“ Các ngươi muốn gì?” Hoắc Hiền tím mặt đứng bật dậy, trong mắt ông ta, Cáp Mật lúc này xuất binh là thừa lúc cháy nhà hôi của, không khác gì Một Tàng Ngoa Bàng:
Âu Dương Tu trấn an:” Đừng nóng, Hoắc huynh, để ta hỏi trước, Đại Tống sau khi chiếm Hà Hoàng có định trú binh nơi đó không?”
Hoắc Hiền mắt muốn phun lửa:” Tất nhiên phá hủy Thanh Đường thành, di chuyển người Thổ Phồn tới Lâm Thao, biến nơi đó thành đất hoang.”
Âu Dương Tu giang tay:” Nếu đã muốn hủy, sao không tặng cho Cáp Mật làm phần thưởng, ngoài ra phá hủy Thanh Đường thành cũng là chuyện bất đắc dĩ phải không? Thanh Đường xa xôi, cố thủ không dễ mà bộ tộc Thổ Phồn ở cao nguyên không kẻ nào không nhăm nhe Thanh Đường.”
“ Nếu như tặng cho Cáp Mật, ít nhất có một phòng tuyến giữa Đại Tống và Thổ Phồn.”
“ Hừ, Thổ Phồn chỉ là mặt trời đã lặn, các bộ tộc chinh chiến không ngừng, không cần chúng ta nhiều chuyện, bọn chúng cũng tự níu kéo nhau, Cáp Mật khỏi làm người tốt, Cáp Mật mới là mối nguy hiểm với Đại Tống chứ không phải là Thổ Phồn.” Hoắc Hiền không nổi yên được nữa, không ngờ quan lại người Tống như Âu Dương Tu lại giúp Cáp Mật mưu đồ mẫu quốc, đây là hành vi phản bội:
“ Hoàng ngoại tôn đầu tiên của bệ hạ đã ra đời, trưởng công chúa dâng tấu lên bệ hạ, xin đất phong ở Thanh Đường thành.” Âu Dương Tu thản nhiên:” Lão phu không nghĩ bệ hạ sẽ từ chối.”
“ Vô sỉ!” Hoắc Hiền rống lên, kệ người khác nhìn, chỉ Âu Dương Tu mắng:” Con dân Đại Tống ta phải dùng biển máu núi xương mới lấy được Thanh Đường, sao có thể giao cho đứa bé mới đầy tháng?”
Âu Dương Tu không giận, hết lời khuyên can:” Mấy ngày trước lão phu đặt cho Cáp Mật vương thế tử tên Thiết Việt, hàm ý mong nó an hưởng phú quý, nhưng bị Trưởng công chúa gọi vào nội đình, mắng chửi suốt một canh giờ. Sau đó không ngờ tên thái giám Vương Tiệm lấy ra ý chỉ của bệ hạ, yêu cầu lão phu phải tuân theo Trưởng công chúa, tấu chương kia cũng lên đường.”
“ Với sử sủng ái của bệ hạ với Trưởng công chúa, đem một mảnh đất không phải quốc thổ phong cho ngoại tôn của mình, thậm chí không cần thông qua trung xu cũng có thể ban bố.”
“ Dưới tình hình đó, chúng ta dù nỗ lực thế nào cũng không thay đổi được gì đâu ...”
Cách đó không xa, Thiết Tâm Nguyên thấy hai người kia tranh cãi nảy lửa với nhau, cười hỏi:” Sao rồi?”
Mạnh Nguyên Trực thính lực rất tốt, nghe hết cuộc đối thoại của Âu Dương Tu và Hoắc Hiền:” Không thành vấn đề, chuyện Thanh Đường thành bọn họ không cách nào phá giải được.”
“ Chúng ta ở đây đều biết trận chiến này Đại Tống thắng rồi, nhưng đám lão đại trong triều lại không biết, trong mắt bọn họ chỉ thấy tiền lương đang trôi đi như nước chảy, lấy một cái Thanh Đường thành còn chưa tới tay dụ chúng ta xuất binh, chia sẻ áp lực, bọn họ cầu mà chẳng được.”
“ Thanh Đường thành là của chúng ta chắc rồi.” Thiết Tâm Nguyên nâng chén lên mời Mạnh Nguyên Trực, với Đại Tống thì Thanh Đường là thảo nguyên khắc nghiệt ngoài chăn thả gia súc thì chẳng có ý nghĩa gì, còn với y , hồ Thanh Hải sản vật phong phú là nơi có thể nuôi sống trăm vạn người.
