Âu Dương Tu chuyển giao quyền lực một cách cực kỳ triệt để, bây giờ không đảm nhận bất kỳ vai trò gì ở Cáp Mật nữa, sống vì thế trở nên vô cùng nhàn nhã. Một thân thường phục ở nhà, tay cầm cốc rượu nho lớn ngồi trên thảm, có hai Hồ cơ mỹ mạo bóp chân, ông ta xa hoa chẳng kém gì phú thương cự cổ.
Bên trong phòng nóng như bếp lò, vì thế ông ta còn phe phẩy cái quạt lông ngỗng, rất có phong thái.
Chính vì đã bỏ đi thân phận quốc tướng, Âu Dương Tu trở lại địa vị siêu nhiên, Thiết Tâm Nguyên trong lòng có nghi hoặc, tất nhiên đi tìm tiên sinh nhờ giải đáp, thuật lại toàn bộ lời Lưu Phân nói:” Tiên sinh, lời ông ta có vẻ rất có lý, song ta thấy có gì đó không thoải mái, không rõ có phải tu dưỡng không đủ không.”
“ Lưu Cống Phụ là người thẳng tính, ông ta làm rất nhiều việc khiến bệ hạ khó chịu, cuồng phóng buông thả là giả, để người ta không quá coi trọng lời ông ta thôi, là biện pháp bảo vệ mình. Nếu người như Bao Chửng nói ra những lời tương tự, e quá nghiêm trọng rồi, thế nên lời ông ta nói cũng không phải là thật hết. “
“ Một sử quan thực sự tất nhiên nói lời nào là có chứng có cứ, chắc chắn chuẩn xác, song Lưu Cống Phụ từ huyện lệnh lên làm tri phủ, còn là tri phủ hai nơi, chứng tỏ ông ta nói rất nhiều lời trái lương tâm.”
“ Nói không có lý sao lừa được người khác, nhưng ông ta nói một câu không sai, Cáp Mật xa xôi vạn dặm, đi một lần là quá đủ, tương đương với câu trong dân gian, gọi là hàng giao tới nơi không nhận lại. Đại vương sao không dùng câu này xử lý ông ta? Lưu Cống Phụ tuy đáng ghét, song bỏ vị đại tài không dùng thì tiếc lắm.”
Thiết Tâm Nguyên bày thái độ học sinh, chắp tay thi lễ:” Xin tiên sinh cho rõ.”
Âu Dương Tu mỉm cười hời hợt nói một câu:” Đám Hoắc Hiền đang trù tính tân chính, vì sao đại vương không đưa Lưu Cống Phụ vào đó.”
Thiết Tâm Nguyên sáng mắt, y luôn ái ngại tinh thần nhiệt tình cải cách quá độ của đám Hoắc Hiền, sợ thiếu giám sát gây họa, giờ có một Lưu Cống Phụ cứng đầu thối hoắc tham gia, không sợ đám người đó làm điều quá lửa.
Rời khỏi trạch viện Âu Dương Tu, Thiết Tâm Nguyên vẫn tán thưởng không thôi, nói ra trung thần còn giảo hoạt hơn gian thần mới xử trí được gian thần, thật quá chính xác.
“ Tham tri chính sự? Ngươi nói quan chức của lão phu là tham tri chính sự, nhưng lão phu chỉ muốn ở lại Cáp Mật ngồi nhìn quốc gia này trỗi dậy, từng bước trở nên giàu có hùng mạnh.”Lưu Phân rất không muốn nhận quan chức mới Thiết Tâm Nguyên an bài cho mình, muốn phản đối thấy y ung dung ngồi uống trà thì thở dài, đều là người thông minh, không cần nói nhiều:” Được, lão phu nhận việc này, đến bệ hạ mà lão phu còn không sợ, sợ gì đắc tội với đám người Hoắc Hiền.”
“ Nhưng ngươi phải mau mau bố trí phủ tham tri chính sự cho lão phu, cái trạch viện của Âu Dương Tư được đấy.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Vì sao?”
“ Vì sao à? Vì lão phu biết đây là chủ ý xấu do Âu Dương lão nhi đưa ra, đúng không? Ngươi ít nhiều còn có tâm tư thiếu niên, không nghĩ ra kế âm độc thế này.”
“ Âu Dương Tu từng là tiên sinh của ngươi, từng là tướng quốc Cáp Mật, hẳn là người ngươi tín nhiệm nhất, bị lão phu ức hiếp, tất nhiên là đi tìm ông ta để thỉnh giáo.”
Lưu Phân nói xong ôm một vò rượu đi ngâm nước nóng, tìm tỷ muội Thiết Chùy, Thiết Trụ xoa bóp là chuyện ông ta làm mỗi ngày.
