Ở góc độ quân vương Thiết Tâm Nguyên phải cân nhắc toàn diện hơn, người Hồi Hột tràn vào Cáp Mật quá nhiều, bọn họ chiếm tỉ lệ tuyệt đối, sau này người Hồi Hột tạo phản cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nếu bây giờ chặt đầu người Tống nhiều như vậy sẽ khiến lưu dân người Tống chùn bước, thế nên muốn đối xử công bằng tuyệt đối là rất khó, y cần người Tống, người Thổ Phồn xuất hiện nhiều hơn nữa.
Huống hồ quân chính quy của y còn chưa luyện xong, vẫn cần dựa vào lính đánh thuê, lần trước y đã phải bỏ lượng tiền lớn chuộc về, nếu không tận dụng hết thì lỗ à?
Nếu suy tính u ám thêm một chút, Âu Dương Tu nhất định muốn giết những người Tống đó, chẳng lẽ đơn thuần chỉ vì họ xúc phạm pháp luật?
“ Đại vương, vậy phải làm sao để người bị hại quên thù hận?”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay sau lưng nhìn giang sơn của mình, bình thản nói:” Tội tại quân vương, nói cho cùng lính đánh thuê do ta lập nên, ta phải nhận một phần trách nhiệm.”
“ Vậy đại vương định nhận quân côn hay đánh roi?”
“ Đánh roi đi, như vậy trực quan hơn.”
“ Đại vương đã định mua lòng người, vậy hạ quan đi chuẩn bị, chuyện này không làm giả được.”
Khỏe miệng Thiết Tâm Nguyên giật một cái:” Thánh vương đâu dễ làm, cứ vậy đi.”
“ Nếu lần sau lại xảy ra chuyện như vậy thì sao?”
“ Chặt đầu chúng chứ sao, ta ăn roi một lần là quá rồi, sao thêm lần nữa được.”
Âu Dương Tu phất tay rời đi.
Đi cùng xe ngựa của Âu Dương Tu còn có một cái xe khác, xe phu và hộ vệ đều là người Đại Thực, rèm xe che kín, không nhìn ra bên trong có ai.
Úy Trì Văn lén lút đi tới nói nhỏ:” Đại vương, người trong xe chính là vị công chúa xinh đẹp của Tắc Nhĩ Trụ đấy.”
“ Giỏi lắm, cô ta cuối cùng cũng biết phải tìm ai rồi.” Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” A Đan thế nào?”
“ Hắn vẫn nằm trên bàn ạ, chỉ cần trói chặt một tháng, võ công của hắn sẽ phế ngay.”
“ Ai dạy ngươi? À, hiểu rồi, Lão Mạnh.”
“ Vâng, đại tướng quân nói võ nhân quan trọng nhất là huyết mạch thông suốt, trói một tháng hắn sẽ thành tàn phế, có cúi được xuống cũng không cũng sẽ thành vấn đề, khi đó dù thả hắn đi cũng không còn là mối đe dọa nữa.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Nữ nhân tên Địch Y Tư đó quan trọng hơn, riêng lưu toan đã không đơn giản, ngươi nên tìm hiểu xem thứ lưu toan đó từ đâu ra, đó là cơ sở cho một môn học vấn lớn.”
Úy Trì Văn khom người nhận lệnh:” Vâng, thuộc hạ nhất định truy ra.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn xe ngựa của A Y Toa theo sau xe Âu Dương Tu, thở dài:” Trước đó kiếm cho ta thuốc trị thương đã, thuốc giảm đau nữa.”
“ Ai bị thương thế ạ?”
“ Ta, con bà nó, còn là ta tự chuốc lấy, không cách nào thoát được.”
Úy Trì Văn không rõ nguồn cơn, nhưng nó rất thông minh:” Tiếp sau đó sẽ thế nào ạ? Nếu đại vương cũng không thoát được xử phạt, vậy tội người phía dưới càng lớn, đại vương muốn đối phó với quan văn người Tống rồi sao?”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không, quan văn người Tống không cần chỉnh đốn, bọn chúng là người làm thuê, không phải con dân Cáp Mật ta, nếu phát sinh vấn đề thì cứ chặt đầu là được. Thậm chí ta không cần giết, chỉ cần ta đuổi đi cũng đủ ô nhục bọn chúng tận Đại Tống rồi. Lần này ta phải chỉnh đốn người Cáp Mật, bắt đầu là lính đánh thuê, cuối cùng là tới thị bạc ti.”
