A Y Toa thống khổ nhắm mắt lại, đưa tay lên tháo khăn che mặt ra, buồn thảm nói:” Có thể cho ta đi gặp A Đan không? Coi như vì hắn làm sám hối cuối cùng.”
Thiết Tâm Nguyên đưa mắt lên nhìn một cái, tức thì hiểu được thế nào là đôi mắt xanh như nước biển, khi nàng tháo khăn che mặt ra, cảm giác đại dương mênh mông đang ở trước mắt.
Chỉ thất thần trong tích tắc, Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của A Y Toa, mỉm cười:” Thế này không thích hợp với giáo nghĩa của cô.”
Thái độ bình thản này làm A Y Toa tuyệt vọng rồi, cởi khăn che mặt trước nam tử xa lạ với nàng là hành vi khuất nhục cực độ, vậy mà đối phương còn không coi ra gì, ngửa mặt lên ngăn nước mắt chảy ra:” Ta không còn gì để mất nữa.”
“ Tiểu Văn.” Thiết Tâm Nguyên vỗ tay, Úy Trì Văn liền tới bên cạnh tỷ tỷ:” Dẫn tới gặp A Đan”
Úy Trì Văn nở nụ cười cực kỳ đáng ăn đòn, nhưng nó khom người dùng giọng điệu khách khí:” Công chúa tôn kính xin mời đi theo ta.”
A Y Toa che khăn mặt lên, thi lễ lần nữa rồi đi theo Úy Trì Văn.
Úy Trì Chước Chước lẩm bẩm:” Chẳng qua có mỗi màu mắt là khác thôi.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn liếc qua ngực Úy Trì Chước Chước, khẽ mỉm cười ừm một tiếng, không bình luận, nếu không sẽ có người thương tâm.
Úy Trì Chước Chước không nhận ra ánh mắt đáng ăn đòn kia, vẫn giảu môi nói:” A Đan có thể đổi lấy lợi ích rất lớn, vì sao đại vương không cân nhắc?”
Thiết Tâm Nguyên hỏi lại:” Ý cô nói, ta không cần để ý tới cảm thụ của quan viên Cáp Mật, chỉ cần có lợi ích là đủ?”
Úy Trì Chước Chước dập chân:” Ngài biết ta không có ý đó.”
“ Đã biết là không ổn vậy thì đừng nói ra, đừng quên bây giờ cô quản lý hơn bảy chục người, tương đương với bí thư tỉnh của Cáp Mật. Cô tới Đại Tống rồi, đâu phải chưa gặp bí thư thừa, quan chức người ta lớn lắm, là người dậm chân một cái khiến Đông Kinh chấn động đấy.” Thiết Tâm Nguyên nhẹ nhàng nói:” Những phát ngôn như vậy rất có thể sinh hiểu lầm.”
Úy Trì Chước Chước đuối lý giận dỗi:” Làm văn thư cho ngài suốt ngày mệt chết, ai thích làm cho người đó làm.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không được, chỉ có văn thư cô đưa cho, ta mới không phải nghĩ xem liệu trong đó có gì sửa chữa rồi không, có gì dấu đi không cho ta biết không, nên cô phải tiếp tục làm việc thôi.”
Úy Trì Chước Chước thích nhất nghe những lời tín nhiệm này, giận dỗi biến mất, cắn môi nói:” Người ta càng thích làm nữ quan.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra sờ trán nàng:” Không sốt, sao lại nói linh tinh thế? Cô không nghĩ mà xem, nếu làm nữ quan ở dưới quyền Uyển Nhi, cô sẽ mệt chết, à không, cô sẽ tức chết trước.”
“ Không sao, dù vương hậu có khó tính một chút, nếu đại vương thương xót, Chước Chước vấn thấy ngọt ngào.”
Chỉ cần Úy Trì Chước Chước nói những lời này là Thiết Tâm Nguyên không đáp lời, nói nữa thì người xui xẻo là mình. Triệu Uyển sắp sinh rồi, cực kỳ khó tính, chọc giận nàng đừng hòng yên thân, mẹ cũng xử lý mình.
Úy Trì Chước Chước thấy Thiết Tâm Nguyên vờ điếc cúi đầu phê duyệt văn kiện, nghiến răng nói:” Quỷ nhát gan.”
Thực tình mà nói, Thiết Tâm Nguyên sao không động lòng, nhưng con người y ghét nhất rắc rối, đặc biệt là rắc rối tình cảm. Thứ này cực kỳ phiền tới, rắn không được, mềm không xong, rốt cuộc làm thế nào cũng có người tổn thương, nếu không không chỉ Úy Trì Chước Chước, mà cả Trạch Mã ...