Ngay ngày đầu tiên tới Cáp Mật, ông ta đã xin Thiết Tâm Nguyên đôi hoa tỷ muội này, nhưng Thiết Tâm Nguyên nói họ là người có hộ tịch vàng, không thể xâm phạm, y cũng không thể đem tặng người, đành tử bỏ tâm tư này.
Giao thiệp với mấy lão tặc thật mệt.
Thiết Tâm Nguyên về tới phủ thành chủ giang chân giang tay nằm trên giường, không muốn động đậy.
Đó chính là chênh lệch.
Thiết Tâm Nguyên thấy mình còn phải tu luyện.
Bỗng nhiên thấy có cái gì đó liếm tay mình, mở mắt ra nhìn thấy hồ ly cùng với cả Nữu Nữu đang bê một ấm trà.
Thiết Tâm Nguyên rên rỉ ngồi dạy, hồ ly tự động nhảy vào lòng y.
“ Ca Ca, muội muốn về Đại Tống một chuyến.” Nữu Nữu ngoan ngoãn rót trà cho ca ca:
“ Không cho.” Thiết Tâm Nguyên nói dứt khoát phũ phàng:
Nữu Nữu òa khóc chạy ngay.
Không lâu sau Vương Nhu Hoa đi vào, thuận tay đánh nhi tử một cái:” Không biết nói chuyện cho tử tế với muội tử à?”
Thiết Tâm Nguyên nhăn nhó, mình thực sự là dễ bắt nạt vậy sao, làm đại vương vẫn bị mẹ đánh như trước:” Nói sao ạ, con biết nó muốn về làm gì, muốn tìm cha mẹ chứ gì, cha mẹ nó ở ngay đây chả lẽ bắt nó đi một chuyến. Mạnh Nguyên Trực và Trác Mã là hai thứ khốn kiếp, con cứ nghĩ tới là muốn điên.”
Vương Nhu Hoa đánh cho cái nữa:” Không được nói, nếu không Cáp Mật loạn mất.”
“ Mẹ, sao hôm nay lại tới đây?” Thiết Tâm Nguyên nhớ, gần đây mẹ ít khi rời biệt viện:
“ Còn không phải vì đôi phu thê hồ đồ các ngươi, Tiểu Uyển lại có thai rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nghe mẹ báo tin mà há hốc mồm, Thiết Hỉ còn chưa biết đi mà đã sắp có đệ đệ muội muội rồi? Làm sao giỏi thế, nhưng nghĩ lại cũng hợp lý thôi, thời gian trước Triệu Uyển ra sức bù đắp cho y vì gần một năm nín nhịt, thời gian qua y lại hì hụi cầy bừa vì chuẩn bị đưa lão bà về Đại Tống, đã chăm chỉ gieo giống thì nảy mầm cũng là bình thường.
Chẳng kịp hỏi kỹ, vội vội vàng vàng đi tìm lão bà.
Hoàng tộc Triệu thị xưa nay nhân đinh không vượng, Triệu Uyển sinh đứa đầu lòng còn chưa đầy năm, đứa thứ hai đã ở trong bụng, cảm giác như thu hoạch được mùa ấy khiến Triệu Uyển cho rằng mình là thần tiên hạ phàm.
“ Phu quân, Vu Điền không được mất.” Vừa thấy trượng phu vội vàng chạy tới, Triệu Uyển nói ngay:
“ Vì sao? Nơi đó là cái gân gà, chẳng có xíu tác dụng gì.”
Triệu Uyển xoa bụng:” Sau này nhiều con, phải có nhiều địa bàn chia cho chúng.”
Sinh ra Thiết Hỉ bị hai kẻ hám lợi đen lòng tới mê muội Vương Tiệm và Mạnh Nguyên Trực làm hỏng hết tâm tình tốt đẹp, giờ có đứa thứ hai không thể phạm sai lầm cũ, vừa nãy Thiết Tâm Nguyên tới nơi đã đuổi Vương Tiệm tránh xa rồi.
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống đặt tay lên bụng lão bà, chưa hết bất ngờ, cười ngờ nghệch:” Ta không định chia địa bàn cho chúng đâu, muốn địa bàn thì đi mà đánh.”
Phu thê ngọt ngào một lúc, Triệu Uyển thủ thỉ:” Thiếp có thai rồi, đi đường xa không ổn.”
Thiết Tâm Nguyên nhớ ra chuyện này, nhưng giọng càng thêm cương quyết:” Nàng vẫn đi, còn phải đi ngay, mẹ sẽ đi với nàng, xe được Hỏa Nhi cải tiến rồi, rất êm, đi thong thả, chậm rãi, thấy mệt thì dừng lại nghỉ ngơi, không cần vội.”
Thấy trượng phu nói thế, Triệu Uyển thở dài không nói thêm nữa, hai người vì vấn đề này mà xung đột với nhau mấy lần rồi.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.