Mai là lễ đầy tháng của nhi tử, Thiết Tâm Nguyên đích thân đi nói với đám huynh đệ một tiếng.
Nhà Hòa Nhi ở trong sơn cốc nhỏ trước nay luôn thuộc về công tượng doanh, đó là nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất Thanh Hương thành, dù Triệu Uyển tới cũng chỉ được vào kho thành phẩm, thích gì thoải mái lấy, nhưng không thể vào nơi sản xuất.
Nhà thì rất đẹp, một tòa tiểu lâu hai tầng, không cần quá xa hoa, thoải mái dễ chịu đặt lên hàng đầu, mỗi tội đại môn cực nặng, đẩy toát mồ hôi mới được.
Thiết Tâm Nguyên vừa vào nhà thấy Hỏa Nhi đã trách:” Sửa cái cửa đi.”
“ Sao phải sửa, cứ có người đẩy một lần, bể nước trên nóc nhà ta lại được thêm một thùng.”
Nghe tên khốn kiếp ngang nhiên nói thế Thiết Tâm Nguyên mới quay đầu nhìn, cánh cửa nhà hắn gắn đầy bánh răng, thừng, cửa chuyển động là thùng nước từ giếng đưa lên, đổ vào bể nước, chẳng trách mà nó nặng như đá.
“ Gần đây nghiên cứu tới cái này à?”
Xem chừng hiếm có ai hứng thú với chuyện này, nên Thiết Tâm Nguyên hỏi tới, Hỏa Nhi hào hứng hẳn lên, bê ra cả một sọt bánh răng:” Càng nghiên cứu thứ này càng thấy thú vị, phối hợp các loại bánh răng lớn nhỏ, không chỉ khống chế được tốc độ, còn khống chế được sức mạnh nữa. Ngươi xem, dùng bánh xe nhỏ thúc đẩy bánh xe lớn ...”
Thiết Tâm Nguyên pha trà uống nghe Hỏa Nhi giảng giải cho mình nguyên lý sơ khai nhất của hộp số, thấy Cáp Mật chẳng mấy chốc ròng rọc có thể biến đổi tốc độ sẽ xuất hiện.
Đợi Hỏa Nhi nói văng bọt xong phát hiện của mình, Thiết Tâm Nguyên rót cho hắn một cốc trà cho đỡ khô cổ, nói:” Mai là lễ đầy tháng của chất nhi ngươi đấy, quà không thể ít đâu, dù sao ta phải tặng bốn lần lễ đầy tháng ngươi rồi.”
“ Sớm chuẩn bị rồi.” Hỏa Nhi đi vào phòng bê một cái xe đạp ba bánh ra đặt trước mặt Thiết Tâm Nguyên, đắc ý nói:” Bánh răng còn chưa vận dụng quy mô lớn đâu, đợi nó lớn hơn một chút, chỉ cần đạp cái bàn đạp này là có thể tự đi khắp nơi ...”
Món quà của Hỏa Nhi tuy không đáng tiền, song tâm ý thì Thiết Tâm Nguyên nhận, sai hộ vệ vác xe ba bánh, định tới chỗ Thủy Nhi.
Thời gian qua Thủy Nhi không vui lắm, từ khi phá đê làm đổi dòng Tháp Lý Mộc hà gây ra thiệt hại không ngờ cho bách tính ở trong vùng, hắn cứ ủ rũ suốt, mọi người ra sức cởi bỏ tâm kết cho hắn, hiệu quả không nhiều, đành phải đợi thời gian vậy.
Thực tình trong chín huynh đệ, chỉ mỗi Thủy Nhi là người tốt.
“ Không cần đi tìm đâu, Thủy Nhi vào sơn động lâu rồi chưa ra, muốn làm ra cái thứ lưu toan ( H2SO4) giống của mụ già người Ba Tư kia, không chỉ hắn, Phúc Nhi, Linh Nhi cũng tham gia, làm sơn động suốt ngày toàn mùi khó ngửi, không ai vào nổi.” Hỏa Nhi đoán được Thiết Tâm Nguyên định làm gì, gọi lại, chép miệng nói:” Làm thì làm ra rồi, nhưng tốn kém, không tìm cách hạ giá thành xuống, làm sao đủ để tướng sĩ khi thủ thành đổ xuống đầu địch.”
“ Hả?” Thiết Tâm Nguyên ngẩn người:” Ngươi nghĩ lưu toan dùng vào việc đó à?”
“ Không thì dùng vào làm việc gì, bọn ta thử rồi, bôi nó lên áo giáp, không lâu sau áo giáp thủng một lỗ, thứ đó còn dính vào thịt cháy cả da, chậc chậc, rưới lên thịt lợn, chẳng mấy chốc thành khô quắt, đúng là thứ lợi khí thủ thành.”
