“ Thuộc hạ thắng rồi, Thiết Nhị thúc thúc hôm nay không bắt được thuộc hạ, còn bị ném thật xa, ăn một đống đất, ha ha ha ha ...”
Cạc Cạc không phải là yêu nghiệt, hắn mở mồm là hiện nguyên hình, so với Úy Trì Văn vừa đi vào thì hắn là thằng ngốc.
“ Đại vương, Ngọc Tổ Phổ khai rồi, hắn cho rằng Bác Khắc Đồ hãn chưa chết, Mục Tân chỉ tạm thời khống chế ông ta để hiệu lệnh cho quân đội ..” Úy Trì Văn vào liền ngửi thấy mùi bánh bao, vừa nói chuyện vừa dùng ánh mắt giao lưu với Cạc Cạc:
Thiết Tâm Nguyên trầm tư, đây là tin tức rất thú vị, trước kia còn nghe nói A Đan trở về giết Bác Khắc Đồ, xem ra Mục Tân có chuẩn bị sẵn cả đường lui:” Hắn có đoán được Mục Tân giam Bác Khắc Đồ ở đâu không?”
“ Ngọc Tổ Phổ nói, Mục Tân có ra lệnh cứ bốn lăm ngày chuẩn bị một số vật tư tới Tháp thành, số vật tư đó đủ cho năm trăm người dùng trong vòng hai tháng, theo hắn suy đoán, là cung cấp cho quân đội canh giữ Bác Khắc Đồ.”
Thiết Tâm Nguyên vừa nghe Úy Trì Văn báo cáo vừa trải bản đồ ra, lấy Tháp thành làm trung tâm tìm kiếm bốn phía, kết nối với tin tức lần trước nói có đội quân rời Yên Kỳ không rõ mục đích, cuối cùng chỉ vào Bạch Lang Nguyên:” Hẳn là ở nơi này, Tiểu Văn, Vương Trụ và Lãnh Bình vẫn hoạt động ở phụ cận Thiện Thiện chứ?”
“ Vâng ạ, bọn họ đã cùng thám báo của Mục Tân đụng độ mấy lần, đang thăm dò nơi đặt lương thảo của ông ta.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Với sự cẩn thận của Mục Tân, bọn họ không có cơ hội đâu, dù có thì cũng là cạm bẫy, bọn họ chỉ cần giám thị, quấy rối là đủ rồi. Giờ chuyển hướng tới Bạch Lang Nguyên, tìm kiếm Bác Khắc Đồ, nếu tìm thấy thì trận chiến này chúng ta thắng được một nửa.”
Úy Trì Văn đề nghị:” Đại vương, Ngọc Tổ Phổ chỉ muốn làm Vu Điền vương thôi, không có dã tâm nào khác, bất kể làm việc cho Mục Tân, Khách Lạt Hãn hay ai khác đều không thành vấn đề, hay là mang theo hắn ta?”
“ Thời gian không kịp nữa, gửi thư hỏa tốc tám trăm dặm cho cả Mạnh Nguyên Trực, A Đại A Nhị, xem bọn họ tự phát đoán.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Cạc Cạc ngồi bên lò nướng hạch đào ăn, lấy một bọc thuốc ném cho hắn:” Bệnh phong thấp của Thiết Nhị lại tái phát rồi, đem thuốc này nấu thành hồ, nhân lúc còn nóng đắp lên đầu gối.”
Cạc Cạc ngạc nhiên:” Thiết Nhị thúc thúc bị bệnh sao?”
Thiết Tâm Nguyên hận sắt không thành thép:” Cứ tới mùa đông là bị dày vò, đi lại cũng cần nghị lực rất lớn rồi nói gì tới cưỡi ngựa chiến đấu. Tiểu tử, mau chóng trưởng thành đi, cứ hồ đồ như vậy thì làm sao giúp được ta?”
Cạc Cạc sợ nhất là nghe Thiết Tâm Nguyên lải nhải, liền ôm gói thuốc chạy mất.
Những kẻ quá tinh không thì không dùng được, người dùng được lại quá ngốc, Thiết Tâm Nguyên thấy ông trời đang trừng phạt mình.
Chập tối, trời nổi gió lớn, tiếng gió nghe như mải vải đang vẫy phần phật,
Thiết Tâm Nguyên vội ra ngoài nhìn bầu trời, không ngờ cơn bão đen quay lại rồi.
Cơn bão đen đáng sợ năm xưa từng gây tai họa gần như hủy diệt Cáp Mật đã quay lại, nhưng nay đã khác xưa, nó chẳng còn mấy uy hiếp với người Cáp Mật nữa.
