Âu Dương Tu như đọc được ý nghĩ Mạnh Nguyên Trực, ho một tiếng:” Cướp đoạt e không thỏa.”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Tiên sinh quá lo ra, ta không hứng thú trường sinh bất tử, càng chẳng muốn phi thăng thành tiên.”
“ Đại vương tuổi còn trẻ chưa cảm thụ được sự khủng bố của sinh tử, khi cảm thụ rồi sẽ phát hiện, trừ sinh tử ra, mọi thứ là hư vô, sinh mệnh không còn, thứ khác đâu đáng nói nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn cái bình ngọc với vẻ căm ghét rõ ràng:” Bản vương còn nhỏ được mẫu thân yêu thương, sống vô ưu vô lo. Thời thiếu niên ỷ tài hoa hoành hành khắp nơi, hiện giờ Tây Vực xưng vương, đến tuổi tráng niên ắt dẫn mười vạn thiết kỵ tung hoành thiên hạ.”
“ Đến già ngồi nhìn phong vân biến hóa, vô bi vô hỉ, đợi dương thọ hết thì ngủ dài một giấc, khoái hoạt nhường nào.”
“ Sống càng lâu, càng thấy con người đáng ghét, thọ cùng trời đất sao? Thế khác gì tảng đá? Khánh Dương tiên sinh không thu lại ta sẽ đập nát cái thứ hại người này.”
Hoắc Hiền nhìn chằm chằm Thiết Tâm Nguyên, muốn tìm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào, đáng tiếc ông ta chỉ thấy sự căm ghét rõ ràng. Nếu là người khác sớm thu lấy bình ngọc, vội vàng nuốt vào, còn Thiết Tâm Nguyên mới chỉ nhìn lướt qua hai lượt, y thực sự không để ý tới bảo bối khoáng thế này.
Kết quả này là điều không ai lường tới, nhất thời không biết nói gì.
Thiết Tâm Nguyên chắp tay một cái:” Âu Dương tiên sinh một năm nữa là về Đại Tống, bản vương tuy không đành nhưng không cố giữ, khi đó chức tướng quốc để trống, bản vương muốn mời Khánh Dương tiên sinh lấp vào khoảng trống đó, không biết ý tiên sinh ra sao?”
Hoắc Hiền trước tiên thu hồi bình ngọc, lắc đầu:” Lão phu làm trâu ngựa cho Đại Tống cả đời, giờ chỉ muốn cùng lão thê sống bình an tới hết đời.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Quy ẩn điền viên cũng là lựa chọn không tệ, chỉ tiếc cho tài học cả đời của tiên sinh, vẻn vẹn Hà Hoàng đã là điểm cuối rồi sao?”
Hoắc Hiền bật cười:” Nhân tài ư? Nhân tài ở Đại Tống nhiều như cá diếc qua sông, hủ nho như lão phu thì dùng đấu mà đong ...”
Còn chưa nói hết thì trước mặt đã xuất hiện một cuộn giấy, nhìn lướt qua giật mình:” Cái này là?”
“ Phối phương thuốc nổ.” Thiết Tâm Nguyên đứng lên phủi áo thi lễ:” Tiên sinh cứ mang về Đại Tống phục mệnh, năm sau bản vương ở Thanh Hương thành đợi tiên sinh tới.”
Nói xong kéo Mạnh Nguyên Trực còn rất quyến luyến đi, không cho Hoắc Hiền cơ hội từ chối nào.
Hoắc Hiền ngây ra rất lâu mới chỉ vào thứ trên bàn:” Thứ này ...?”
Âu Dương Tu gật đầu:” Là thật, đại vương tuy xuất thân mã tặc, nhưng xưa nay nói là giữ lời, ở phương diện này có thể xưng quân tử.”
Hoắc Hiền trầm ngâm hồi lâu mới đưa tay thu lấy phối phương:” Âu Dương huynh hai năm qua sống ở Cáp Mật có vừa ý chăng?”
Âu Dương Tu nhìn núi cao mây trắng phương xa, cảm khán:” Không ngại làm người Cáp Mật mãi mãi.”
....