Mạnh Nguyên Trực nhìn Hoắc Hiền đang nổi cơn lôi đình, Hoắc Hiền nếu lên thuyền giặc của Thiết Tâm Nguyên muốn an lành rút lui còn khó hơn lên trời, nâng chén chạm với Thiết Tâm Nguyên uống cạn.
Hoắc Hiền là một nhân tài Pháp gia, cùng một mạch truyền thừa với Thương Ưởng, Hàn Phi, Triều Thác, Vương Mãnh, chỉ trọng thực lợi, không bận tâm tới thanh danh.
Hai mươi tuổi thi đỗ tiễn sĩ, khi ai cũng luồn cúi kiếm cho mình một chỗ béo bở thì ông ta ở tửu lâu say rượu ngạo nghễ tuyên bố, là sĩ nhân phải bắn thiên lang, vá gầm trời, chứ chỉ biết nhăm nhe mưu lợi cho con cháu thì khinh không thèm.
Nói xong liền bị lại bộ phái đi Dân Châu làm chủ bạ.
Dân Châu là nơi bách tính Hồ Hán sống lẫn lộn, bách tính đương địa đa phần lấy hái thuốc mưu sinh, chân đất leo núi như bay, quyền lực tông tộc lớn hơn quan phủ, cứ vài ba ngày lại có quan viên không cẩn thận bị hổ lang tha đi mất.
Sự thực là thế nào thì ai cũng biết, song quan phủ không dám truy cứu, vì nếu nói bị người đương địa làm, người ta sẽ tạo phản, tạo phản xong người ta trốn vào núi cao không ra nữa. Núi cao rừng sâu không cách nào bắt được, thế là quan phủ lại đi tìm đàm phán, cho tiền vỗ về, quan lại bị chết không ai hỏi tới.
Hoắc Hiền đi mất hơn hai tháng mới tới được Dân Châu, vừa vặn lúc phủ tôn đại nhân bị người ta treo cổ ở quan nha đã chín ngày, thi thể thối hoắc không ai thu liễm, chỉ có lão nương ngồi ở dưới mặt đất khóc lóc, thảm vô cùng.
Thông phán đại nhân thì đã tới Tần Châu cầu viện, dăm ba tháng mới về.
Hoắc Hiền mặc quan phục, sau đó dựa theo lời khai thống nhất của bách tính đương địa tuyên bố tri phủ Dân Châu là ác đồ tàn dân hại nước, phải chém đầu, dù đã chết cũng phải làm theo hình luật, vì thế ông ta thương lượng với tông tộc, bộ tộc mỗi nơi bỏ ra vài người làm nha dịch, để chặt đầu phủ tôn đã chết.
Tông tộc địa phương cực kỳ cao hứng, thấy triều đình rốt quộc cũng phái cho họ quan viên hiểu chuyện.
Mọi người vui vẻ đưa thi thể tri phủ tôn xuống, chặt đầu ướp vôi, bày ở đại đường làm cảnh cáo cho người sau.
Hoắc Hiền sau đó sửa lưỡng thuế pháp, trước đó triều đình chỉ thu được chút thuế chẳng đáng kể, còn lại bị tông tộc chiếm đoạt hết rồi, nộp thuế ở Dân Châu chỉ tồn tại trên danh nghĩa.
Lần này thuế xuân thu được Hoắc Hiền cân nhắc tới lợi ích đầu nhân bộ tộc, chuyển thành thuế hạ thu, trong đó đồi núi, khe rãnh, mục trường, mồ mả những nơi không phải thu thuế trước kia, giờ lại thu thuế.
Bách tính Dân Châu xôn xao, bọn họ cho rằng các đầu nhân sẽ phản đối, đồng thời treo cổ tên quan lại muốn thu thuế lên phủ nha.
Kết quả nằm ngoài dự liệu của tất cả bách tính, đám đầu nhân đồng thanh hưởng ứng, không những đi đầu nộp thuế còn uy hiếp bách tính nộp thuế.
Bách tính hoang mang dưới sự đàn áp của đám người này, đành ngoan ngoãn nộp thuế lên, khi thuế nộp đủ, đầu nhân đương địa tới tìm Hoắc Hiền, sau một hồi ăn uống no say, ai nấy vui vẻ về nhà.