Trước kia khi cuồng phong gào thét từ Thiên Sơn lộ đổ tới, cuốn qua sa mạc mang theo cát bụi che kín bầu trời, không gì kháng cự nổi, nhổ cây thổi nóc dễ dàng, dù người gia súc đều bị cuốn lên không.
Giờ Thiên Sơn lộ đột nhiên dựng lên ba thành quan sừng sững, cuồng phong men theo sơn cốc cuốn tới liên tục bị thành trì chặn lại, sức gió giảm đi rất nhiều, khi nó vượt qua được Thiên Sơn thì chỉ trút xuống bụi đất, không còn uy lực nhổ thành hủy trại nữa.
Tro bụi chẳng phải thứ tốt lành, song nó giống như sông Nile cống hiến cho Ai Cập, đều mang theo đất đai phì nhiêu, mang cả tai nạn.
Khi gió nổi lên, toàn bộ Cáp Mật biến thành thế giới vắng bóng con người, trừ quan phủ phái quân đội tuần tra chỉ còn bộ khoái qua lại.
Tất nhiên chỉ người bình thường và người nghèo là trốn trong nhà, còn người có tiền thì tới Thanh Hương thành, lấp đầy Ôn Tuyền quán.
Nơi này hơi nước đậm, tro bụi tất nhiên sẽ ít nhất.
Thiết Bổng và Thiết Trụ đã không còn đích thân phục vụ khách nữa, nay mặc y phục hoa lệ cười nói giữa đám người phú quý.
Người Y Tái Đặc không còn quá hiếm hoi ở Cáp Mật, hai nàng sau khi có tiền liền dốc cạn túi mua lại đồng bào bị làm đồ chơi cho người ta.
Vì thế Thiết Bổng và Thiết Trụ không chỉ giàu có ở tiền bạc, mà còn ở tình cảm.
Người Y Tái Đặc rất nhát gian, lại chẳng nhát gan, hi vọng gì một tộc người bị người khác coi là thức ăn có thể dũng cảm nổi, vì thế Thiết Bổng và Thiết Trụ cũng không khác gì, cho dù là có hộ tịch vàng trong tay. Nếu rời Thanh Hương thành, các nàng không dám phản kháng bất kỳ yêu cầu nào người khác đề xuất.
Đôi hoa tỷ muội này không bao giờ rời Thanh Hương thành, thậm chí còn chẳng tới gần cổng thành.
Dù ở trong thành, chỉ cần gặp phải nhân tố bất an là các nàng lập tức hét lên, sau đó sẽ có một đám thổ man thích hai tỷ muội họ ùn ùn kéo ra bảo vệ.
Bởi thế trước kia thi thoảng lại có thương cổ từ xa tới không hiểu chuyện muốn ức hiếp các nàng bị treo lủng lẳng ở trên cây.
Khi y phục trên người các nàng ngày càng xa hoa, chuyện đó cũng ngày càng ít đi.
Thanh Hương thành có một lệnh cấm, trong thành không được có nô lệ, hai tỷ muội họ dựa vào điều luật này không ngừng cứu tộc nhân trong tay thương đội tới thành. Giờ hai nàng nuôi hai mấy tộc nhân, bất kể nam nữ đều trẻ trung xinh đẹp kinh người, vì người có tuổi không xinh đẹp nữa bị chủ nhân giết rồi, giết làm thức ăn.
Triệu Uyển thích họ, vì họ nhát gan như thỏ, nên khi chọn thị nữ liền chọn bốn người Y Tái Đặc đẹp mức quá đáng theo nàng tới Đại Tống.
Không biết vì sao Âu Dương Tu, Tô Thức, Hoắc Hiền, thậm chí là lão già sắc quỷ Vương Đại Dụng đều không động lòng trước vẻ đẹp của người Y Tái Đặc. Bọn họ thà đi tìm nữ nhân Hồi Hột, Ba Tư, Thổ Phồ dung mạo kém hơn chứ không đụng vào người Y Tái Đặc.
Là người có giáo dưỡng, bọn họ có thể thương hại người Y Tái Đặc, nhưng không ai muốn quan hệ sâu xa hơn.
Giống như con người có thể thích thú cưng, nhưng không muốn ...
Bởi thế chênh lệnh về tinh thần mới là chênh lệch thực sự.
Mà trên thế giới này, người tự cho rằng mình có tinh thần cao quý nhất chắn chắn là người Tống, trong tiềm thức của bọn họ, trừ người Tống ra thì đều là man di.