Vừa nghĩ tới đó vội vàng đấm đầu xua nó đi, chuyên tâm xử lý công vụ.
A Y Toa và Địch Y Tư theo Úy Trì Văn đi sâu vào hang sói, đường đi chật hẹp toàn là loạn thạch, chẳng hề được sửa sang, vách núi còn có từng giọt nước suối chảy ra, rơi xuống ao nước nhỏ phía dưới tạo ra tiếng động tí tách đều đặn.
Âm thanh này nếu ở không gian tươi đẹp, nó khiến người ta thấy yên tĩnh lắng đọng, còn ở chỗ âm u như địa ngục này khiến không khí càng thêm quỷ dị.
“ A Y Toa công chúa cứ yên tâm, từ khi A Đan vào đây, chúng tôi không đụng tới một ngón tay vào hắn.”
Nụ cười của Úy Trì Văn cũng giống như tiếng nước nhỏ kia, văn nhã, nhưng càng khiến A Y Toa thêm lo lắng.
Mở cửa địa lao lên, Úy Trì Văn làm động tác mời chứ không vào:” Công chúa là khách, Cáp Mật ta đối đãi với khách nhân luôn rất tôn trọng, để không gian riêng tư cho hai người, tại hạ ở ngoài, công chúa cần gì cứ gọi một tiếng.”
Nói xong đi tới một cái bàn ngồi xuống, tựa hồ thực sự không hứng thú muốn biết A Y Toa vào nhà giam làm gì.
Địch Y Tư nói nhỏ:” A Đan là con sư tử, nếu chúng ta cởi trói cho hắn, hắn có thể tự thoát ra.”
A Y Toa thấy Địch Y Tư quá lạc quan, Cáp Mật vương nhìn mặt nàng chỉ thoáng ngây người, trái tim lãnh khốc đó khiến nàng biết không có chuyện gì tốt lành.
Cắn răng đi xuống cầu thang uốn cong.
“ Ta sẽ giết ngươi.”
Vừa bước xuống đất, A Y Toa đã nghe thấy tiếng rống phẫn nộ xen lẫn với ủy khuất của A Đan, trái tim nàng thắt lại, bất giác dừng bước.
“ Tiểu tử, nói cho ngươi biết, thân thể con người không phải do chúng ta muốn khống chế là có thể làm được đâu. Đôi khi thân thể chỉ huy hành động của chúng ta phục vụ nhu cầu của nó, đói phải ăn, khát phải uống, đến lúc cần phải giao phối, già rồi sẽ chết.”
“ Khi đi qua sa mạc ngươi đã bao giờ uống nước đái của mình chưa? Lão tử uống rồi, vị ngon lắm ... Ôi con bà nó, giờ lão tử lại muốn uống nước đái.”
“ Ta muốn giết ngươi, ngươi không phải là người, ngươi là con súc sinh bẩn thỉu.” A Đan dùng hết sức lực hét lên:
Nhất Phiến Vân cười sằng sặc:” Nào, dũng cảm lên, nói mấy câu dữ dội hơn đi, nơi này chỉ có ba tên ngốc, ngươi và ta, nói ra không sao đâu, thiên thần của các ngươi không tới được chốn địa ngục này.”
A Y Toa vịn vách núi hét lên:” A Đan, đừng mắc lừa.”
A Đan cảm thấy như có núi lửa bùng nổ trong lòng, giãy dụa kịch liệt:” A Y Toa, nàng bị bắt rồi sao?”
“ Không, ta lộ ra thân phận, Cáp Mật vương không dám động tới ta.”
A Đan đột nhiên nhớ tới bộ dạng bẩn thỉu của mình, rống lớn:” A Y Toa, nàng không được tới đây, nếu không ta sẽ tự sát.”
A Y Toa không để Địch Y Tư đỡ, vịn tường đi từng bước một, cố gắng dùng giọng ôn nhu nhất:” A Đan, không sao, dù ngươi biến thành bộ dạng gì, đều vẫn là A Đan trong lòng ta, không bao giờ thay đổi.”
A Đan càng vùng vẫy mạnh, cảm giác thứ bẩn thỉu kia dính nhoe nhoét trong đũng quần, bất lực bật khóc:” Cầu xin nàng, A Y Toa, đừng tới đây, đừng tới, ta xin nàng.”
(*) Lão Nhất Phiến Vân này tưởng không thọ mà sống dai quá, khốn nạn thế này chắc ko chết nổi đâu.