Lửa trong thành bảo đã tắt, trời cũng tối dần, Mạnh Nguyên Trực toàn thân khải giáp cưỡi hãn huyết bảo mã như pho tượng chiến thần, sau lưng hắn là năm trăm tinh kỵ, trừ chiến mã thi thoảng kêu vài tiếng, còn lại không ai nói một lời.
Chim chóc bay trên không trung tản đi, Mạnh Nguyên Trực mới hạ lệnh nghỉ ngơi.
Phó tướng là Mạnh Hổ, hơn hai năm bị Mạnh Nguyên Trực ném vào quân ngũ rèn luyện, chàng trai xốc nổi năm xưa đã thành quân nhân thực sự, cao lớn rắn rỏi không thua kém cha mình, nhỏ giọng nói:” Cha, chim không về rừng, người trong thành sẽ phát hiện.”
Mạnh Nguyên Trực cầm túi da dê nước lên uống, khi tất cả đều nghĩ hắn đi Lâu Lan thì hắn dẫn quân tới ngoài thành Ô Kê rồi:” Ta muốn chúng biết, đừng nghĩ rằng đại vương phải mượn sức chúng mới diệt được Hạ Nguyên Ngũ, chẳng qua cho chúng một cơ hội, cũng là để cho chúng một lời cảnh cáo.”
Nói tới đó trừng mắt:” Ngoài ra, trong quân không có cha con, lần sau phải gọi là đại soái.”
Mạnh Hổ vốn sợ cha, tức thì ngậm miệng ngay.
Quân pháp quan Chu Diễm dẫn một người tới, báo:” Chân Châu phái người truyền lời, Hạ Nguyên Ngũ đã bị Lãnh Bình, Vương Trụ giết chết, thành Ô Kê đã an định, sau ba ngày khao quân, bọn họ sẽ lên đường tới Thiện Thiện.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn người Thổ Phồn theo sau Chu Diễm, gật đầu nói:” Muốn người ta liều mạng cho mình thì không thể thiếu lợi lộc, nới tay một chút, cho chúng tiền lương.”
Chu Diễm khom người nhận lệnh:” Vâng, chỉ là chuyện này phải ghi chép lại, nếu không hạ quan thành thất chức rồi.”
Mạnh Nguyên Trực phất tay đuổi Chu Diễm đi, sau đó bảo nhi tử:” Đi xem đám Lãnh Bình có phái sứ giả tới hay không? Nếu có dẫn tới đây, nếu không có chúng ta vào thành.”
Manh Hổ lập tức cưỡi ngựa rời rừng, không lâu sau dẫn một người ăn mặc kiểu lính đánh thuê tới.
“ Nói với Lãnh Bình, trận chiến tới nếu có thứ làm ta hài lòng, ta để lại cho hắn hai chức giáo úy.”
Mạnh Nguyên Trực chỉ nói đúng một lời với người đó, trực tiếp hạ lệnh toàn quân đi về phía tây.
Thường nghe nói trước đại chiến ai ai cũng khẩn trương, thậm chí khoa trương một chút có thể nói mây xám trên trời áp ức làm người ta không thở nổi.
Thiết Tâm Nguyên chẳng có cái cảm giác đó, bất kể ai mỗi ngày ngồi trên lưng ngựa sáu tiếng đồng hồ chẳng còn biết áp ức là gì, chỉ muốn ngủ thôi.
Cúi đầu nhìn hai chân mình, thật bi ai, đường đường Cáp Mật vương, đã là cao tầng tuyệt đối trên thế giới này, bất kể thế nào cũng phải có sinh hoạt thượng đẳng mới đúng, nhưng nhìn mà xem, hai cái chân này đang phát triển theo hướng dân tộc du mục.
Trước kia hay chê cười Hứa Đông Thăng chân vòng kiềng đi như vịt, giờ đố dám mở miệng ra nữa.
Mã vương gặm dưa hấu rau ráu, biết ngay mà, vừa rồi nó chỉ giả vờ mệt mỏi thôi, lần đầu tiên bị cưỡi lên lưng lâu như thế.
Người mệt mỏi về tới phủ thành chủ còn bị mặt nặng mày nhẹ, Triệu Uyển tới giờ vẫn phản đối chuyện rời Cáp Mật, phu thê đã gây lộn với nhau mấy ngày nay rồi. Thấy y về, nàng tươi cười mang hai quả dưa hấu tới, nhưng ôn nhu cho hết mã vương. Thiết Tâm Nguyên tức điên, chẳng lẽ lại đi đánh nhau với ngựa tranh ăn? Không cho ăn thì ra ngoài ăn, kệ quần áo còn dính cả cỏ cây đất cát, mồ hôi mồ kê nhễ nhại vẫn hùng hổ dẫn thị vệ đi.