Thiết Tâm Nguyên cười phá lên, Hỏa Nhi nói đâu có sai, đấy cũng là một cách dùng, còn sau này ứng dụng vào việc gì nữa cứ để họ mày mò ra thì tốt hơn, kiến thức nửa vời của mình không cần mang ra khoe nữa.
Không cần quấy nhiễu nhà khoa học đang say mê nghiên cứu, Thiết Tâm Nguyên bảo buổi tối chuyển lời với đám Thủy Nhi mai nhớ mang quà tới.
Khi ra về lại phải giúp nhà Hỏa Nhi múc một thùng nước.
Triệu Uyển rất thích xe ba bánh mà Hỏa Nhi tặng, vội vàng bế nhi tử đặt lên, nhưng hai cái chân nhi tử không với tới, tiếc nuối nói:” Hỏa Nhi làm to quá.”
Thiết Tâm Nguyên giữ hai chân đạp loạn xạ vô ý thức của nhi tử:” Dù làm vừa thì nhi tử cũng chẳng biết đạp.”
Triệu Uyển đột nhiên nghĩ ra cái gì, đặt con vào nôi, thế là nàng ngồi xuống cái xe ba bánh, đạp chạy vòng tròn, cười khanh khách.
Châu Nhi hâm mộ lắm, nàng cũng muốn một cái xe như vậy để chơi.
Thiết Tâm Nguyên thấy lão bà chơi vui vẻ cũng không muốn làm nàng mất hứng, dù sao nhi tử muốn dùng thứ này ít nhất phải ba năm nữa, giờ hiếu kính mẫu thân chẳng có gì sai.
“ Phu quân, bảo Hỏa Nhi làm một cái lớn hơn, không, phải thật lớn, thiếp bỏ tiền.” Triệu Uyển chơi tới hứng trí, đặt xe sang bên, cảnh cáo Châu Nhi không được tùy ý đụng vào, sau đó hào phóng nói với Thiết Tâm Nguyên:
Lão bà chừng đó tuổi ngồi xe ba bánh rất chướng mắt, Thiết Tâm Nguyên thành thật nói:” Kỳ thực thứ này làm hai bánh mới hay.”
Triệu Uyển bĩu môi:” Đừng trêu thiếp, xe hai bánh đứng còn không được thì làm sao mà chơi, phải ba bánh, không, nếu bốn bánh càng vững.”
Xe đạp bánh gỗ hoặc bánh sắt mà xuất hiện, đánh chết Thiết Tâm Nguyên cũng không ngồi lên, riêng xóc nảy đủ mất mạng. Lúc đó chẳng may Triệu Uyển chơi cao hứng, muốn lắp cho nàng lốp xe cao su, thế có mà phải tới tận Nam Mỹ đánh nhau với người Maya mới có.
“ À phải, Âu Dương tiên sinh phái người truyền lời, nói mai Hoắc Hiền định đem Thái nhất thần tinh đan ra làm quà đầy tháng cho nhi tử đấy.” Triệu Uyển chơi chán rồi mới nói tới chính sự:
“ Thất phu vô tội, mang ngọc có tội, Hoắc Hiền tất nhiên hiểu, thứ này một khi lộ ra, ông ta làm sao giữ nổi nên vội vàng nói ra như thế, nàng nói với ông ấy, chúng ta chỉ giữ hộ, khi nào cần ông ấy cứ lấy.”
Triệu Uyển tiếc nuối:” Chàng thực sự không muốn nó à?”
“ Ta còn thích cái bình ngọc hơn.”
Thấy trượng phu nhất quyết, Triệu Uyển không còn cách nào, dù y nói đó là thuốc độc, nàng vẫn cho rằng trượng phu dọa mình, giống như người lớn dọa trẻ con buổi tối không được ra ngoài bị sói tha.
Thiết Tâm Nguyên cũng đoán được Hoắc Hiền nghĩ gì, ông ta nhất định cho rằng mình không lấy Thái nhất thần tinh đan là biện pháp lấy lùi làm tiến, vì bây giờ ông ta giữ thứ đó trong người chỉ mang họa sát thân, sẽ phải chủ động đem tặng.
Con người sống tới mức như Hoắc Hiền căn bản không có khái niệm cảm động, trong mắt bọn họ, trên đời này thứ không đáng tin nhất là ân nghĩa đế vương.
Âu Dương Tu cũng nghĩ như thế, nhưng sau khi nghe người Triệu Uyển phái tới truyền lời, thực sự tin Thiết Tâm Nguyên hoàn toàn không hứng thú gì với viên đan dược kia.
Người truyền lời nói rất rõ ràng, đại vương chỉ cảm thông chỗ khó của Hoắc Hiền, giúp ông ta bảo quản, Hoắc Hiền bất kể lúc nào muốn thu hồi đều được.