“ Châm lửa.”
Úy Trì Lôi sau thuẫn trận hô lớn, ném đạn thuốc nổ vào hào.
Uỳnh! Đường hào lần nữa bốc cháy tạo thành tường lửa, quân tốt Cáp Mật lui về sau trăm bước.
Lạc đà chạy nhanh, nhưng chúng lại không nhảy được, tường lửa bất ngờ dựng lên, bên chúng đâm đầu thẳng vào, kêu đau đớn thảm thiết. Chẳng mấy chốc bức tường lửa bị đàn lạc đà dùng thân xác dập tắt một đoạn dài mười trượng.
Úy Trì Lôi một tay nâng tháp thuẫn xông lên chặn lỗ hổng, cách đó trăm bước, gương mặt hung tợn của kỵ binh Vu Điền hiện ra rõ ràng.
Nỏ tiễn bắn liên hồi, trường thương sau tháp thuẫn nhô ra, địch vẫn hùng hổ xông tới, vó ngựa đạp lên tháp thuẫn làm cột chống phía sau lún vào đất cả thước.
Tiếng nổ liên hồi phát ra dọc khúc sông không lớn.
Địch quá nhiều, chẳng mấy chốc thi thể của chúng đã ngang bằng với tháp thuẫn, mười mấy kỵ binh Vu Điền kỵ thuật cao siêu dẫm lên thi thể vượt qua tháp thuẫn, giết vào đường hào số một.
Nhìn kỵ binh Vu Điền vung loan đao chém quân tốt như gặt lúa, Úy Trì Lôi ra sức vẫy cờ ra lệnh nỏ pháo xạ kích. Đây vốn là bẫy của Úy Trì Lôi, định đợi quân Vu Điền vượt qua đường hào số ba, sẽ lệnh công tượng bên sông dùng thứ vũ khí khủng bố này. Nhưng bây giờ nỏ pháo còn không bắn, bọn họ sẽ bỏ mạng hết ở nơi này.
Thế là vô số hũ màu đen bay qua đầu Úy Trì Lôi, chúng nổ giữa không trung, phủ một chiếc lưới lửa màu xanh lam xuống.
Một đốm lửa bị gió thổi rơi trúng vai Úy Trì Lôi, thân binh bên cạnh vội vàng xúc cát hất lên người ông ta, lúc sau Úy Trì Lôi từ trong đống cát lớn chui ra, nhìn bả vai đen xạm mà toát mồ hôi.
Bức tường thuẫn không bị công kích nữa, bên ngoài đã thành địa ngục rồi, thứ lửa nhìn có vẻ ôn nhu kia là dòi bám xương, không cháy hết không thôi.
Bốn bề là những tiếng gào thét khiến cả người dũng cảm nhất cũng sởn gai ốc.
“ Rút, rút về sau hào số hai.”
Úy Trì Lôi không muốn ở lại nơi này nữa, không ai tấn công, bọn họ rút lui rất thuận lợi, tất cả thẫn thờ nhìn kịch địch lăn lộn gào thét trong đốm lửa xanh lét như ma quỷ kia.
Ngọc Tổ Phổ thống khổ nhắm mắt lại, những quả cầu đen từ bên kia sông bay sang kia khiến chiến thắng ngay trước mặt tan thành bong bóng.
Người Vu Điền không sợ nỏ tiễn, không sợ cương đao, nhưng những thứ vũ khí không rõ ràng kia gây ra tổn thương tàn khốc làm họ sợ hãi cực điểm.
Kỵ binh không chịu tiến lên nữa.
Tiếng tù và vang lên, nhưng không thể gọi về những người Vu Điền đang lăn lộn trên mặt đất.
“ Tướng quân, có nên lên giết hết chúng không?” Một đội chính tới bên Úy Trì Lôi chờ lệnh:
“ Không cần, Ngọc Tổ Phổ mang số thương binh này về càng đau đầu, chúng ta qua sông thôi, cuộc chiến kết thúc rồi.”
Tới giờ A Đại còn chưa tới, bộ binh của Ngọc Tổ Phổ cũng chưa tới, vậy chỉ có một khả năng thôi.
Đội ngũ hơn nghìn người, tới giờ còn đứng được chiến đấu chưa tới một nửa, chỉ trong thời gian ngắn thương vong quá lớn, không đội quân nào đủ sĩ khí tiếp tục chiến đấu.