Lão tử có tiền.
Đối diện phủ thành chủ là quảng trường rộng, đối diện quảng trường là cái hiệu bánh canh nhỏ, khác nhiều với hiệu bánh canh Thất gia, hiệu này mang sự hào sảng đặc trưng của Tây Vực.
Tảng bột mỳ xé thành miếng to như đai lưng ném vào nồi, luộc trắng rồi vớt ra, cho qua nước mát, bỏ vào bát to hơn đầu người, ném cả vốc rau, thìa tỏi, dấm, nửa muôi dầu nóng. Thiết Tâm Nguyên thấy cuộc đời không còn phiền não nữa, nếu có là làm sao ăn miếng thịt trâu to như nắm đấm kia?
Quán không có người, trước đó có người không thì chẳng nhớ, ít nhất bây giờ không có, cưỡi ngựa cả ngày rồi, ghét ngồi ghế, lại đang bực mình với lão bà, ngồi luôn xuống đất cho sảng khoái, nghĩ tới lão bà nhìn thấy cảnh này sẽ nổi điên liền hả hê phần nào.
Rất hợp khẩu vị, nhất là đám thị vệ thân binh ngồi chồm hỗm xung quanh, cực kỳ khí thế, chỉ là chủ quán sắp khóc rồi, ông ta cho rằng chỉ cần đại vương ăn xong sẽ chặt đầu mình, vì mình đã nhìn thấy chuyện không nên nhìn.
“ Thế này còn ra thể thống gì?”
Có kẻ nào đó chán sống chỉ trích.
Ngẩng đầu lên thấy Hoắc Hiền, bên cạnh có bảy tám người, ai nấy râu dài tới bụng, ánh mắt trí tuệ, phong độ bất phàm, thẳng lưng ưỡn ngực như tường thành tổ quốc.
“ Chủ quán, cho mỗi người một bát.” Nói xong câu này Thiết Tâm Nguyên tiếp tục ăn, dù sao bị nhìn thấy mặt tệ nhất rồi, cho họ nhìn thấu triệt:
Người chỉ trích trước đó là lão đầu râu trắng, tuổi cả đống rồi mà còn chạy tới Cáp Mật kiếm tiền, thật hiếm có, Thiết Tâm Nguyên không chấp.
Hoắc Hiền cười ha hả, nhìn Thiết Tâm Nguyên như nhìn khỉ, lại còn hưng phấn nói:” Do Thiệu huynh, đây chính là Cáp Mật vương đấy, huynh thấy sao?”
“ Tướng mạo không tệ, thiên đình đầy đặn, địa các vuông vức, ngũ trụ thẳng tới đầu, nhô lên tựa vách núi, ngăn ngắn mà dài, tướng phú quý trường thọ, chỉ là hơi lệch trái, cho thấy tổn hại phụ mẫu.” Do Thiệu huynh thao thao bất tuyệt:
Thiết Tâm Nguyên quyến luyến đặt bát bánh canh xuống, đứng dậy ôm quyền:” Xin thỉnh giáo đại danh tiên sinh.”
“ Lan Lăng Phan Phương, Phan Do Thiệu.”
Chưa từng nghe qua, Thiết Tâm Nguyên không muốn giả vờ là biết, đưa mắt nhìn Hoắc Hiền.
Hoắc Hiền nhận lấy bát mỳ từ tay chủ quán, chỉ Phan Phương:” Ngự sử trung thừa của đại vương đấy, chức trách cù sát quan tà, uốn nắn kỷ cương, chuyện lớn lên triều biện luận, chuyện nhỏ tấu hặc.”
Thiết Tâm Nguyên nhiệt tình bắt tay Phan Phương, kệ ông ta lúng túng, lắc liên tục:” Tiên sinh tới Cáp Mật thật là phúc của bản vương.”
Phan Phương rất không quen với thứ lễ nghi quái dị này, cho rằng đó là phong tục Tây Vực:” Đại vương không hề biết gì về lão phu, sao yên tâm ban cho quan chức?”
“ Vì an bài ai làm ngự sử trung thừa không liên quan tới bản vương, đó là chức quyền của tướng quốc. Bản vương chỉ có quyền khảo sát, trước khi tiên sinh lộ ra chân tướng vô dụng thì vẫn là ngự sử trung thừa của Cáp Mật.”
Phan Phượng ngớ người, rồi vỗ tay:” Như thế tốt lắm.”
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy bát bánh canh đưa cho Phan Phượng:” Hôm nay trong cung ồn ào, ra ngoài cho thanh tĩnh, chỉ có thể mời tiên sinh bát bánh canh thôi.”