Úy Trì Văn rụt rè hỏi:” Thế thuộc hạ có cần bị thương cùng đại vương không?”
“ Ngươi chưa đủ tư cách, Cạc Cạc còn tạm, đừng hỏi nguyên nhân.”
Úy Trì Văn bĩu môi:” Đế vương chỉ thích sử dụng kẻ ngốc.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Khả năng là thế, Cạc Cạc phạm lỗi, ta đánh một trận là xong. Còn ngươi, đừng để ta nắm thóp, lúc đó không phải chuyện một trận đòn đâu.”
Úy Trì Văn cắn răng nói:” Thuộc hạ muốn đổi với Cạc Cạc.”
Thiết Tâm Nguyên phẩy áo choàng, rời tường thành, chỉ để lại hai chữ:” Nằm mơ.”
Quan văn Đại Tống cực kỳ có kinh nghiệm quản lý địa phương.
Một số cách thức ở Đại Tống ai ai cũng biết, dùng ở Cáp Mật lần nào trúng lần đó, dù thật lòng vì nước, hay vờ vịt vất vả vì dân đều được bách tính tán tụng.
Người Hồi Hột chưa bao giờ gặp phải kẻ lừa đảo cao cấp như thế, khi tuyết đè sập nhà, quan phủ phái người tới cùng họ xây nhà, họ cảm kích vô cùng.
Khi trong nhà có người bất hạnh chết ở công trường, nhìn ánh mắt đau thương của quan lão gia, bọn họ cho rằng người thân của mình chết không phải do quan phủ chỉ huy bậy bạ, sau khi cầm ít tiền bồi thường còm cõi, tiếp tục đưa con cái mình cho quan phủ họa hại.
Chình vị có vô số quan lại người Tống đang nỗ lực làm việc, khiến những người Hồi Hột bị lính đánh thuê hoặc người Tống, người Hán họa hại giữ khắc chế.
Nhưng chuyện phải giải quyết, không thể cứ khiến người Hồi Hột chịu đựng mãi, lâu dần sẽ có chuyện.
Thiết Tâm Nguyên nghiên cứu vấn đề này rất sâu, nên biết chỉ có cách tiếp tục lừa gạt là tốt nhất.
Vì thế trong một ngày mùa xuân gió se se lạnh, quan phủ Cáp Mật mở đại hội công thẩm lớn nhất từ trước tới nay.
Thiết Tâm Nguyên ngôi ở nơi cao nhất, ánh mặt trời chiếu lên vương miện vàng tỏa sáng lấp lánh, cao quý như thần.
Âu Dương Tu ngồi sau cái bàn dài, đội mũ ô sa đen, trường bào xanh thẩm, trước mặt đặt cái ống chứa toàn thẻ trúc, được hai thị vệ hung thần ác sát đứng hai bên, như phán quan tới từ địa ngục.
Năm trăm võ sĩ Thanh Hương cốc toàn thân khải giáp xếp thành hình cánh nhạn, đem bách tính và hơi hai trăm tội tù sợ són đái tách ra.
Nguyên cáo đứng trên cùng, ai nấy siết chặt nắm đấm tức giận nhìn tội tù liên quan.
Hơn mười tư lại biết tiếng Đột Quyết đứng trong quân trận tuyên đọc tội ác đám tội tù phạm phải, mỗi lần đọc tới ai, nha dịch xách tội tù tới trước mặt nguyên cáo, xác nhận có đúng hung thủ không.
“ Ta muốn hắn chết, Lỗ Lệ đáng thương của ta ..”
Nha dịch yêu cầu nguyên cáo yên tĩnh, tư lại đá tội tụ một cái:” Giết chết thì dễ dàng cho hắn quá, đại vương có lệnh, hôm nay đánh nát thịt hắn ra, nếu may mắn sống được cho đi làm khổ lao suốt đời, tiền hắn kiếm được đều sẽ là của các ngươi.”
Âu Dương Tu ném thẻ xuống, hai nha dịch hung ác lột trần tội tù, hất nước lạnh lên lưng, sau đó gậy đánh xuống như mưa.