“ Đó là Thái nhất thần tinh đan đấy, đại vương.” Mạnh Nguyên Trực theo sau Thiết Tâm Nguyên không biết nhắc đề tài này mấy lần:” Hay là ta đi cướp lấy, cùng lắm là đợi Hoắc Hiền đi được nửa đường, ta đeo khăn che mặt ra, chém cho một phát, chẳng ai biết đấy vào đâu.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Ta không cần thứ đó, huynh muốn chết sớm thì cứ đi mà cướp, có điều giữ mạng Hoắc Hiền cho ta, ta muốn ông ta làm tướng quốc Cáp Mật.”
“ Vì sao, đó là kỳ vật khoáng thế?”
“ Kỳ vật khoáng thế hay không ta không biết, chỉ biết Tôn thần tiên của huynh chết rồi.”
Mạnh Nguyên Trực cãi:” Không phải chết mà là phi thăng.”
“ ...” Thiết Tâm Nguyên thấy quá khó giao lưu với người xưa về chủ đề này, cãi nhau tên ngốc Mạnh Nguyên Trực này thì mình còn ngốc hơn, hít sâu một hơi đổi cách giao lưu với hắn:” Ta biết, huynh mà nhắm vào món đồ gì là có thể đoạt được, nhưng nhớ một điều này, ngàn vạn lần đừng uống thứ đó vào, nếu không huynh hối hận muôn đời.”
Mạnh Nguyên Trực hiểu tính Thiết Tâm Nguyên, biết y nghiêm túc nên càng ngạc nhiên:” Vì sao?”
“ Nếu bỏ đi y dược, luận riêng về trình độ luyện đan, Tôn Tư Mạc cũng không bằng ta.” Thiết Tâm Nguyên tự tin nói:
Mạnh Nguyên Trực vội hỏi:” Sao đại vương không mở lò luyện đan đi?”
“ Huynh nghĩ lưu ly, thuốc nổ từ đâu luyện thành, những thứ đó cùng mạch với đan thuật, ngay cả độc vật chúng ta lấy từ lão thái bà Địch Y Tư là một loại trong đó.”
“ Phàm là thứ trong lò đan luyện ra thì không phải thứ tốt lành, nuốt vào thì ruột bằng sắt cũng không chịu nổi đâu, thứ đó huynh đã tận mắt chứng kiến.” Cái gì cần nói đều nói rồi, Thiết Tâm Nguyên còn bận đi thăm nhi tử:
Mai là nhi tử đầy tháng, đôi mắt đen lay láy cứ đảo xung quanh suốt, Triệu Uyển lúc đặt con lên giường, lúc thì để trong nôi, vẻ mặt đầy tình mẹ làm người ta yêu thích.
Thiết Tâm Nguyên ghé đầu vào búi tóc Triệu Uyển hít một hơi, rất hài lòng, lão bà lại khôi phục hương thơm mọi khi rồi.
“ Tắm ở suối nước nóng ba lần, mất một canh giờ mới hết mùi đấy, nhưng toàn thân chẳng có tí sức nào, phu quân, chàng trông nhi tử cho thiếp ngủ một chút.” Triệu Uyển nói xong ngáp dài ngã xuống giường:
Thiết Tâm Nguyên thay nàng đưa nôi, mẹ không cho phép người khác giúp phu thê họ trông con trước khi đứa bé ba tuổi, dù Châu Nhi cũng không được.
Theo lời mẹ thì trẻ con trước ba tuổi là lúc nhận thân, nếu lúc này người nó thấy nhiều nhát không phải cha mẹ thì nó thân với người ngoài hơn, thế là Thiết Tâm Nguyên ngày nào cũng bỏ ra một canh giờ bên nhi tử, dù là khi nó ngủ cũng ở bên.
Thiết Tâm Nguyên không có kinh nghiệm gì trong việc nuôi con, nhưng mẹ đã nuôi y lớn thế này thì còn gì phải nghi ngờ, Triệu Uyển thì lại chẳng tin lắm, có điều nể mặt phu quân, nàng miễn cưỡng thừa nhận lý luận này, một đêm dậy mấy lần cho con bú cũng không oán trách nửa câu.
Đây mới thực sự là bảo bối đáng quý nhất trên đời này, còn thứ Thái nhất thần tinh đan đó cho dù có giúp người ta vũ hóa phi thăng được thật đi chăng nữa, Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng thèm.