay lại xấu hổ, Triệu Uyển nhìn xong cười híp mắt, nói lý do cực kỳ hoang đường:” Nếu nhìn những chàng trai xinh đẹp, tương lai con trong bụng cũng tuấn tú như thế.”
Cạc Cạc mặt đỏ bừng chạy ngay ra ngoài, móc hai quả đạn thuốc nổ trong lòng cẩn thận đặt thật xa, sau đó chạy về cho Triệu Uyển nhìn tiếp.
Thiết Tâm Nguyên thở dài lần thứ ba, ngốc hết thuốc chữa rồi, số mình nó làm sao, toàn gặp bọn ngốc.