Ngọc Tổ Phổ không thấy bộ binh tới cũng cảm thấy bất thường, vì vậy nhanh chóng dẫn số tàn binh còn lại rút lui, dù nhìn thấy người Cáp Mật bỏ chiến tuyến toàn diện vượt sông cũng không truy cản.
Thương binh quá nhiều.
Phía đối ngạn, đám cường đạo do bách tính Vu Điền lâm thời tạo thành đã bị Lạp Hách Mạn đánh tan, khi hắn về thì ánh sáng cuối cùng trong ngày cũng tắt.
Hai tướng quân mệt mỏi ngồi dựa lưng vào nhau dưới cây hồ dương đợi ăn cơm.
“ Kỳ thực ta không thích quân ngũ chút nào.”
“ Biết rồi, ngài thích vẽ.”
“ Người Úy Trì tộc đều thích vẽ, chỉ Tiểu Văn là không, nó ghét vẽ tranh, còn nói Úy Trì tộc bị diệt là vì vẽ tranh làm trở nên đa sầu đa cảm.”
“ Ha ha ha, lời trẻ nhỏ không cần để ý.” Tên thợ săn Lạp Hạch Mạn thô bỉ năm nào đi theo làm trợ thủ cho Úy Trì Lôi suốt từ hồi đi sứ Đại Tống tới giờ không chỉ học tiếng Hán, còn biết nói vài câu văn vẻ:
“ Nó không phải là trẻ nhỏ nữa, nó là học sinh của đại vương ...” Úy Trì Lôi lẩm bẩm, chẳng rõ vui hay buồn:” A Đại tướng quân hẹn cùng chúng ta hợp kích Ngọc Tổ Phổ vào lúc nào?”
Lạp Hách Mạn nhớ lại:” Trước khi mặt trời lặn.”
“ Giờ trời tối hẳn rồi vì sao chưa tới?”
“ Có lẽ là bị chậm trễ trên đường, hoặc là tiêu diệt đám bộ tốt kia tốn chút thời gian.”
“ Không thể nào, tám nghìn kỵ binh đối phó với hơn vạn bộ tốt gom góp lại, lại còn mệt mỏi truy kích nhiều ngày, căn bản không cần tốt thời gian như thế?” Úy Trì Lôi thở dài:” Lạp Hách Mạn, A Đại tướng quân đang trừng phạt chúng ta đó.”
Lạp Hách Mạn đứng bật dậy, tức giận nói:” Ý ông là hắn đang đứng ở nơi xa nhìn huynh đệ chúng ta khổ chiến, bỏ mạng?”
“ Hẳn là thế!”
“ Sao hắn có thể làm thế, sao hắn có thể làm thế?” Lạp Hách Mạn đi đi lại lại hai tay vung lên liên hồi:
“ Là do ta làm mọi người liên lụy, ta bất tuân quân lệnh khiến thành cục diện này. A Đại tướng quân hẳn không có ác ý, nếu tướng sĩ trong doanh không trải qua cuộc khổ chiến này, khả năng đại vương sẽ trừng phạt vô cùng nghiêm khắc, nói không chừng tướng sĩ trong doanh về sau sẽ đưa vào danh sách khác, sau này muốn vươn lên vô cùng khó khăn.”
Lạp Hách Mạn nhìn thương binh khắp nơi, cúi gằm mặt không biết nói gì.
“ Lạp Hách Mạn, ngươi là người được đại vương nhìn trúng, chỉ cần trong vài năm tới không chết, trên triều đường sẽ có vị trí của ngươi, chỉ cần ngươi đừng sai lầm, làm việc theo mệnh lệnh đại vương, thế nào cũng phú quý cả đời.”
Lạp Hách Mạn nhíu mày:” Sao nói với ta những lời này, cho dù ông không dặn, ta cũng đi theo đại vương.”
“ Ngươi hiểu điều đó sẽ đi càng xa.”
Bờ bên kia đột nhiên liên tục có tiếng nổ truyền tới, ánh lửa bùng lên sáng rực cả vùng trời, tất cả đều đứng dậy nhón chân nhìn xa.
“ Bắt đầu rồi, Ngọc Tổ Phổ chiến đấu với chúng ta nửa ngày, toàn quân không nghỉ ngơi đã vội vàng hành quân, giờ trúng phục kích thì thất bại là cái chắc. Chúng ta an toàn rồi, ngủ một giấc, đợi trời sáng đón nhận lửa giận của Đại tướng quân.”
Lạp Hách Mạn gối đầu lên yên ngựa nhìn trời sao, cả đêm không ngủ.